201-300

Chương 232: Đương Đồ Cao (當塗高) (8)

Chương 232: Đương Đồ Cao (當塗高) (8)

Sau khi cuộc gặp với Tào Tháo kết thúc thì tôi tiếp tục tiến quân và nhận được báo cáo từ trinh sát rằng Thọ Xuân đã không còn xa nữa.

“Càng nghĩ càng thấy bực mình.”

“Hử?”

Khi tôi gật đầu nghe báo cáo của sứ giả thì Tư Mã Ý ở bên cạnh càu nhàu.

“Ả tự cho mình là cái gì mà dám nói những lời ấy. Thật sự không thể chấp nhận nổi.”

“…….”

Tôi biết Tư Mã Ý đang nói về ai.

“Đại tướng quân. Tại hạ nói phòng ngừa thôi nhưng những kẻ như vậy càng phải cẩn thận mới được ạ.”

“Cẩn thận là sao?”

Tôi lộ vẻ nghi hoặc trước lời nói đột ngột của Tư Mã Ý thì cô bé tóc tím dùng giọng cộc lốc nói.

“Những kẻ vô duyên vô cớ chen vào thường có tâm địa đen tối lắm ạ.”

Tôi không thể phủ nhận lời ấy.

Nghĩ lại những gì Tào Tháo đã thể hiện đến giờ thì nghĩ vậy cũng không lạ.

Ngay cả tôi từng gặp Tào Tháo từ trước còn thế này thì người lần đầu gặp hôm nay sẽ thế nào.

“Ngài hiểu chứ ạ? Loại nữ nhân ấy vốn thất thường nên không biết sẽ bay nhảy đi đâu.”

Nhưng sao nghe như đang nói với ý khác.

Cảm giác như đang quản lý chồng để không bị lừa bởi người phụ nữ lạ mặt vậy, nói ra chắc bị giận lắm đây.

Tư Mã Ý thấy tôi im lặng dù đã dặn dò thì dùng giọng nghi hoặc hỏi.

“Ngài đang nghĩ gì mà im lặng thế ạ?”

“Ai biết được.”

Tôi đại khái lảng tránh.

Nhìn phản ứng xấu hổ của Tư Mã Ý cũng thú vị nhưng sắp đến lúc giao chiến.

Quân đội Tào Tháo cũng theo sát tốt nên tình hình không có vấn đề gì.

Tôi đang nghĩ xem trận công thành lần này phải giải quyết thế nào thì sứ giả chạy đến chỗ tôi.

“Đại tướng quân! Cấp báo ạ!”

“…?”

Lại chuyện gì nữa?

Liệu có phải Tiên Ti tộc và Ô Hoàn tộc xông vào như tôi từng lo lắng không?

Ngoài điều đó thì không nghĩ ra lý do gì khiến sứ giả chạy đến với vẻ mặt gấp gáp như vậy.

Sứ giả nhận ra ánh mắt tôi hướng về mình thì vội mở miệng.

“Nghịch tặc Viên Thuật đang dẫn toàn bộ quân đội tiến về phía chúng ta ạ!”

“……Cái gì?”

Tôi trong khoảnh khắc không thể không nghi ngờ tai mình.

Viên Thuật làm cái gì cơ?

Khi tôi lộ vẻ hoang mang thì sứ giả cũng dùng giọng hơi ngẩn ngơ nói.

“Theo báo cáo của mật thám thì hắn nói hoàng đế mới do trời chọn lựa không thể bại trận nên dẫn quân rời Thọ Xuân với vẻ mặt đường hoàng ạ.”

“…….”

Tôi im lặng còn Tư Mã Ý ở bên cạnh cũng lộ vẻ mặt ngẩn ngơ như không ngờ tới chuyện này.

“…Ôi thật sự vượt xa tưởng tượng.”

“Ừ.”

Ta biết hắn điên vì dục vọng quyền lực mà xưng đế nhưng không ngờ lại là loại người này.

Quy mô quân đội thì đúng là lớn thật nhưng cũng chỉ có vậy thôi.

Chắc chắn huấn luyện không ra gì và không có tướng lĩnh vạn nhân địch như Quan Vũ hay Trương Phi thì hắn lấy tự tin gì mà xuất chinh?

Tên này lúc ở Lạc Dương rốt cuộc đã làm chính trị thế nào.

Vốn đã thiếu năng lực lại điên vì quyền lực nên mất luôn cả chút chính trị quan tối thiểu trở thành kẻ vô năng hoàn toàn.

Thứ duy nhất kéo Viên Thuật lên đến mức ấy cũng chỉ là chút con mắt chính trị ít ỏi.

Kẻ tin vào lời tiên tri giả mạo thì thường thế cả.

Viên Thuật thực ra là loại người khi cần hành động quyết đoán thì không chút do dự tiến lên.

Hắn là người lập liên minh để kiềm chế thế lực chúng tôi đang mở rộng nhanh chóng.

Hắn cũng là người vì đủ loại danh nghĩa mà chủ động khiêu chiến với Lưu Biểu và Tào Tháo để mở rộng thế lực.

Nếu mọi chuyện suôn sẻ thì tôi vẫn đang bận thu dọn tổn thất từ liên quân.

Trong lúc ấy nếu Tôn Kiên dưới trướng hắn đánh bại Lưu Biểu rồi tiếp tục khí thế đánh bại cả Tào Tháo thì Viên Thuật sẽ sở hữu đại thế lực bao trùm Kinh Châu Dự Châu Duyện Châu.

Nhưng việc gì cũng thất bại nên mới thành vấn đề.

Liên quân khí thế ngút trời ấy thậm chí không vượt nổi Hổ Lao Quan đã tan rã lỏng lẻo.

Tôn Kiên tấn công Lưu Biểu thì bị thương nặng thập tử nhất sinh.

Bản thân hắn cũng bị Tào Tháo đánh tan nát rồi bản doanh tan thành mây khói.

Viên Thuật từng oai phong lẫm liệt giờ suy sụp đến mức này đúng là ví dụ hoàn hảo cho bài học phản diện.

Nhìn kìa.

Hiện tại hắn chỉ trốn sau cái tên hoàng đế rồi cố tình nhắm mắt làm ngơ trước hiện thực.

Quyền uy giả tạo danh dự giả tạo dáng vẻ giả tạo.

Tình hình hiện tại xung quanh Viên Thuật xa thì là hài kịch gần thì là bi kịch.

“Đại tướng quân.”

Lúc ấy một binh sĩ mặc phục sức quân Tào Tháo từ xa tiến đến chỗ tôi.

Binh sĩ ấy vừa đến gần tôi thì xuống ngựa rồi cung kính hành lễ.

“Duyện Châu Mục sai thần đến để nhận chỉ thị về việc nên hành động thế nào ạ.”

“Ưm?”

Tôi lộ vẻ hơi nghi hoặc trước báo cáo bất ngờ.

Tôi đang cân nhắc nên hiểu theo nghĩa đen hay nghĩa bóng thì sứ giả nói tiếp.

“Ngài ấy nói như vừa nhắc rằng mong ngài thật sự coi ngài ấy như tướng lĩnh dưới trướng…”

“Vậy sao.”

Tào Tháo không hai lời nên đã thật sự giao hết mọi thứ cho tôi.

Ừ.

Giống như tướng lĩnh dưới trướng thật sự theo tôi vậy.

Hành động này của Tào Tháo muốn nói với tôi điều gì.

Tôi suy nghĩ một lát rồi cười khẩy nói với sứ giả.

“Lần này ta sẽ không định hướng hành động cụ thể.”

“…Ý ngài là sao ạ? Xin nói rõ hơn.”

Sứ giả lộ vẻ nghi hoặc khi nghe lời tôi.

Tôi nói với hắn.

“Cứ giao hết cho Duyện Châu Mục.”

“…….”

“Ta muốn xem thực lực của người đi đến đâu cũng để lại chiến công thế nào.”

“Vâng ạ.”

Sứ giả của Tào Tháo hành lễ một lượt rồi lui ra với vẻ mặt lạnh lùng.

Tôi nhìn hắn rồi suy nghĩ.

Tào Tháo Mạnh Đức.

Nữ nhân ấy có ưu điểm là đầu óc lập mưu xuất chúng.

Cũng có năng lực xử lý mọi chính vụ một cách thành thạo.

Thêm vào đó võ nghệ cá nhân cũng không thể xem thường nên gọi là toàn tài mỹ nữ cũng không ngoa.

Dù vậy nếu phải chọn khả năng xuất sắc nhất thì chỉ có một.

Khả năng thống soái (Thống suất lực - 統率力).

Tào Tháo là loại người càng bị dồn vào đường cùng càng mạnh mẽ, càng đối mặt kẻ địch mạnh càng phát huy tiềm lực mở đường tiến lên.

Lúc thực hiện đại hiếu ở Từ Châu rồi mất bản doanh vì phản bội của Trần Cung mà chiến đấu với Lữ Bố cũng vậy.

Khoảnh khắc chỉ cần đại bại một lần là tên Tào Tháo có thể biến mất khỏi lịch sử thì Tào Tháo đã đánh bại Thiên Hạ Vô Song Lữ Bố.

Lúc chiến tranh với Viên Thiệu có quân số gấp nhiều lần cũng vậy.

Tào Tháo đối mặt với Viên Thiệu có lượng quân áp đảo thì kiên trì chịu đựng lâu dài rồi tung đòn quyết định thắng lợi ở trận Quan Độ.

Dù đôi khi khi có lợi thế thì lại khinh suất dẫn đến bại trận nhưng mà.

Nói theo kiểu hiện đại một chút thì sự khác biệt giữa chơi nghiêm túc và chơi vui là rất lớn.

Dù sao cũng bại trận nhiều nhưng ở những trận mà tất cả đều dự đoán sẽ thua thì người nhiều lần biểu diễn đại nghịch chuyển rồi cuối cùng đứng lên thành bá chủ (Bá giả - 霸者) thiên hạ chính là Tào Tháo.

Với nhân vật như vậy thì thay vì tôi ra lệnh lặt vặt thì giao phó tự hành động còn tốt hơn nhiều.

Để mặc thì cô ta cũng làm được một phần.

Chỉ mong Tào Tháo hiện tại không ở chế độ chơi vui thôi.

──────────

Tào Tháo đang dẫn quân ở doanh trại của mình thì đột nhiên hỏi.

“Hừm Đại tướng quân nói vậy sao?”

“Vâng ạ.”

Sứ giả dùng giọng điềm tĩnh truyền đạt lời Đại tướng quân.

Tào Tháo suy nghĩ một lát rồi mở miệng với vẻ trầm ngâm.

“Nguyên Nhượng. Điều này có thể coi là tin tưởng ta không?”

“Ơ… Ai biết được?”

Hạ Hầu Đôn dùng vẻ mặt ngẩn ngơ đáp câu hỏi của Tào Tháo.

“Ta chỉ giỏi việc hậu cần phía sau hoặc vung kiếm phía trước thôi chứ mấy chuyện ấy ta không rành.”

“…Hừ.”

Tào Tháo nghe vậy thì dùng giọng lo lắng nói.

“Vậy thì làm sao gặp được nam nhân tử tế được?”

“Im đi!”

“Đừng lo. Nguyên Nhượng rồi cũng sẽ gặp được…”

“Im đi mà!”

Hạ Hầu Đôn bị chọc đúng chỗ nhạy cảm nên hét lớn.

Tào Tháo nhìn Hạ Hầu Đôn đang lo lắng hôn nhân thì cười khẩy.

“Tất cả đều giao cho ta…”

Lúc ấy từ xa trận hình của Viên Thuật chậm rãi lộ diện.

Quả nhiên đã tập trung toàn bộ quân đội đến đây.

“Lần này phải kiếm chút hảo cảm thôi.”

Nam nhân cảm mến nữ nhân tài giỏi là chuyện rất đương nhiên phải không.

Nghĩ vậy thì Tào Tháo rút ra Ỷ Thiên Kiếm (倚天劍) đang treo bên hông.

“Đã đến lúc chặt đầu tên ngốc chỉ dựa vào oai phong gia tộc mà lộng hành.”

Tào Tháo cầm Ỷ Thiên Kiếm rồi ra lệnh cho binh sĩ.

“Tiến quân.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!