201-300

Chương 263: Quyền lực (3)

Chương 263: Quyền lực (3)

Tôi rốt cuộc đang vẽ ra tương lai như thế nào.

Những câu hỏi liên quan đến điều này từ trước đã nhận được rất nhiều, và đôi khi tôi cũng một mình trầm tư suy nghĩ.

Loạn thế (亂世).

Từ ngữ dùng để chỉ thế giới hỗn loạn vì chiến tranh hay chính trị vô trật tự, khiến việc sống khó khăn.

Trong tình huống như vậy thì tìm một chỗ để an cư lạc nghiệp, sống nhàn nhã là gần như bất khả thi.

Nếu không đáp lại thư mời của Hà Tiến mà cứ ngẩn ngơ ở lại Tinh Châu thì có lẽ tôi đã bị quy phục dưới trướng Viên Thiệu hoặc Tào Tháo.

Và với xác suất rất cao sẽ trực tiếp tham chiến ở trận Quan Độ và trận Xích Bích, những trận chiến quy mô kinh khủng.

Nếu đến Giang Đông thì bị quy phục dưới trướng nhà họ Tôn, cả ngày chiến đấu với Sơn Việt tộc (山越族).

Dù ở Giang Đông cũng đã thấy oan ức khi phải đánh man di rồi, nhưng nếu thời gian trôi qua thì còn phải chịu đựng cả thói rượu và sự điên rồ của quân chủ nữa.

Ích Châu cũng chẳng khác mấy.

Vốn đã là nơi Lưu Yên và Trương Lỗ tranh chấp, rồi thời gian trôi qua thì Lưu Bị nuốt chửng Ích Châu, sau đó trải qua đêm nóng bỏng ở Di Lăng.

Dù đến bất kỳ một trong mười ba châu (州) của Hậu Hán thì cũng sẽ bị cuốn vào ngọn lửa chiến tranh là sự thật hiển nhiên.

Đúng nghĩa là toàn bộ Trung Quốc đại lục đều diễn ra chiến đấu.

Khi đọc sách thì thấy thú vị nhưng khi trực tiếp trải qua thì không có gì khó chịu bằng.

Thế giới mà sinh mạng con người bị đối xử tệ hơn cả súc vật.

Đó chính là hiện thực của thời đại này.

Dù sao thì dù có đứng yên thì cũng chắc chắn bị cuốn theo dòng chảy thời đại nên tôi chỉ muốn sống theo ý mình.

Mỗi lần ra đường đều thấy xác dân chúng đói khát nằm la liệt nên tôi ban phát cứu tế lương thực, thấy những đứa trẻ mất cha mẹ đáng thương nên đưa về nhà nuôi dưỡng làm người hầu.

Lúc ấy như định mệnh mà tôi gặp được đứa trẻ ấy.

───Này nhóc.

Tôi đưa tay về phía cô bé đang ngẩn ngơ nhìn hư không bằng ánh mắt mệt mỏi.

───Muốn theo ta không?

───…….

Như vậy tôi đã có được người bạn đồng hành suốt đời.

Dù không có ý định nhưng nếu cứ bỏ mặc thì đứa trẻ ấy sớm muộn cũng trở thành mầm mống tai họa.

Nghĩ đến cái tên Hạng Tịch thì chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra.

Sau đó tôi không biết tự tin từ đâu mà hành động càng thêm táo bạo.

───Đột ngột quá à? Vậy tên ngươi là gì?

───…….

Tôi cười cười tiến lại gần Lữ Bố, người đang một mình tàn sát đội quân man di một cách tàn khốc,

───Nếu việc tha cho tại hạ bị lộ… ngài cũng sẽ không an toàn.

───Chuyện đó ta không quan tâm nữa.

Tôi bí mật che chở thủ lĩnh Khăn Vàng đang nổi loạn ở tám châu (州) trong thiên hạ.

Đến mức này thì không thể phủ nhận nữa.

Tôi đã cưỡi trên dòng chảy lịch sử.

Dòng chảy lịch sử khổng lồ kéo dài ít nhất hàng trăm năm, dài thì hàng nghìn năm.

Đã đến nước này thì cứ làm đến nơi đến chốn.

Tôi nghĩ vậy rồi cứ thấy cơ hội là lao vào ngay.

Đuổi Đổng Trác đã hoàn toàn nắm quyền triều đình, ngăn cản liên quân lấy Viên Thuật làm minh chủ, chiếm trọn Kinh Châu do Lưu Biểu thống trị.

Thế lực biên ải từng đánh nhau lặt vặt với man di ở góc xó Tinh Châu giờ đã sừng sững trở thành thế lực mạnh nhất thiên hạ.

Và tương lai mà quân chủ của thế lực ấy, chính là tôi, đang vẽ ra là gì.

Tôi có thể nói chắc chắn.

“…Chỉ mong con người được sống đúng nghĩa con người thôi.”

Có người không giải quyết được bữa ăn mà chết đói.

Có người không tìm được một viên thuốc rẻ tiền mà bị bệnh tật hành hạ đến chết.

Có người bị đánh oan mà vết thương nhiễm trùng rồi chết.

Có người không chịu nổi đói mà động đến xác gia đình chết trước.

Có đứa trẻ ôm chặt mẹ đã tắt thở mà khóc.

Có những kẻ giẫm đạp lẫn nhau để cố sống sót bằng mọi giá.

Tất cả đều là bi kịch.

Nghiệp chướng của những kẻ vô năng và tham lam quá sâu nặng.

Khắp nơi đều đầy những người như vậy nên dù với tâm lý chủ nghĩa cá nhân của người hiện đại cũng thấy thật sự không ổn.

Liệu có nên làm ngơ rằng đó là chuyện không thể tránh khỏi, hay lao đầu vào mà không hối tiếc.

Vừa hay lúc này quyền lực vừa đủ nằm trong tay, cũng có quân lực đủ để đánh bại đám tham quan ô lại chỉ lo lợi ích cá nhân.

Con người nếu không xác định mục tiêu sống thì khá dễ rơi vào vô lực.

Vậy thì còn do dự gì nữa?

“Ngày xưa không nghĩ vậy nhưng hóa ra ta khá hay lo chuyện bao đồng.”

Vì nói ra khi tỉnh táo thì hơi xấu hổ nên tôi vừa nhấp rượu vừa nói.

Thực ra chỉ cần có Tư Dữ thì nuôi thân một mình là dễ dàng.

Lữ Bố cũng chỉ cần tôi nhờ là sẵn sàng theo ngay nên có thể sống cuộc sống đồng quê ở nơi nào đó yên bình.

Nhưng việc không làm vậy chính là bằng chứng tôi đang ôm chí lớn.

“Chỉ mong không có ai vì lý do sinh ra mà phải bỏ mạng một cách bất công thôi.”

“…….”

Vương Doãn nghe câu trả lời ngắn gọn của tôi thì im lặng một lát.

“Ngài đã chọn con đường khó khăn rồi.”

“Ta cũng nghĩ vậy.”

Có câu nói nghèo khó thì quốc vương cũng chịu thua.

Đương nhiên rồi.

Từ khi nhân loại mới chập chững biết đi thì đã cùng tồn tại với nghèo đói và khốn cùng, dù có cố gắng xóa bỏ thì xóa được bao nhiêu.

Tuy nhiên đó không phải lý do để từ bỏ.

…Dù sao tôi cũng không phải nhân vật cao khiết gì nên khi thấy ổn ổn thì sẽ rút lui.

Đặt mục tiêu cao thì tốt nhưng nếu ngã quỵ giữa chừng thì thiệt thòi của tôi.

Biết đi dây giữa lý tưởng và hiện thực mới là trí tuệ của cuộc đời chứ.

“Đáp án của ta đến đây là hết. Còn điều gì muốn hỏi nữa không?”

Thấy tâm trạng lạ lùng tốt lên thì chắc rượu đã ngấm trong người.

Nghĩ rằng không nên uống quá nên tôi chỉ nhấm nháp món nhắm.

Lúc ấy Tuân Úc mở miệng.

“Quả nhiên mắt nhìn của thần không sai.”

“…?”

Khi tôi lộ vẻ nghi hoặc thì Tuân Úc cười mỉm.

“Sau khi quan sát Đại tướng quân khá lâu, thần dự đoán dù ngài có nắm bao nhiêu quyền lực cũng sẽ không đi sai đường.”

“……Vậy sao?”

“Khi suy nghĩ đến đó thì đột nhiên tò mò.”

Tuân Úc dùng giọng điềm tĩnh nói tiếp.

“Thế giới do người như vậy tạo ra sẽ như thế nào.”

“…….”

“Ngài có biết vì sao thần muốn kết nối hoàng đế bệ hạ với Đại tướng quân không?”

Đương nhiên không biết.

Vương Tá Chi Tài (王佐之才).

Ý là nhân tài có thể phò tá vương giả lập đại công, ở thời đại này được đánh giá như vậy là lời khen ngợi cực lớn.

Lưu Bị có Gia Cát Lượng, Tôn Quyền có Chu Du, thì Tào Tháo có Tuân Úc.

Tào Tháo gọi Tuân Úc là Trương Tử Phòng (Trương Lương) của mình thì còn gì để nói.

Nhưng làm sao tôi nhìn thấu đầu óc Vương Tá Chi Tài ấy được.

Lúc ấy Tuân Úc nói.

“Bởi vì thần tin rằng Đại tướng quân có thể tạo ra Hán quốc chân chính, chứ không phải Hán quốc chỉ là cái vỏ.”

…Quả nhiên trong lịch sử gốc, Tào Tháo, chủ công của Tuân Úc, hoàn toàn không tôn trọng Hán quốc.

Bề ngoài chỉ là bảng hiệu Hán quốc nhưng nhìn kỹ bên trong thì chẳng khác gì Tào Tháo nuốt chửng Hán quốc.

Điều đó có thể thấy rõ qua việc dù hoàng đế đích thân cầu xin vì nàng nói đang mang thai con mình, thì phi tần ấy vẫn bị xử tử.

Có người nghi ngờ Tuân Úc tiếp tục phụng sự Tào Tháo thì có phải trung thần Hán quốc thật không nhưng tôi nghĩ thế này.

Tuân Úc trung thành với “Hán quốc”, chứ không phải với “hoàng đế”.

Nghĩa là nếu cần thiết thì có thể lạnh lùng lựa chọn với cả hoàng đế.

So với lịch sử Hàn Quốc thì giống Trịnh Mộng Chu.

Trịnh Mộng Chu cũng hợp tác khi Lý Thành Quế phế vua nhưng khi Lý Phương Viễn ngâm Hà Như Ca thì đáp lại bằng Đơn Tâm Ca. [note90179]

“Thay vì để kẻ lạ hoắc nào đó trở thành ngoại thích rồi chia rẽ thế lực làm hai thì tốt hơn là trao quyền lực cho người đáng tin cậy phải không ạ?”

“…….”

“Bản chất khi quốc gia hỗn loạn thì anh hùng sẽ xuất hiện.”

Tuân Úc nói.

“Thần tin chắc Đại tướng quân sẽ mang lại sự phục hưng (Khuông phục - 匡復, cứu vãn quốc gia đang nguy khốn mà khôi phục) thiên hạ như Quang Vũ Đế (光武帝).”

“…Đánh giá quá cao rồi.”

So sánh thì so với Quang Vũ Đế, cái nhân vật bá đạo ấy.

Cứ tâng bốc thế này thì tôi sợ áp lực mà chết mất.

Khi tôi lộ vẻ khó chịu thì Tuân Úc cười mỉm rồi ngậm miệng.

Có vẻ không định thay đổi ý kiến.

“Khụ khụ, thần thoáng nghi ngờ Đại tướng quân mà cảm thấy xấu hổ vô cùng.”

Phản ứng của Vương Doãn cũng chẳng khác Tuân Úc mấy.

Tôi sợ Vương Doãn lật ngược ruột gan tôi như Tuân Úc nên vội mở miệng.

“Đó là hành động đương nhiên nên không cần nghĩ vậy đâu.”

“Không phải. Nếu làm sai thì cảm thấy trách nhiệm là lẽ thường tình.”

Sao ông này cũng không chịu thua một câu.

“Đã đến nước này thì phải uống đến cong mũi thôi! Lão xin rót một chén!”

Vương Doãn không biết vui vì gì mà cười lớn rồi rót rượu cho tôi.

……Này, tôi đã bảo không uống quá chén cơ mà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Hà Như Ca có nội dung là lời dụ hàng, thuyết phục người tài theo phe mình. Đan Tâm Ca đáp lại Hà Như Ca, ý nói trung thành tuyệt đối với triều Cao Ly, không đổi lòng.
Hà Như Ca có nội dung là lời dụ hàng, thuyết phục người tài theo phe mình. Đan Tâm Ca đáp lại Hà Như Ca, ý nói trung thành tuyệt đối với triều Cao Ly, không đổi lòng.