201-300

Chương 293: Trần Lưu Vương (2)

Chương 293: Trần Lưu Vương (2)

Trần Lưu Vương điện hạ, tức Lưu Hiệp, sau khi chính thức nhập tiệc cũng không có sự kiện nào nổi bật xảy ra.

Có lẽ vì trò thần thông của Tả Từ mà tiêu chuẩn mắt nhìn của mọi người đã cao lên chăng.

Từ trong chậu lớn kéo lên con cá lớn hơn thân trên nam nhân trưởng thành.

Từ trong đất trống rõ ràng không có gì mà khiến thực vật mọc lên tức thì.

Những trò kỳ diệu khiến người xem kinh ngạc thì nếu mắt nhìn không cao lên mới là lạ.

Dù sao thì thật sự nghi hoặc thật.

Tả Từ rốt cuộc đến đây làm gì chứ.

Thật sự chỉ để khuấy động không khí yến tiệc sao?

Trương Giác dùng giọng điềm tĩnh đáp lại nỗi nghi hoặc của tôi.

“Đạo sĩ vốn thường làm những trò kỳ quái mà ý đồ không thể đoán được nên không cần bận tâm ạ.”

“Vậy sao?”

“Vâng ạ.”

“Vâng. Những người tu hành sống tách biệt với thế tục lâu năm thường có tính cách khá kỳ dị mà.”.”

Đánh giá khá không nể nang.

Nhưng mà Trương Giác xét theo một góc độ nào đó cũng là một đạo sĩ chứ?

Khi tôi đang mang nỗi nghi hoặc ấy thì Trương Giác hiếm khi lộ biểu cảm mệt mỏi.

“Hưu…”

“…….”

Biểu cảm như bị hành hạ rất nhiều.

Dù sao thì một ông lão bình thường có tính cách quái gở thôi cũng đã mệt rồi thì ông lão biết dùng đạo thuật thì mệt đến mức nào chứ.

Nếu quá khứ của Trương Giác đúng như trong Tam Quốc Diễn Nghĩa thì chắc chắn đã học Thái Bình Yếu Thuật từ Nam Hoa Lão Tiên.

Tả Từ là tiền bối học đạo thuật trước nên nếu có lên mặt dạy đời này nọ thì chắc chắn sẽ khó chịu.

Dù sao thì tính cách chỉ nghịch ngợm thôi chứ bản chất không phải kẻ ác thì cũng may mắn rồi.

Nếu dùng đạo thuật vào việc xấu thì chắc thần tiên sẽ hô “thằng này” rồi lao đến đập vỡ đầu mất.

Chỉ riêng Trương Giác trước mắt thôi cũng là nhân vật vốn gây ra Loạn Khăn Vàng rồi chẳng bao lâu sau đã bệnh chết.

“……?”

Tôi nhìn Trương Giác có đôi mắt màu hổ phách rồi chìm vào suy tư.

Nếu dùng đạo thuật quái dị giống như Tả Từ sử dụng vào chiến tranh thì sẽ thế nào.

Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa thì thời Loạn Khăn Vàng, Trương Bảo từng dùng yêu thuật một lần đánh bại Trung Lang Tướng Chu Tuấn và nghĩa quân Lưu Bị thì nội dung ấn tượng sâu sắc.

Bỗng nhiên có khí đen lan ra rồi từ đó tràn ra vô số nhân mã (人馬, người và ngựa).

Binh sĩ và tướng lĩnh kinh hãi vội vàng chạy trốn tạo nên cảnh hỗn loạn.

Sau đó khi lại đụng độ Trương Bảo thì rải máu lợn, dê, chó thì vô số nhân mã ấy trở thành giấy và rơm rơi lả tả thì nội dung cũng còn nhớ rõ.

Rốt cuộc phải làm sao để dùng giấy và rơm tạo ra nhân mã.

Rốt cuộc nguyên lý gì mà máu thú vật phá được yêu thuật chứ.

Nghĩ lại thì đây chẳng phải trò gian lận sao?

Phá giải thì đơn giản nhưng lần đầu chắc chắn thắng.

Quân đội bình thường làm sao mang theo máu thú vật được.

Thậm chí Tào Tháo bị Tả Từ trêu chọc rồi rải máu thú vật chặt đầu nhưng vẫn xuất hiện bình thường hô lời tiên tri bất lợi thì máu thú vật không phá được mọi thuật pháp.

Trương Giác chắc chắn giỏi yêu thuật hơn Trương Bảo nên trong thế giới Tam Quốc Diễn Nghĩa thì có lẽ trước khi nhân vật này làm chuyện kỳ quái gì thì Nam Hoa Lão Tiên đã lấy mạng rồi chăng.

Thực tế thì Trương Giác trước khi chính thức đối đầu Hoàng Phủ Tung đã bệnh chết là kết thúc xuất hiện.

Chuyện xảy ra chưa đầy một năm sau khi gây ra Loạn Khăn Vàng.

Cái chết này quá mức khó hiểu.

Trong chính sử thì chỉ coi là ngẫu nhiên mà bỏ qua nhưng trong thế giới Diễn Nghĩa đầy yếu tố fantasy thì không thể coi nhẹ được.

Lý do quân Khăn Vàng ban đầu thắng liên tiếp quân triều đình rồi đột nhiên trở thành ô hợp cũng liên quan đến chuyện này.

“…….”

Dĩ nhiên dùng yêu thuật để thắng trận thì chỉ nên giữ trong suy nghĩ thôi.

Thời kỳ quân Khăn Vàng vừa khởi nghĩa đang hoành hành thì quân triều đình bị yêu thuật hành hạ kinh khủng lắm.

Tôi thì ở Tinh Châu đánh nhau với man di và Hắc Sơn Tặc nên không biết.

Nghe nói gì nhỉ.

Giống như tôi vừa nghĩ thì không có giả binh sĩ tràn ra gây hỗn loạn nhưng đột nhiên sương mù bao phủ khiến mất phương hướng v.v… thì có xảy ra.

…Trương Giác rõ ràng nói thay đổi hướng gió cũng khó mà.

Thay đổi thời tiết thì khó thôi chứ không phải bất khả thi sao?

Tuyệt thật.

Ít nhất thì không phải lo hạn hán nữa.

Chắc chắn nghĩ đến Vu Cát, đạo sĩ xuất hiện trong Tam Quốc thì cũng không có gì lạ.

Trước khi Tôn Sách giết Vu Cát thì đưa ra đề nghị vô lý rằng nếu mưa thì tha mạng.

Vu Cát thật sự làm mưa.

Khi binh sĩ và dân chúng bán tín bán nghi đang quỳ lạy vì thân phận không tưởng tượng nổi thì Tôn Sách, người chỉ tìm cớ giết Vu Cát, hô là yêu nghiệt rồi phá lời hứa chặt đầu Vu Cát một nhát.

Sau đó thì sao…

Giống như Lã Mông giết Quan Vũ thì bị nguyền rủa mà mất mạng thì nổi tiếng trong độc giả Tam Quốc.

Dù sao thì tỷ muội Trương Giác là những người từng đối đầu trực tiếp cùng với quân Khăn Vàng ở tiền tuyến.

Trước khi hoàn toàn ẩn cư khỏi chính giới thì không được nổi bật quá mức.

Dùng vị thế chính trị của tôi để dập tắt phản đối thì cũng được nhưng như vậy thì nội bộ vừa ổn định lại bất ổn.

Cứ coi như vũ khí bí mật giấu kỹ rồi đến lúc không dùng thì không được thì tung ra thôi.

Nếu tôi năn nỉ thì chắc sẽ dùng yêu thuật quy mô lớn một lần chăng.

“…Còn điều gì thắc mắc nữa không ạ?”

“Không, không có gì.”

Trước hành động tôi nhìn chằm chằm mặt cô ấy thì Trương Giác lộ vẻ nghi hoặc nhưng vẫn ngoan ngoãn lui lại.

“…Gần đây thế nào?”

“Nhờ hồng ân như biển cả của bệ hạ mà thần đang sống thoải mái ạ…”

“…Vậy sao.”

Bệ hạ thì đang trò chuyện cực kỳ gượng gạo với Trần Lưu Vương điện hạ.

Lưu Biện và Lưu Hiệp đều không phải người giỏi ăn nói nên cuộc trò chuyện cứ nối rồi đứt lặp đi lặp lại.

“…….”

“…….”

Nhìn không khí kìa.

Có gần gũi hơn chút nhưng để trở thành tỷ muội thân thiết thì còn xa lắm.

Vài quan viên ngồi gần hai người thì khẽ khàng dè chừng.

Tôi thở dài một hơi.

Đúng rồi. Tôi phải làm cầu nối thôi.

Tôi đảo mắt nhìn quanh rồi phát hiện một cục lông nhỏ rồi nói với Lữ Bố gần đó.

“Lữ Bố.”

“Ừ?”

“Đưa cục lông nhỏ kia lại đây.”

“Ư ửng??”

Lữ Bố để dấu chấm hỏi trên đầu rồi quay đầu về chỗ tôi nhìn.

Xác nhận cục lông đang nằm dài hưởng thụ ở góc khuất thì Lữ Bố nói.

“A, cái đó à?”

“Ừ.”

“Chờ chút.”

Nói vậy thì Lữ Bố dùng động tác mềm mại như nước chảy rồi nhanh chóng đến gần cục lông.

“Mao?”

Cục lông mà không ai dám động vào thì nhìn Lữ Bố tiến lại gần bằng ánh mắt nghi hoặc.

Lữ Bố nói.

“Lại đây.”

“Mao oong??”

Cục lông đang nằm phơi nắng ngoài trời rồi kêu gừ gừ…

Nói cách khác thì con mèo cưng của hoàng đế là Miu bị Lữ Bố bắt mang đến.

Miu vốn không biết e dè nên dù bị Lữ Bố ôm vẫn ngoan ngoãn.

“Đây.”

“Cảm ơn.”

Tôi nhận Miu từ Lữ Bố thì cảm thấy tâm trạng vui vẻ vì vẻ ngoài mê hoặc và cảm giác mềm mại.

Tôi nhìn vào mắt Miu rồi nói.

“Đến lượt ngươi làm việc vì chủ nhân rồi.”

“Mao?”

Miu có vẻ không hiểu con người trước mặt đang nói gì.

Không sao.

Ngươi chỉ cần nằm im thôi cũng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ rồi.

Tôi ôm Miu vào lòng rồi chen vào cuộc trò chuyện của hai người mà mở miệng.

“Hai người thử trò chuyện xem thích gì không ạ?”

“Thích gì?”

“Vâng ạ.”

Khi hoàng đế hỏi vậy thì tôi gật đầu.

“Chẳng hạn như động vật chẳng hạn ạ.”

“Động vật sao, ý gì vậy…”

Hoàng đế bệ hạ đang nhìn mặt tôi thì ánh mắt dần hạ xuống dưới.

“Mao.”

Miu thấy chủ nhân nhìn mình thì kêu như thường lệ.

Đi đi. Ta tin ngươi.

Khi tôi đặt xuống thì Miu dùng bước chân nhẹ nhàng tiến về phía chủ nhân.

Tôi nhìn cảnh ấy thì lo Lưu Hiệp ghét mèo nhưng…

“Ô oa…”

Nhìn phản ứng ấy thì chắc không cần lo nữa.

Thường thì ngay cả nam nhân thiên về lý trí còn bị mê hoặc thì nữ nhân thì khỏi nói.

Quả nhiên phụ nữ đều yếu lòng trước thứ dễ thương.

Bệ hạ cũng nhận ra tại sao tôi mang Miu đến nên mở miệng.

“Thế nào, thật sự dễ thương chứ?”

“Vâng! Dễ thương quá ạ!”

Thái độ của Lưu Hiệp, từ khi vào yến tiệc trường chỉ dè chừng xung quanh, lần đầu thay đổi.

“Nếu muốn thì sờ cũng được.”

“Vâng! Tạ ơn Bệ hạ!”

Đến mức nói ra lời ấy sao.

Yến tiệc đã bắt đầu khá lâu rồi nên không còn ai động vào thức ăn nữa.

Vì vậy dù lông bay chút cũng không vấn đề gì.

Dù sao thì có ai dám động vào con mèo mà hoàng đế cưng chiều chứ.

Tôi nhìn Miu đang hoàn thành xuất sắc vai trò của mình thì hài lòng gật đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!