Trương Dương đang cùng các tướng lĩnh dưới trướng bàn bạc phương án đối phó với Ư Phu La thì nữ nhân ấy xuất hiện.
Nữ nhân mang ấn tượng như đang nhìn bầu trời xanh thẳm ấy là người mà hiện tại Tinh Châu Thứ sử Trương Dương cũng rất quen thuộc.
Trương Dương lộ vẻ vui mừng nói.
“Chẳng phải là hiệp khách gần đây một mình quét sạch đám man di sao! Đến thật tốt!”
“Đa tạ sự tiếp đãi.”
Nữ nhân cung kính cúi đầu.
Nhìn thấy vậy thì Trương Dương mỉm cười ở khóe miệng rồi mở miệng.
“Haha, ta há có thể đối đãi với nhân tài xuất chúng như cô nương một cách qua loa được.”
“…….”
“Chỉ cần từng chứng kiến võ nghệ của cô nương dù chỉ một lần thì bất kỳ ai cũng sẽ hành động giống ta, ta tin chắc như vậy.”
Nói đến đó thì Trương Dương lại một lần nữa nhớ lại cảnh tượng đã hiện lên trong đầu nhiều lần.
Dáng vẻ không chút sợ hãi lao vào đám man di ít nhất cũng vài chục tên thật sự rất táo bạo.
Và dáng vẻ một mình đánh bại chúng thật sự rất phi thường.
Những tên man di bình thường không hề biết sợ là gì lại kêu gào như trẻ con rồi chạy trốn, cảnh tượng ấy thật đáng xem.
Có thể gọi là một người địch một trăm mà không hề quá lời.
Trương Dương chứng kiến võ nghệ ấy thì đương nhiên muốn chiêu mộ nữ nhân.
Nhưng nữ nhân đã lịch sự từ chối lời mời chiêu mộ của hắn rồi nói như vậy.
‘Hiện tại ta muốn quan sát một chút.’
‘Ưm? Ý cô nương là gì vậy?’
Nữ nhân nghe câu hỏi của Trương Dương thì dùng giọng điềm tĩnh tiếp tục nói.
‘…Ta muốn xác nhận xem thiên hạ mà ta mơ ước có ở nơi này hay không.’
‘……Ưm.’
Câu trả lời mơ hồ khó hiểu ý chính xác nhưng Trương Dương nhận ra trong giọng nói của nữ nhân có chứa đựng một niềm tin mãnh liệt nào đó.
Hắn nuốt lấy tiếc nuối rồi lui bước.
‘Cửa chiêu mộ luôn mở, nếu thay đổi ý kiến thì bất cứ lúc nào cũng có thể đến tìm ta.’
Trước lời nói đầy lưu luyến của Trương Dương thì nữ nhân mỉm cười đáp.
‘Đa tạ sự quan tâm quá mức.’
Sau đó nữ nhân vẫn không ngừng đi lại khắp Tinh Châu.
Một mình tiêu diệt những đám man di đang định cướp bóc.
Khi trường thương không chịu nổi trận chiến kịch liệt mà gãy giữa chừng thì nhặt vũ khí của man di dùng tiếp.
Khi vũ khí của man di cũng không dùng được nữa thì lại cầm vũ khí khác tiếp tục chiến đấu suốt mấy ngày.
‘Không, nơi này rốt cuộc bị ma quỷ nhập rồi sao! Nghe nói Lữ Bố biến mất nên còn mừng mà, giờ lại là cái gì điên khùng thế này…!’
‘Im miệng.’
‘Khục!’
Bộ giáp bạc nữ nhân mặc không có ngày nào khô máu.
Bạch mã nữ nhân cưỡi luôn ngập trong máu.
Thời gian không ngắn trôi qua như vậy.
Tên tuổi nữ nhân ở Tinh Châu ngày càng vang dội hơn.
Giống như Lữ Bố từng được gọi là Thiên Hạ Vô Song (天下無雙) ngày trước.
Triệu Vân Tử Long(趙雲 子龍).
Cũng có người gọi là Thường Sơn Triệu Tử Long (常山 趙子龍).
Giờ ở Tinh Châu không còn ai không biết cái tên ấy.
Bách tính không được tường thành che chở thì ai cũng từng nhận được sự giúp đỡ từ cô nương ít nhất một lần.
Tinh Châu Thứ sử Trương Dương dùng biểu cảm đầy mong đợi hỏi.
“Trong tình hình hiện tại cô nương đến đây thì có thể coi là đến giúp chúng ta chứ?”
“Đúng vậy.”
Nữ nhân tóc xanh lam cung kính đáp.
Trương Dương nhìn vậy thì không giấu nổi niềm vui.
“Haha! Có cô nương thì chẳng khác gì thiên quân vạn mã! Hoan nghênh!”
Trương Dương quay đầu nhìn Hắc Sơn Tặc gần đó rồi nói.
“Tuy Cố (眭固)! Thế nào! Nếu bổ nhiệm nữ nhân này làm phó tướng của ngươi thì có thể ngăn chặn được công kích của thiền vu Hung Nô không!”
“Chỉ ngăn chặn thôi sao?”
Hiện tại thủ lĩnh tổng quản đội Hắc Sơn Tặc ở Tinh Châu, Tuy Cố, cười khẩy.
“Nếu tốt thì trước khi viện binh Đại tướng quân phái đến còn có thể gây tổn thất lớn cho chúng.”
“Rất tự tin nhỉ?”
“Chỉ cần ngài phối hợp tốt ở gần đây thôi. Vậy thì chúng ta thắng.”
Trương Dương nhìn thái độ đáng tin cậy ấy thì gật đầu mãn nguyện.
──────────
“…Ta chỉ nhân đà nói vậy thôi…”
Tuy Cố nhìn cảnh tượng trước mắt rồi dùng giọng ngẩn ngơ lẩm bẩm.
“…Không ngờ lại hỗn loạn đến mức này.”
Hiện tại chiến trường có thể gọi là địa ngục a tỳ cũng không sai.
“Chết đi! Đám man di khốn kiếp!”
Vút vút vút vút─!
Hắc Sơn Tặc do hắn bố trí khắp nơi trong dãy núi bắn tên từ bốn phương tám hướng.
“Cho đám yếu đuối kia thấy thực lực chạy khắp thảo nguyên của chúng ta──!”
Hung Nô tộc cũng không chịu thua, hỗn loạn chạy khắp dãy núi rồi bắn trả.
Những mũi tên bắn ra bay về phía đối phương, xuyên thủng kẻ địch của nhau.
“Ư a ác!”
“Khục!”
Hắc Sơn Tặc đang ngồi trên cây trúng tên vào thân thể thì lăn xuống dưới.
Hung Nô tộc xui xẻo đang né tránh thì không kịp tránh hết tên, cùng ngựa biến thành nhím.
Nhìn vậy thì có thể coi là hai bên đang đấu sức ngang ngửa.
Nhưng hiện tại phe bất lợi chính là quân ta.
Man di dù tên bay từ nơi không thể đoán trước cũng không hề lộ vẻ sợ hãi.
Nghĩa là với chúng thì mức độ này chẳng đáng kể sao.
Thậm chí còn có một điểm càng đáng kinh ngạc hơn.
“Hahaha! Tiểu đệ còn bú sữa của ta còn bắn cung giỏi hơn ngươi nhiều!”
Hung Nô tộc né tránh mai phục một cách cực kỳ dễ dàng.
Hung Nô tộc tận dụng cây cối mọc dày đặc gần đó để giảm thiểu tổn thất.
Rõ ràng nếu chỉ xét địa lợi thì bọn hắn nắm rõ toàn bộ khu vực này nên lợi thế vượt trội.
Nhưng Hung Nô tộc như chẳng quan tâm thì dễ dàng lật ngược chênh lệch ấy.
May mắn trong bất hạnh là Hắc Sơn Tặc mai phục ở khắp nơi đều chọn vị trí khó bị tấn công của Hung Nô tộc.
“Ơ ơ!”
Dĩ nhiên không phải nơi hoàn toàn an toàn nên vài Hắc Sơn Tặc chết là không tránh khỏi.
Nhìn Hắc Sơn Tặc trúng tên lạc rơi từ vách đá xuống thì Tuy Cố hét lớn.
“Đám kia──! Có đứa nào đến lấy đầu ta thử xem──!!”
Tuy Cố nắm chặt tay, há to miệng hét lớn thì ánh mắt Hung Nô tộc lập tức tập trung vào hắn.
“Rất tự tin nhỉ! Tốt! Ta sẽ tự tay lấy đầu ngươi!”
Hung Nô tộc nói lời thô bạo thì Tuy Cố cũng không chịu thua hét lại.
“Đúng là man di, chỉ biết chọn lời dã man!”
“Được! Vậy thì thử chết dưới tay man di này xem!”
Tướng lĩnh Hung Nô tộc bị Tuy Cố thu hút thì cầm đao cong lao tới.
Khi tướng lĩnh lao tới thì vài binh sĩ theo sau cũng hướng về Tuy Cố.
Hắc Sơn Tặc bộ binh đã bận rộn ngăn chặn Hung Nô tộc dùng cơ động vượt trội xông vào nên hiện tại bên cạnh Tuy Cố không có ai bảo vệ hắn.
Trừ một người.
Tuy Cố nhìn quanh một lượt rồi cười lớn.
“Haha! Trúng kế rồi!”
“……Ý là gì…”
“Không hiểu sao?!”
Tướng lĩnh Hung Nô tộc chưa phán đoán được tình hình thì lộ vẻ ngơ ngác.
Tuy Cố hét lớn.
“Ngươi tự tìm đến chỗ chết rồi──!”
Ngay khi Tuy Cố hét lên thì Triệu Vân đang chém giết kẻ địch gần đó lao ra.
Phựt phựt─!
Bạch mã Triệu Vân cưỡi lao nhanh trên dãy núi rồi hí vang đầy sức mạnh.
“A, không?! Rõ ràng con nhỏ đang tung hoành đằng kia sao lại quay lại nhanh thế…!”
Tướng lĩnh Hung Nô tộc kinh hãi hét lên nhưng đã muộn.
“Khục!”
Triệu Vân không chút do dự đâm xuyên cổ địch tướng rồi tiếp tục hạ gục các binh sĩ theo sau trong chớp mắt.
Trường thương của Triệu Vân đã chém vô số Hung Nô tộc nên máu nhỏ giọt từng giọt.
“…….”
Triệu Vân xác nhận Tuy Cố an toàn rồi lại lao vào chiến trường.
“Mau, mau chặn lại! Chặn──!!”
“Sao lại không chặn được một tướng lĩnh! Con nhỏ đó không phải Lữ Bố mà──!”
Hung Nô tộc nhìn Triệu Vân lao tới thì phát ra tiếng gần như tiếng thét.
Triệu Vân nhẹ nhàng hất văng tên bay tới rồi hạ gục Hung Nô tộc.
“…Thật sự không thể tin nổi.”
Tuy Cố nhìn dáng vẻ khủng khiếp ấy thì lộ vẻ kinh ngạc.
Ngay cả thời Đại tướng quân còn ở Tinh Châu thì cảnh tượng như vậy cũng cực kỳ hiếm thấy.
Như đám man di vừa nhắc thì trừ Thiên Hạ Vô Song Lữ Bố tướng quân ra thì không thể thấy cảnh ấy.
Tuy Cố lẩm bẩm.
“Rốt cuộc nhân tài như vậy xuất hiện từ đâu không biết.”
Dù toàn cục chiến trường bất lợi nhưng nhờ Triệu Vân phấn đấu nên cũng có thể nhắm đến hòa.
“Định giao hết mọi thứ cho một người sao──!”
Tuy Cố vì nâng cao sĩ khí thì hét lớn về phía binh sĩ gần đó.
“Nếu chúng ta bị phá thì coi như xong! Cố lên thêm chút nữa──!”
Oa a a a─!
Hắc Sơn Tặc vì bảo vệ gia đình ở phía sau thì đồng loạt hô vang.
1 Bình luận