201-300

Chương 255: Hoàng đế (1)

Chương 255: Hoàng đế (1)

Khi hoàn thành việc lên thuyền gần Hoàng Hà tôi nhìn binh sĩ đang thu dọn hành lý.

Hành lý không nhiều đến thế.

Vì thời gian di chuyển không kéo dài quá lâu và vốn dĩ đã chuẩn bị hành lý nhẹ nhàng để khớp đúng ngày đến.

Dĩ nhiên nếu tính toán sai thì binh sĩ sẽ cùng nhau chịu nạn đói lớn….

Nhưng các mưu sĩ đang ở trong thế lực chúng tôi hiện tại là những nhân vật gì chứ.

Tư Mã Ý, Bàng Thống, Gia Hủ, Chu Du.

Thêm vào đó còn có Gia Cát Lượng là người xuất chúng hơn ai hết ở phương diện nội chính như tiếp tế.

Bất kỳ ai biết Tam Quốc Chí đều sẽ gật đầu công nhận đây là dàn nhân tài siêu hạng.

Ngay cả trong game cũng khó mà tập hợp được thế này.

Dù sao nhờ nỗ lực của những mưu sĩ ấy mà chúng tôi chỉ mang theo đúng lượng vật tư cần thiết.

“Đám vô lễ này! Các ngươi có biết trẫm là ai mà dám đối xử thế này không!”

“…….”

Cũng có một cục hành lý ồn ào.

Tôi nhìn nam nhân đang gào thét quên cả thân phận mình.

Kẻ từng ngạo mạn xưng đế.

Viên Thuật tự xưng là Đương Đồ Cao (當塗高) hiện tại đã mất hết thế lực đang bị áp giải về kinh sư.

“Vốn dĩ đám tiện nhân các ngươi ngay cả mặt trẫm cũng không được nhìn mà dám để trẫm ở tình trạng này!”

Quả thật dáng vẻ Viên Thuật hiện tại rất thảm hại.

Vì bị giam trong ngục mấy ngày nên không tắm rửa được ăn uống cũng không đàng hoàng nên thân hình gầy rộc.

Với Viên Thuật vốn quen sống xa hoa thì chắc chắn cực kỳ thống khổ.

Vốn dĩ tôi đã cố ý làm vậy.

Trừ phi là người đã quen sống giản dị từ lâu nếu không thì kẻ xuất thân cao quý như Viên Thuật không thể chịu nổi nếu thiếu cuộc sống xa hoa.

Tự tay nấu cơm ăn tự tay giặt giũ, nhận tiền vừa đủ sống cuộc đời bình thường.

Hãy thử tưởng tượng kẻ từ lúc sinh ra đã được hầu hạ mọi bề sống sung sướng nay phải sống cuộc đời ấy.

Rốt cuộc có thể chịu đựng được bao lâu?

Không phải ý nói thiếu năng lực.

Kẻ xuất thân cao quý từ nhỏ đã được giáo dục đầy đủ thì làm sao có thể thiếu năng lực.

Nếu thực sự muốn sống thì có thể dùng đầu óc tìm việc làm rồi sống bình thường.

Đây chỉ là vấn đề tâm thái mà thôi.

Rõ ràng với người khác thì chẳng đến mức ấy nhưng kẻ xuất thân cao quý lại cảm thấy vô cùng bi thảm khi bị tước đoạt quyền lợi và phải sống cuộc đời bình thường.

Thường gọi là no bụng rồi sinh chuyện.

Cuối cùng có kẻ chịu không nổi mà tự vẫn nên….

“Dù là tù binh thì đối xử thế này có lý nào chứ!”

Cách hành hạ Viên Thuật của tôi xem ra đã hiệu quả, Viên Thuật gào thét như sắp thổ huyết.

Dù đã bị giam lâu nhưng vẫn còn sức lực như vậy thật đáng kinh ngạc.

Hoặc là dù tình trạng không tốt vẫn gào thét đến mức tuyệt vọng.

Dáng vẻ Viên Thuật gào thét mất hết vẻ ngoài tuấn tú vốn có trông thật xấu xí.

“Này.”

“…?”

Tôi gọi viên phó quan đang quản lý tù binh.

Phó quan đang nhìn Viên Thuật bằng ánh mắt ghê tởm nghe tiếng gọi tôi thì cung kính đáp.

“Có chuyện gì ạ?”

“Sớm muộn gì thì cũng mang cho hắn một chén nước mật ong hắn thích nhất đi.”

Nghe tôi nói, phó quan hiện vẻ mặt nghi hoặc.

“Nếu hắn tự sát thì sao.”

“A…. Ra vậy.”

Phó quan gật đầu.

Có lẽ vì từng giữ chức cao nên đã hiểu ý tôi muốn nói.

Phó quan chắp tay đáp tôi.

“Thần sẽ tăng cường cảnh giới để đề phòng tình huống đột xuất.”

Dáng vẻ sẽ nhanh chóng ứng phó nếu Viên Thuật thực sự tìm cái chết.

Tôi hài lòng gật đầu.

“Vất vả rồi.”

Viên Thuật hiện tại không được chết.

Muốn chết thì cũng phải trả tội rồi mới chết.

Vì dục vọng của Viên Thuật mà uổng mạng bao nhiêu người.

Viên Thuật hiện tại có thể coi là tình trạng giống Đổng Trác.

“Các ngươi! Có nghe lời ta nói không! Mau đối xử xứng đáng với ta ngay….”

Dù vậy thì vẫn ồn ào quá.

May mà nơi đây gần quận Hà Nội.

“…Sao lại nhìn như vậy?”

Lúc ấy cảm nhận được ánh mắt tôi, Tư Mã Ý hỏi bằng giọng cộc lốc.

Tôi nói không để ý.

“Không có gì.”

“Chẳng lẽ vì gần quận Hà Nội nên mới nhìn sao?”

“…….”

Sao biết được vậy.

Vì quê hương Tư Mã Ý là quận Hà Nội nên tôi chỉ vô thức nhìn thôi.

“Dù sao thì ngài lo lắng cũng nhiều thật.”

Thấy tôi im lặng, Tư Mã Ý thở dài thườn thượt.

“Trời sắp lạnh rồi mau đi thôi.”

“Ừ.”

Tôi gật đầu.

Đã đến quận Hà Nội thì Lạc Dương ngay trước mắt.

Kết thúc chuyến viễn chinh dài.

──────────

Dù đã rời Lạc Dương khá lâu nhưng không có gì thay đổi nhiều.

“Lại bắt tù binh về nữa rồi.”

“Tên kia lại làm gì sai nữa đây.”

Giống lần trước bắt hào tộc Kinh Châu, dân chúng nhìn Viên Thuật bị nhốt trong xe ngựa rồi buông lời.

Điểm khác với lần trước là kẻ đang bị áp giải không phải loại chịu được bị đối xử như khỉ trong sở thú.

“Im miệng! Dù trẫm có rơi vào tình trạng này thì đám các ngươi cũng không đủ tư cách xì xào!”

Quả nhiên Viên Thuật không phụ lòng mong đợi của tôi trợn mắt gào thét.

Bị giam trong ngục mà chỉ tăng thêm ác khẩu thôi sao.

Trước hành động vùng vẫy bảo vệ chút tự tôn cuối cùng của Viên Thuật, dân chúng giả vờ kinh ngạc.

“Ôi chà tội nhân chúng ta giận dữ dữ dội nhỉ.”

“…Mà khoan trẫm (朕) á? Chẳng lẽ là tên từng xưng đế kia sao?”

Đối diện hành động quỷ dị của Viên Thuật, dân chúng nhăn mặt như nhìn thấy thứ không nên nhìn.

“Ái chà xui xẻo thật. Sống lâu mới thấy loại người thế này.”

“Nếu dính vào thì cả ta cũng mất đầu. Mau về làm việc thôi.”

Dân chúng Lạc Dương nhanh nhạy nhanh chóng rời khỏi chỗ.

Giờ đã trở thành thứ không nên dây vào.

Vì đây là nơi ảnh hưởng trực tiếp của hoàng đế nên người ta không ghét hoàng đế giả mà chọn cách phớt lờ hoàn toàn.

Khi dân chúng dần dần lặng lẽ rời đi thì dù giữa ban ngày đường phố Lạc Dương trở nên vắng tanh.

Tôi kinh ngạc dừng bước một lát thì phó quan hỏi.

“…Có tiếp tục di chuyển không ạ?”

“Ừ.”

Người ta nói với động vật xã hội thì điều đáng sợ nhất là sự thờ ơ.

Nhận ra mình bị phớt lờ, Viên Thuật hiện vẻ mặt khó tả.

──────────

Sau đó thì giống như thường lệ.

Cho binh sĩ nghỉ ngơi trong doanh trại, ném Viên Thuật vào một gian phòng giam riêng.

……Giờ là khoảnh khắc lo lắng nhất.

Tôi hướng về hoàng cung bước đi với dáng vẻ quen thuộc.

Bình thường thì dù có hơi căng thẳng nhưng cũng không run đến thế.

Thành thật mà nói, tôi ôm quá nhiều nữ nhân rồi.

Sáu người là gì chứ. Sáu người.

Hiện tại thì tạm thời qua được nhưng sớm muộn gì cũng bị lộ.

Đến lúc ấy tôi phải hành động thế nào đây.

───Nắm tay nhau nhìn vào mắt không ngừng thì thầm lời yêu thương.

───…….

───Điều nữ nhân mong muốn chỉ có thế thôi. Thật đơn giản đúng không?

Tôi nhớ lại cuộc trò chuyện với Tào Tháo ở Thọ Xuân.

Lời Tào Tháo nói không có gì sai.

…Dù cái đơn giản ấy có thực sự đơn giản hay không thì để sau.

“Bệ hạ đang chờ.”

“Ừ.”

Quan viên phụ tá bên cạnh hoàng đế giống lần trước cung kính cúi lưng.

Tôi hít sâu một hơi rồi bước vào điện triều kiến.

“…….”

“…….”

Vừa bước vào tôi đã cảm nhận được ánh mắt hoàng đế nhìn mình với biểu cảm kỳ lạ.

Sao lại làm người ta bất an thế kia.

Nếu có quan viên khác ở xung quanh chắc chắn sẽ nhận ra tình huống này bất thường.

Vì hoàng đế bệ hạ mỗi khi thấy tôi thì bất chấp ánh mắt xung quanh đều chào đón tôi mà.

“…….”

“…Bệ hạ.”

Cuối cùng không chịu nổi ánh mắt áp lực ấy, tôi lên tiếng trước.

“Có chuyện gì vậy?”

May mà hoàng đế không phải đang giận dữ nên đáp lại lời tôi gọi.

…Dù giọng nói bình thản đến đáng sợ.

Tôi quỳ một gối cung kính mở miệng với hoàng đế đang ngồi trên ngai ngọc.

“Đây là chiến lợi phẩm thu được từ nghịch tặc dám xưng đế vượt phận.”

“…….”

Truyền Quốc Ngọc Tỷ (傳國玉璽).

Vật phẩm tượng trưng cho uy quyền hoàng đế từ xưa đến nay và sẽ còn tiếp tục hàng trăm năm nữa hiện ra.

Khoảnh khắc Truyền Quốc Ngọc Tỷ được làm từ Hòa Thị Bích (和氏之璧) quý giá ấy lộ ra uy nghi tuyệt mỹ.

Tôi đưa ra ngọc tỷ trắng mang sắc xanh lam kỳ lạ toàn thân dâng lên hoàng đế.

“Giờ thần xin dâng Truyền Quốc Ngọc Tỷ này cho chủ nhân hợp pháp là hoàng đế bệ hạ….”

“Đại tướng quân.”

Lúc ấy hoàng đế cắt ngang lời tôi bằng giọng giống hệt ban nãy.

“Thay vì thứ đó chẳng phải còn lời khác muốn nói sao?”

“…….”

Không chứ sao lại gọi là thứ đó.

Ngọc tỷ mà nghe được chắc khóc mất.

Tôi cảm nhận ánh mắt thờ ơ của hoàng đế thì toát mồ hôi lạnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!