201-300

Chương 234: Đương Đồ Cao (當塗高) (10)

Chương 234: Đương Đồ Cao (當塗高) (10)

Ngay trước khi trận chiến chính thức bắt đầu.

Tôi nhìn đạo quân Viên Thuật rồi chậm rãi mở miệng.

“Tư Dữ.”

“Vâng.”

“Lần này em cũng không định ra tay sao?”

“…Vâng.”

Tư Dữ đáp như vậy rồi dùng biểu cảm như hỏi tại sao lại hỏi điều ấy mà nhìn tôi.

Biểu cảm như đã biết rõ em ấy sẽ trả lời gì mà vẫn hỏi làm gì.

Tôi cũng biết.

Trước đây Tư Dữ đã thể hiện thái độ chỉ tập trung hộ vệ tôi.

Trừ khi tôi tiến lên phía trước thì em ấy tuyệt đối không chen vào chiến trường.

Cô gái thường nghe lời tôi cực kỳ tốt nhưng liên quan đến an toàn thì tuyệt đối không nhượng bộ ý kiến.

Tôi hiểu vì sao Tư Dữ lại thể hiện như vậy nên không cố gắng ép em ấy xuất chinh.

Vốn dĩ em ấy không phải người có thể ép buộc làm gì được.

Dùng kiểu trị liệu sốc như nếu không ra chiến trường thì tôi sẽ không nói chuyện với em ấy cũng là vấn đề.

Tại sao ư.

…Tâm lý Tư Dữ khá yếu.

Trước đây tôi từng đùa giỡn hơi giữ khoảng cách một chút thì Tư Dữ vì chuyện đó mà khóc cả ngày như gà mắc tóc.

Tôi hoảng hốt dỗ dành mãi nhưng nước mắt vẫn không ngừng như vòi nước hỏng.

Lúc ấy tôi thật sự nghĩ sắp đại họa nên toát mồ hôi lạnh rất nhiều.

Chỉ giữ khoảng cách một chút đã thế này thì nếu không nói chuyện và dùng kiểu sốc như ta ghét em thì sao.

Tôi cũng không biết em ấy sẽ bay nhảy đi đâu.

Đã đến nước này thì cuối cùng cách còn lại chỉ là lắc lư mồi nhử.

Nhưng mồi khiến Tư Dữ động lòng thì cũng chỉ có loại ấy thôi.

Tôi thoáng nhớ lại lời Tào Tháo từng nói.

‘Ngại ngùng sao? Hay là sợ hãi?’

‘Dù là bên nào cũng không sao. Cuối cùng cũng sẽ đến lúc phải đối mặt thẳng thắn.’

Lời ấy nhìn thấu tâm tư tôi chính xác.

‘Hãy hành động lớn lao.’

‘…….’

‘Như vậy mọi người mới đều hạnh phúc được.’

Nghe vậy thì tôi quyết định giờ là lúc thay đổi phương châm hành động.

Thay vì lo lắng tương lai không biết mà ôm nỗi sợ mơ hồ thì hành động đường hoàng còn tốt hơn nhiều.

Thành thật thì vì còn sót lại chút cảm tính hiện đại nên tôi đã hành động lề mề.

Vì vậy tôi thật sự hạ quyết tâm trở thành kẻ rác rưởi lớn lao theo lời Tào Tháo.

“Vậy thì thế này thì sao?”

“……?”

Tư Dữ nghe lời tôi thì lộ vẻ nghi hoặc.

Tôi chậm rãi thu hẹp khoảng cách với Tư Dữ đang đứng yên tại chỗ.

Ưm… Đã quyết định rồi nhưng không biết có hiệu quả thật không.

Khi tôi đến gần thì thân thể Tư Dữ cứng đờ.

Tai hơi đỏ lên thì có vẻ đang căng thẳng.

Tôi giả vờ giọng dễ nghe nhất có thể rồi thì thầm với Tư Dữ đang như vậy.

“Nếu lập đại công rồi trở về thì ta sẽ nghe một nguyện vọng của em.”

“…!”

Tư Dữ nghe lời tôi thì mở to mắt nhìn tôi.

Tôi khẽ cười với dáng vẻ hiếm thấy ấy.

Tư Dữ nhìn tôi rồi dùng giọng lo lắng lẩm bẩm.

“…Nhưng nếu em không ở gần thì thân thể chủ nhân…”

Ôi chao. Lo lắng cũng nhiều thật.

Bây giờ xung quanh tôi có bao nhiêu hộ vệ mà còn lo lắng thế này.

Tôi không thấy lo lắng của Tư Dữ là khó chịu.

Nhờ vậy mà số lần tôi bị thương đếm trên đầu ngón tay.

Khi tôi ngốc nghếch suýt ngã thì em cũng nắm lấy như đương nhiên nên không có lý do bị thương.

…Chỉ là phản ứng trong khoảnh khắc ngã ấy mới đáng kinh ngạc thôi.

“Lưu Bị Quan Vũ Trương Phi.”

“…….”

“Ba người ấy dẫn dắt bộ khúc của ta thì lo gì nữa?”

Với Lưu Bị làm trung tâm thì trong nhóm tỷ muội ấy có đến hai người Vạn Nhân Chi Địch (萬人之敵).

Muốn xuyên qua hai người ấy để nhắm đến tôi thì ít nhất cũng phải dẫn hai vạn người.

……Nếu cộng thêm Triệu Vân thì bao nhiêu người nhỉ.

Dù nói phong tướng quân cũng từ chối mãi nên tôi chỉ biết ngẩn ngơ.

“Trương Phi từng đấu luyện với em nên em biết rõ chứ?”

“…….”

“Đừng lo lắng cứ đi đi.”

Ta đáp bằng giọng như mọi khi.

Tư Dữ im lặng một lát rồi chậm rãi mở miệng.

“…Em sẽ kết thúc nhanh nhất có thể.”

“?”

Và kết quả là.

“Đại, Đại tướng quân bị tấn công rồi!”

“Ư a a ác!”

Đạo quân Viên Thuật vất vả gom góp đang tan nát theo thời gian thực.

“…Hừ, thật là.”

Tôi bật cười vô nghĩa.

Cảnh tượng trước mắt là do một vị tướng bị nguyện vọng mê hoặc tạo ra.

Rốt cuộc em ấy sẽ yêu cầu nguyện vọng kinh khủng đến mức nào mà thế này.

Tư Dữ tiến thẳng về phía Viên Thuật.

Đầu vị Đại tướng quân nước Trọng trên đường đi rơi xuống trong chớp mắt.

Dáng vẻ Tư Dữ cưỡi Ô Truy Mã lao vút trên chiến trường thì không thể hình dung nổi.

Cảnh tượng vô số người ngã như con ki thì phi thực tế kinh khủng.

Nơi cơn gió đen quét qua chỉ còn lại thi thể quân Viên Thuật.

Dĩ nhiên không phải chỉ có Tư Dữ lập công.

“Khục!”

Kỷ Linh được gọi là mãnh tướng số một quân Viên Thuật thì trợn mắt nhìn vị tướng trước mặt.

“Tên này là mạnh nhất ở đây sao?”

Lữ Bố dùng Phương Thiên Họa Kích xuyên thủng bụng Kỷ Linh rồi khẩy cười.

“Mức độ thế này thì biết rồi còn gì.”

Lữ Bố vung Phương Thiên Họa Kích trong tay như phủi rác.

Rầm!

(Đã từng là) Kỷ Linh ngã xuống đất thì quân Viên Thuật thật sự hoảng loạn.

Mà Kỷ Linh thì…

Theo ký ức tôi thì trong diễn nghĩa rõ ràng đấu với Quan Vũ ba mươi hợp mà.

Sau đó bị Trương Phi đánh chết trong mười hợp?

Hiện tại đấu với Lữ Bố khoảng năm hợp thì có vẻ thể trạng tốt.

…Cuối cùng vẫn chết.

Khi Trương Huân và Kỷ Linh chết trong chớp mắt thì quân Viên Thuật sụp đổ với tốc độ kinh người.

Tướng lĩnh chỉ huy quân đội chết trận, trận hình thật sự tan rã.

Quân đội rơi vào tình cảnh vô vọng thì chỉ có hai hành động.

“Không muốn chết──!!”

“Cứu──!!”

Tháo chạy (Bại tẩu - 敗走), hoặc là.

“Đầu hàng! Đầu hàng!”

“Xin tha mạng!”

Đầu hàng (投降).

Xong rồi.

Tôi nhìn chiến trường rồi gật đầu.

Binh sĩ nông dân không được huấn luyện đặc biệt mà cầm cự đến mức này đã là điều lớn lao.

Giờ phải kết thúc thôi.

Trong lúc chúng tôi chính diện đập tan thì Tào Tháo vòng ra hậu phương đánh vào bản doanh Viên Thuật.

Có cảm giác dù không có sự giúp đỡ của Tào Tháo cũng dễ dàng thắng lợi nhưng tôi cũng không ngờ.

Ai ngờ được hoàng đế mật ong lại công khai khiêu chiến dã chiến chứ?

Ngay cả Tư Mã Ý cũng ngạc nhiên thì còn nói gì nữa.

Rốt cuộc hắn nghĩ gì mà rời khỏi thành.

…Dù sao thì với tôi thì tốt thôi.

──────────

Đại tướng quân do chính hắn phong thì đầu rơi dưới tay tướng lĩnh vô danh.

Mãnh tướng đáng tin cậy nhất thì chết khi chắn Thiên Hạ Vô Song.

Quân đội nước Trọng sụp đổ.

Kẻ tự xưng Đương Đồ Cao, hoàng đế giả mạo, hiện tại đang diễn vở kịch chạy trốn vô tận.

Người hầu cận hô với Viên Thuật đang dẫn đầu chạy trốn.

“Bệ, bệ hạ! Phía bên kia sông Tôn Sách đã lộ diện!”

“Lại có địch ở đây sao!”

Viên Thuật nghiến răng rồi xoay đầu ngựa.

“Quân Tào Tháo xuất hiện ở bên trái!”

“Phía sau cũng có quân truy kích…!”

“Bệ hạ!”

Như thể đã chờ hắn vậy mà mai phục từ khắp nơi xuất hiện.

Quân truy kích càng lúc càng thu hẹp khoảng cách.

Bách tính vừa thấy hắn suy sụp đã ném đá.

Dù trong tình cảnh ấy mà Viên Thuật vẫn chưa bị bắt được là vì hai lý do.

Thứ nhất là vận may của hắn kỳ lạ đến mức quái dị.

Thứ hai là kỹ năng chạy trốn từng thoát khỏi Hổ Báo Kỵ của Tào Tháo.

Hắn chạy loạn đến mức nào không biết.

“…Không còn ai nữa sao? Không còn ai sao?”

Hiện tại bên cạnh Viên Thuật không còn ai.

Nói vậy cũng là đương nhiên.

Quân đội Đại tướng quân suốt một tuần ngày đêm không ngừng nghỉ truy tìm Viên Thuật.

Hầu cận không nghỉ ngơi tử tế thì làm sao chịu nổi.

Hầu cận kiệt sức thì lần lượt tụt lại rồi bị quân truy kích bắt.

……Hoặc cảm thấy không còn hy vọng ở hắn nên tự ý rời đi.

Hiện tại dáng vẻ Viên Thuật không khác gì xác sống.

“Ơ ơ?”

Rầm!

Cuối cùng ngay cả con ngựa Viên Thuật cưỡi cũng không chịu nổi hành quân cường độ cao nên ngã sang bên.

“Khục!”

Viên Thuật ngã cùng ngựa xuống đất thì rên lên đau đớn một tiếng.

“Này đồ súc sinh. Đứng dậy. Đứng dậy…”

Viên Thuật bị ngựa đè chân thì rên rỉ hồi lâu nhưng hắn cũng đã đến giới hạn vì đói khát và mất nước.

“Kỳ lạ thật. Kỳ lạ… Sao trẫm lại ra nông nỗi này…”

Viên Thuật cuối cùng bỏ cuộc rút chân ra rồi nhìn lên trời.

Bầu trời xanh trong không một gợn mây.

“…Cổ họng khô khốc.”

Viên Thuật cảm nhận ánh nắng thu ấm áp chiếu xuống mình rồi lẩm bẩm.

“Có ai ở đó không, cho ta nước mật ong.”

Đương nhiên không ai đáp lại.

“Nước mật ong, ai đó cho trẫm nước mật ong…”

Lời lẩm bẩm vô lực của Viên Thuật dần nhỏ lại mà không truyền đến ai.

Một quân hùng khác muốn nắm thiên hạ cứ thế ngã xuống.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!