Trước khi tôi kịp trả lời lời Lưu Bị thì gần đó vang lên giọng nói quen thuộc.
“Đại, Đại tướng quân! Lâu rồi không gặp!”
“…Mã Siêu?”
Dù thế giới này có nhiều nữ nhân xinh đẹp nhưng ngoại hình đặc biệt nổi bật.
Nữ nhân tóc xanh lam đã rõ ràng trưởng thành rất nhiều so với lần đầu gặp đang nhìn tôi.
Hôm nay sao lại đông khách thế này.
“Hừm…”
Lưu Bị nhìn Mã Siêu cắt ngang cuộc trò chuyện của mình thì lộ vẻ đang cân nhắc gì đó.
Thời điểm chen ngang quá khéo léo nên không thể không nghĩ kỳ lạ.
Có phải cố ý cắt ngang vì nhận ra không khí đang kỳ lạ?
Hay chỉ đơn giản là xui xẻo từ góc nhìn của Lưu Bị?
Dù lý do là gì thì việc cản trở họ là sự thật nên ánh mắt nhóm Lưu Bị không thể tốt đẹp được.
“…Gì vậy? Đột nhiên chen ngang.”
Trương Phi giờ không thèm giấu nữa nên lộ rõ vẻ khó chịu.
“…….”
Ngay cả Quan Vũ, người cả ngày tránh ánh mắt tôi, cũng nhìn thẳng vào Mã Siêu.
…Khí thế đáng sợ thật.
Đúng là người nổi tiếng trong Tam Quốc là máy xay người nên chỉ bằng ánh mắt đã khiến người ta co rúm.
Nhưng đối phương cũng không phải kẻ dễ đối phó.
Mã Siêu Mạnh Khởi.
Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa thì là tướng lĩnh đã giao thủ với Trương Phi mấy ngày để lại ấn tượng sâu sắc.
Trong chính sử cũng là quân hùng từng dùng mưu lược đánh úp đe dọa tính mạng Tào Tháo.
Dù lần đấu luyện trước thua nhưng tôi nghĩ một ngày nào đó Mã Siêu sẽ đạt đến mức tương đương Vạn Nhân Chi Địch.
Bằng chứng là giờ Mã Siêu đứng thẳng tắp ở đó mà không hề co rúm chút nào.
Nếu là tôi thì chắc chắn đang toát mồ hôi lạnh rồi hơi núp sau lưng Tư Dữ.
…Nghĩ lại thì thật sự xấu hổ quá.
Ba tỷ muội đào viên vẫn tiếp tục nhìn Mã Siêu còn Mã Siêu thì phớt lờ ánh mắt ấy mà nhìn thẳng vào tôi.
Nếu tôi đứng yên thì chắc sẽ đấu khí đến bao giờ.
Trước khi trở thành tôm giữa hai con cá voi đánh nhau thì tôi lập tức mở miệng.
“Có chuyện gì vậy? Có chuyện muốn thỉnh cầu ta sao?”
“Vâng! Dù có phần đường đột nhưng xin cho phép tiếp tục đấu luyện lần trước được không ạ?!”
Mã Siêu tiến lại gần tôi rồi dùng giọng mạnh mẽ hô to.
Không hiểu sao khí thế cao ngút.
Nói cụ thể hơn thì giống kiểu “kệ đi” mà lao thẳng vào.
Tôi nghĩ rốt cuộc là chuyện gì rồi cân nhắc lời thỉnh cầu của Mã Siêu.
Đấu luyện thì cần phải xin phép tôi sao?
Tôi không phải người can thiệp vào từng hành động của các tướng lĩnh mà chỉ cần hai bên nói chuyện là giải quyết được.
Ngay khi tôi mang nghi hoặc ấy thì Mã Siêu tiếp tục nói.
“Cái, cái đó… Và nếu kết quả đấu luyện khiến ngài hài lòng thì xin ngài chấp thuận một thỉnh cầu của thần!”
Hóa ra mục đích là vậy.
Vì ngại ngùng khi thỉnh cầu trắng trợn nên muốn tạo cớ để tiếp cận.
Dù không cần làm vậy cũng được mà.
…Hay là muốn vừa báo thù vừa thỉnh cầu, một công đôi việc?
Khả năng này cao hơn.
Hiểu được ý đồ của Mã Siêu thì tôi gật đầu rồi nói.
“Muốn tiếp tục đấu luyện lần trước nghĩa là muốn lại giao thủ với Trương Phi sao?”
“Vâng ạ!”
Nghe câu trả lời ấy thì tôi hỏi Trương Phi đang ở gần đó.
“Nàng nói vậy. Ngươi tính sao?”
“…Hừ, khiêu chiến đến thì không tránh.”
Trương Phi vác Trượng Bát Xà Mâu trên vai rồi chậm rãi tiến đến gần Mã Siêu mà nói.
“Lần trước ta đã nói rồi mà.”
“…….”
“Chỉ cần tích lũy thêm chút kinh nghiệm thì có thể đại chiến tốt với ta.”
Nói đến đó thì Trương Phi chĩa Trượng Bát Xà Mâu về phía Mã Siêu.
“Lần này nhân cơ hội kiểm tra xem thực lực ngươi tiến bộ bao nhiêu đi.”
Nghe thoáng qua thì giống như đang nâng đỡ đối phương nhưng cuối cùng là tuyên bố kiêu ngạo rằng ngươi vẫn dưới ta.
Nghe vậy thì Mã Siêu cũng không chịu thua trong đấu khí với Trương Phi nên dùng giọng trong trẻo nói.
“Ngài đã nói vậy thì ta cũng nhớ ra một câu.”
Giọng cũng hay thật.
Vì vậy mới gọi là Cẩm Mã Siêu của Tây Lương sao.
Trong lúc tôi đang nghĩ linh tinh thì lời Mã Siêu vẫn tiếp tục.
“Nếu là kỵ chiến thì ta nghĩ mình sẽ thắng thì ngài thấy sao?”
“…….”
“Dù sao trên chiến trường thì cũng phải cưỡi ngựa giao chiến mà?”
Lời ấy cũng có lý.
Trên chiến trường nơi đủ loại vũ khí bay vèo vèo thì khả năng cơ động là yếu tố cực kỳ quan trọng.
Người chạy bằng hai chân thì chậm hơn thú chạy bằng bốn chân là lẽ thường tình.
Từ đầu ngựa là sinh vật có thể biến thành hung khí cực kỳ nguy hiểm với con người.
Người bị ngựa phi nước đại đâm trúng mà còn nguyên vẹn thì không có.
Trong lúc tôi tiếp tục suy nghĩ thì sự khiêu khích của Mã Siêu vẫn chưa kết thúc.
“Chẳng lẽ trên chiến trường ngài cũng thong dong đi bộ sao? Nếu vậy thì đành chịu thôi ạ.”
Dù không phải thật lòng nhưng mức độ khiêu khích khá cao.
Mã Siêu đang ép Trương Phi rằng nếu từ chối đề nghị này thì chẳng khác gì sợ hãi cô ấy.
“Hừ, định chơi vậy sao?”
Đương nhiên nếu nghe khiêu khích thế này thì Trương Phi không phải kẻ rút lui.
Ngay cả với Lữ Bố từng suýt giết mình cũng không sợ mà lao vào thì Mã Siêu thì khỏi nói.
“Đã bị khiêu chiến thì mức độ ấy chẳng khó khăn gì. Muốn đánh ở đâu?”
“Gần đây có luyện binh trường nên đánh ở đó đi.”
“Tốt.”
Hai người trao đổi với khí thế sát phạt rồi lập tức rời đi chuẩn bị đấu luyện.
…Nhìn dáng vẻ ấy thì Mã Siêu cũng có cá tính dữ dằn.
Chỉ trước mặt tôi mới dịu dàng sao?
‘Nhìn yếu đuối thế kia thì làm sao đánh tử tế được chứ?’
‘…Cái gì?’
‘Không phục thì đánh một trận đi!’
Những binh sĩ Khương tộc từ trước đã thường xuyên gây vấn đề với các bộ đội khác.
Từ nhỏ đã cầm kiếm cầm cung nên đời sống chính là chiến đấu thì thực lực chắc chắn xuất chúng.
Nhưng vì môi trường xung quanh quá sát phạt nên tính cách trở nên hung bạo khiến họ rất khó hòa hợp với các bộ đội khác.
Trên chiến trường quy mô lớn cần liên kết chặt chẽ với các bộ đội xung quanh thì cần gì phải sợ bộ đội chỉ biết chơi riêng lẻ.
Mạnh mà yếu, mâu thuẫn.
Đó chính là man di.
Tôi nhớ lại cảnh các Khương tộc sợ hãi Mã Siêu một cách kỳ lạ.
‘Nghe nói lúc ta vắng mặt lại gây chuyện.’
‘Tướng, tướng quân! Không phải vậy! Bọn chúng khiêu khích trước…’
‘Giờ còn chửi trước mặt ta. Không được rồi. Các ngươi toàn bộ… Ơ, Đại tướng quân?’
Lúc ấy tôi không nghĩ gì nhiều mà bỏ qua nhưng rõ ràng khí thế không bình thường.
Cảnh Mã Siêu cảm nhận được khí tức của tôi thì đột ngột quay đầu mỉm cười vẫn còn nhớ rõ.
‘Xin đừng lo. Lần này thần sẽ dạy cho chúng bài học nhớ đời!’
‘…Ừ.’
Bây giờ nghĩ lại thì các Khương tộc đã dùng ánh mắt tha thiết cầu xin tôi ở lại.
“Ích Đức mà có người dám đối đầu khí thế ngạo nghễ thì hiếm có thật, lợi hại đấy.”
“Vâng ạ. Chắc chắn thực lực cũng Nhật Tựu Nguyệt Tướng (日就月將, càng ngày càng phát triển) rồi.”
Trong lúc tôi nhớ lại quá khứ thì Lưu Bị và Quan Vũ đang trò chuyện với nhau.
Lưu Bị cười nói.
“Ngày càng tiến bộ, là câu trong Thi Kinh (詩經) đấy. Quả nhiên đọc nhiều thật sao?”
“…Ta có lý do gì để nói dối về chuyện này chứ.”
Quan Vũ lộ vẻ khó xử trước giọng đùa cợt của Lưu Bị.
Quan Vũ vốn chỉ ôm Xuân Thu Tả Thị Truyện mà nay bắt đầu học sách khác thì tôi cũng khá bất ngờ.
Việc tôi từng khuyên ba tỷ muội đào viên đọc sách thì giờ đã quay lại như vậy sao.
Trương Phi cũng giống Quan Vũ chăm chỉ học hành thì hy vọng nhân cơ hội này sẽ sửa được khuyết điểm tính cách.
“Hừ, dù sao thì cũng thua ta…”
“Lữ Bố.”
Trước khi Lữ Bố ở gần tôi kịp nói gì thì tôi nhanh chóng gọi tên rồi quay đầu.
Lữ Bố bị hành động ấy thì giật mình rồi bắt đầu dè chừng.
“…Gì, gì vậy?”
“Thật sự không biết sao?”
Lâu rồi tôi mới kéo má Lữ Bố như kéo bánh trôi nước.
Cảm giác gây nghiện này vẫn y nguyên.
“Đã bảo đừng nói lời khiêu khích người khác rồi mà?”
“Nhin nhỗi…!”
“Theo ta. Tam Tư Nhất Ngôn (三思一言), Tam Tư Nhất Hành (三思一行).”
Tôi nhắc đến cổ ngữ mà Khổng Tử nói rồi mắng Lữ Bố.
Tam Tư Nhất Ngôn (三思一言), Tam Tư Nhất Hành (三思一行).
Nghĩa là nói một lời thì nghĩ ba lần, hành động một lần thì nghĩ ba lần.
Thành thật thì nếu làm tốt điều này thì có thể tránh được hầu hết khó khăn trong đời.
Vấn đề là không dễ làm được.
“Nham như nhất nhôn…! Nham như nhất nhành…!”
“Không trả lời cho đúng à?”
Nghe tôi mắng thì Lữ Bố dùng giọng lớn mở miệng.
“Nhả nhay nha nhì nhới nhói nhúng nhược! (Thả tay ra thì mới nói đúng được!)”
“Giờ đang chống đối sao?”
“Nhông, nhông nhải nhậy nhâu! (Không, không phải vậy đâu!)”
Lữ Bố đang nói gì đó thì thấy tôi làm mặt nghiêm khắc thì lập tức co rúm lại.
Biết sẽ bị mắng mà sao cứ mở miệng bừa bãi thế chứ.
Tư Dữ thì không mở miệng với người khác trừ tôi nên là vấn đề.
Lữ Bố thì quá thô bạo nên hay gây chiến.
Hai người này không thể bắt học hành như Quan Vũ và Trương Phi thì phải làm sao đây.
Nếu tôi ép ngồi xuống thì sẽ giả vờ học nhưng chắc chắn không nhớ gì.
Tôi buông tay rồi thở dài.
“Hưu… Trước hết đi xem đấu luyện thôi.”
“Ư, ừ…”
Lữ Bố dè chừng nhìn tôi rồi cẩn thận gật đầu.
1 Bình luận