Tôi dùng giọng hỏi Lưu Bị đang cười với tôi.
“Từ khi nào lại nảy ra suy nghĩ ấy?”
“Từ khi nào sao…”
Lưu Bị thoáng ngập ngừng cuối câu rồi dùng giọng nhẹ nhàng mở miệng.
“Lâu thì nói là lâu, ngắn thì cũng lại ngắn thôi ạ.”
“…….”
Lại trả lời mơ hồ nữa.
Lưu Bị là người đối với mọi người đều dịu dàng nhưng lại khó mà thân thiết thật sự.
Cảm giác như có bức tường vô hình nào đó tồn tại.
Như vừa nãy thường xuyên nói những lời khó đoán nội tâm thì cảm giác ấy mới là lạ.
‘Nữ nhân ấy có gì đó âm hiểm lắm! Không được tin đâu!’
‘…….’
Có lần không lâu sau khi chấp nhận Lưu Bị thì Lữ Bố, người từng trực tiếp đối đầu với cô ấy, đã nói như vậy.
Khi tôi im lặng một lát thì Lữ Bố dùng thái độ tự tin đàng hoàng nói.
‘Nhìn là biết kiểu người sẽ phản bội mà không chớp mắt… Ức ức ức!’
Dĩ nhiên hành động tôi làm khi nghe vậy chỉ có một.
‘Lại nói thế nữa. Ta bảo đừng nói rồi mà?’
‘Nhưng mà…’
‘Ơ hơ.’
Tôi không do dự kéo má Lữ Bố rồi trách cứ.
‘Hức…’
Lữ Bố đang nói dở thì nghe lời cay nghiệt từ tôi liền chỉ phát ra giọng yếu ớt.
Nghĩ đến ác duyên giữa Lữ Bố và Lưu Bị trong lịch sử gốc thì phản ứng thế này cũng không lạ nhưng người thật sự phản bội Lưu Bị một cách thản nhiên lại chính là Lữ Bố.
Nhìn vậy thì có vẻ đúng là tồn tại mối quan hệ buộc phải đối lập.
Cái gì nhỉ.
Thỉnh thoảng có người vừa nhìn mặt đã cảm thấy “người này không hợp với mình”.
…Nghĩ kỹ thì Lữ Bố và Lưu Bị ở trận Hổ Lao Quan từng đại chiến đao thương đối chọi nhau.
Chỉ là ấn tượng đầu tiên xấu thôi chăng?
Khi tôi đang tiếp tục suy nghĩ thì Lưu Bị mở miệng.
“Thần cũng có một điều muốn hỏi ạ.”
“…Ừ? Nói thử xem.”
“Đại tướng quân từng vì cảm thấy chúng thần hợp với ngài nên mới tha mạng phải không ạ.”
Ý nói lúc bị bắt ở Lạc Dương sao.
Lúc ấy tôi cũng hoảng loạn kinh khủng trong lòng.
Thành thật thì không nghĩ Lưu Bị lại bị binh sĩ bắt mà không có kế hoạch gì.
Tôi chỉ lấy lý do cảm thấy hợp với mình rồi giao một việc rồi thả họ đi.
Hành động kỳ quặc của tôi khiến nhiều người ngẩn ngơ nhưng quân chủ đã nói vậy thì biết làm sao.
Sau đó trải qua vô số chuyện thì tỷ muội vườn đào hiện tại đang theo quân làm Hiệu úy phò tá tôi.
Lưu Bị hỏi tôi.
“Bây giờ thì thế nào ạ.”
“…….”
“Chúng thần và Đại tướng quân có hợp nhau không ạ?”
Lưu Bị rõ ràng đang cười nhưng nụ cười ấy xen lẫn chút bất an.
Chỉ nói bừa mà đến giờ vẫn để tâm sao.
Tôi dùng giọng thản nhiên đáp.
“Nếu không hợp thì đã đuổi từ lâu rồi.”
Ta cũng có hoài bão rõ ràng.
Nếu thật sự cảm thấy người này nói gì cũng không có câu trả lời thì mở phiên tòa rồi trừng phạt thôi.
Nghe câu trả lời điềm tĩnh của tôi thì Lưu Bị nhỏ giọng lẩm bẩm.
“…Vậy thì không còn gì phải kiêng dè nữa ạ.”
“Cái đó là ý gì… Ưm?!”
Lưu Bị lại hôn tôi.
Chỉ thế thôi đã kinh ngạc rồi nhưng Lưu Bị vừa hôn tôi trong chớp mắt thì lập tức đưa lưỡi vào miệng tôi.
Tôi hoảng hốt không kịp phản ứng gì mà để mặc sự xâm nhập ấy.
Ngay sau đó tiếng lưỡi quấn lấy nhau dâm đãng vang lên thì mọi người trong phòng đều lộ phản ứng khác nhau.
“……!”
Quan Vũ mặt đỏ bừng rồi quỳ gối ngồi nguyên tại chỗ hóa đá như tượng.
“Ô oa…”
Trương Phi dùng hai tay che miệng liên tục phát ra tiếng cảm thán,
“…….”
Tư Dữ thì không nói gì chỉ lặng lẽ rời khỏi phòng.
Ý tôn trọng đời tư của tôi chăng.
Hay lo tương lai mình bị cuốn vào tình huống hỗn loạn này nếu ở lại phòng.
Khi Tư Dữ rời đi thì trong phòng chỉ còn tôi và ba chị em Lưu Bị.
Tôi ôm eo Lưu Bị rồi định đứng dậy.
Lưu Bị nhận ra hành động tôi định làm thì tự nhiên phối hợp, tôi dễ dàng đứng lên rồi đẩy Lưu Bị nằm xuống giường bên cạnh.
“…….”
Lưu Bị nằm trên giường dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm vào mắt tôi.
Tôi mở miệng.
“…Đã làm đến mức này thì có nghĩa là đã chuẩn bị tâm lý rồi chứ?”
“…Hư hư.”
Lưu Bị nhận câu hỏi của tôi thì cười dịu dàng như mọi khi.
“Xin ngài cứ theo ý mình.”
“…Vậy thì.”
Nghe câu xác nhận thì tôi không do dự đưa tay về phía thân thể Lưu Bị… rồi đột nhiên dừng lại.
Cũng phải thôi vì hiện tại gần tôi có khán giả mà.
Tôi không phải người có kinh nghiệm cao đến mức thích chơi nơi công cộng.
“Các ngươi giờ định làm gì?”
“…Vâng?”
“Ý đen nghĩa đen thôi.”
Quan Vũ và Trương Phi đối diện ánh mắt tôi thì giật mình rồi đảo mắt liên tục.
Dù xấu hổ nhưng cuối cùng vẫn không rời chỗ.
Tôi thấy vậy thì khẽ nheo mắt.
“Chẳng lẽ định nhìn đến cùng sao?”
“…….”
“Nếu không thì…”
Khi lời sắp tiếp tục thì bàn tay dịu dàng của Lưu Bị chạm vào má tôi.
“Sao ngài lại rời mắt khỏi thần ạ.”
“Không, giờ nghĩa muội của ngươi đang ở đây…”
“Chuyện đó chỉ là vấn đề nhỏ thôi ạ.”
…Sao lại là vấn đề nhỏ chứ.
Nghe câu trả lời không tưởng tượng nổi thì tôi thoáng ngẩn người.
Lưu Bị ngẩng đầu thì thầm vào tai tôi.
“Đại tướng quân lo lắng nhiều nhỉ.”
“…Hửm?”
“Nếu sau khi hoàn thành đại sự mà vẫn ở lại đây thì chẳng phải ý muốn được ngài ôm sao ạ?”
“…….”
Cái đó… thành ra thế sao?
Sao lại có sức thuyết phục thế.
Lưu Bị thì thầm nhưng hai người kia với thân thể xuất sắc chắc chắn nghe được cuộc trò chuyện này.
Cuối cùng bị thuyết phục thì tôi khẽ gật đầu.
“Nếu ở lại đến cùng thì được.”
“Vâng ạ.”
Tôi lại mang ý xác nhận lần nữa liếc nhìn hai người rồi nói tiếp.
Lưu Bị cũng cười đáp lại lời tôi.
“……Tốt.”
Tôi để hai người vẫn đang lúng túng phía sau rồi bắt đầu hành động chính thức.
Lưu Bị Huyền Đức (劉備 玄德).
Mỗi khi nhìn nữ nhân trước mắt thì bản năng ánh mắt tôi luôn hướng về một chỗ.
“Ư ưng…!”
Chính là bầu ngực vươn cao như ngọn núi này.
Có biết nam nhân khi nhìn nữ nhân lần đầu thường nhìn chỗ nào nhiều nhất không?
Thứ nhất là ngực, thứ hai là đường cong eo, thứ ba là khuôn mặt.
Thậm chí nhìn ngực còn lâu hơn các bộ phận khác.
Chung thủy với dục vọng chính là ý này sao.
Theo nghĩa ấy thì bầu ngực Lưu Bị sở hữu mọi yếu tố quyến rũ nam nhân.
Kích cỡ như dưa hấu, hình dáng tổng thể đẹp đẽ, bầu ngực ấy đủ sức hút ánh mắt nam nhân như nam châm.
Nhưng dù nam nhân cảm thấy thế nào thì với bản thân thì vẫn là quấy rối tình dục mà.
Tôi cũng từng lo lắng bị hút vào hố đen đáng sợ ấy nên mỗi lần đối diện Lưu Bị đều cố hết sức chỉ nhìn mặt.
Và giờ cuối cùng nỗ lực ấy đã được đền đáp.
“Dự đoán là vậy nhưng… Quả nhiên ngài chạm ngực trước ạ.”
Trước bàn tay tôi vuốt ve ngực qua lớp áo thì Lưu Bị khẽ run thân thể.
Tôi dùng giọng đương nhiên đáp.
“Nam nhân vốn là sinh vật như vậy mà.”
“Hư hư… Ngài thích thì thần cũng vui…?! ”
Khi tôi luồn tay vào trong áo thì Lưu Bị đang nói thì đột nhiên nắm chặt chăn.
Phản ứng tốt hơn dự đoán?
Dĩ nhiên luồn tay vào trong áo ngoài thì chưa chạm da thịt ngay.
Huống chi đang là mùa thu gió lạnh nên khả năng mặc nhiều lớp cao.
Chỉ là thân thể Lưu Bị nhạy cảm thôi.
Thấy phản ứng của Lưu Bị thì tôi chậm rãi di chuyển tay vuốt ve toàn bộ bầu ngực, rồi nhanh chóng cảm nhận được thứ gì đó nổi bật.
Tôi vừa xoay quanh thứ ấy vừa đùa giỡn nói.
“Có vẻ mặc áo khá mỏng nhỉ. Vậy đây là gì đây?”
“…Quá, quá nghịch ngợm ạ…”
Lưu Bị nghe lời tôi thì mặt đỏ bừng.
Cũng phải thôi.
Nữ nhân sắp cùng giường với mình mà phản ứng thế này thì sao không đùa giỡn được.
“…Ưc!”
Khi tôi tiếp tục trêu đùa bầu ngực, Lưu Bị giật mình rồi co chân lên.
Thấy hơi thở cũng hơi gấp thì có vẻ có thể sang bước tiếp theo.
Tôi không dừng tay phải đang trêu đùa mà dùng tay trái còn lại tự nhiên cởi áo Lưu Bị.
“…Ô.”
Tôi đang tập trung vào Lưu Bị thì khẽ thốt lên kinh ngạc.
Cởi áo ngoài thì đường cong quyến rũ của Lưu Bị càng nổi bật hơn.
Tôi không rời mắt khỏi thân thể Lưu Bị mà mở miệng.
“Giống như đang mở gói quà vậy.”
“…Còn một lớp nữa đấy ạ?”
Trước giọng điệu khiêu khích ấy thì tôi cười khẩy.
“Thật sự mong chờ đây.”
1 Bình luận