201-300

Chương 228: Đương Đồ Cao (當塗高) (4)

Chương 228: Đương Đồ Cao (當塗高) (4)

Sau khoảnh khắc đầy sóng gió với Hoàng đế, tôi vừa bước ra khỏi phòng đã định mở lời ngay trước khi Tư Dữ cảm thấy điều gì đó bất thường.

“Chủ nhân.”

“…….”

Nhưng khoảng cách về khả năng thể chất cơ bản đã quá lớn.

Làm sao có thể kịp chứ.

Tư Dữ, như thể đã chờ tôi ra khỏi phòng mở miệng trước.

Em ấy nhìn tôi chằm chằm.

“…….”

Sau khi gọi tôi, Tư Dữ lại không nói thêm lời nào nữa.

Em ấy chỉ lặng lẽ giữ im lặng và gửi ánh mắt chứa đựng ẩn ý khó hiểu.

Tôi không chịu nổi không khí gượng gạo ấy nên lên tiếng.

“…Sao vậy? Có vấn đề gì sao?”

Tôi cố gắng nói bằng giọng càng bình thường càng tốt.

Thành thật mà nói thì từ hành động của Tư Dữ đã thấy khả năng bị phát hiện cực kỳ cao.

Nhưng tôi vẫn cố níu lấy dù chỉ một chút hy vọng.

Không biết ý đồ của tôi có truyền đến hay không, Tư Dữ sau một lát im lặng thì lộ vẻ như không còn cách nào khác.

“…Không có gì đâu ạ.”

Tư Dữ nhắm mắt rồi mở ra như thể suy nghĩ điều gì đó.

Em ấy đáp lại bằng dáng vẻ như mọi khi.

“Chúng ta đi thôi ạ.”

“…Ừ.”

Tôi cảm nhận được khí thế khó hiểu từ lời nói của Tư Dữ.

Tôi chậm rãi bước đi.

Tôi chỉ hy vọng không khí gượng gạo đang cảm nhận ở nơi này chỉ là ảo giác của mình mà thôi.

──────────

Hiện tại các thế lực xung quanh Viên Thuật theo ký ức của tôi là như sau.

Dự Châu, vùng đất tiếp giáp trực tiếp với Thọ Xuân, bản doanh của Viên Thuật.

Nơi ấy hiện tại do Dự Châu Thứ sử Khổng Trụ cai quản, người có sự tồn tại thật sự mờ nhạt đến mức kỳ lạ.

Thực tế thì ngoài Khổng Trụ ra còn có thế lực quy mô đáng kể đang đóng tại vùng Dự Châu.

Nhưng cơ hội giải thích về người đó hãy để lại sau.

Đương nhiên không phải nói về Khăn Vàng.

Tiếp theo là Duyện Châu, nằm phía trên Thọ Xuân giống Dự Châu, do Tào Tháo cai quản.

Nhân vật này thì…

Có cần nói chi tiết không.

Tào Tháo trong lịch sử gốc mỗi khi gặp Viên Thuật là đánh cho tơi bời.

Ông khiến Viên Thuật phải bỏ bản doanh chạy trốn.

Sau khi Viên Thuật xưng đế thì Tào Tháo cũng là người gây tổn thất lớn nhất cho hắn.

Nói đơn giản thì sự suy tàn của Viên Thuật bắt đầu từ khi gặp Tào Tháo cũng không ngoa.

Và phía dưới Thọ Xuân thì có Lưu Do, người đang thực sự tranh chấp với Viên Thuật theo thời gian thực.

Có người có thể coi thường hắn một chút nhưng nhân vật này cũng không phải kẻ dễ đối phó.

Trong lịch sử gốc ông đã chống lại Tôn Sách, người muốn bình định Giang Đông, suốt một năm trời.

Trận đơn đấu giữa Tôn Sách và Thái Sử Từ vốn có chút danh tiếng trong Tam Quốc, chính là diễn ra vào thời điểm ấy.

Hắn đã cầm cự được một năm trước Tiểu Bá Vương Tôn Sách thì một mình Viên Thuật kém xa Tôn Sách, làm sao hắn không xử nổi.

Cuối cùng là Từ Châu.

Nơi ấy là lãnh thổ của Đào Khiêm, có thể coi là đồng minh của Viên Thuật, nhưng hiện tại không cần bận tâm.

Tại sao ư.

Lão già này gần đây không biết điều gì đã khiêu chiến với Tào Tháo rồi bị đánh cho tan nát.

Tức là hành động Đào Khiêm có thể làm chỉ có hai.

Hoặc gửi viện binh cho Viên Thuật rồi bị quy là nghịch tặc giống hắn mà mất đầu.

Hoặc ít nhất bề ngoài tỏ ra trung thành với hoàng thất rồi cùng đối địch với Viên Thuật.

Đào Khiêm, lão già từng hoạt động ở chính trường Lạc Dương, đầu óc xoay chuyển khá tốt.

Và những lão nhân ôm rắn trong bụng như vậy thường thay đổi phe phái nhanh như lật bàn tay.

Tóm tắt lại thì…

Viên Thuật đã tự đặt nước cờ tự sát tồi tệ nhất.

Nhờ đó hắn rơi vào tình thế tứ bề thọ địch (Tứ Diện Sở Cả - 四面楚歌).

Thế lực cô lập không một đồng minh thì kết cục luôn chỉ có một.

Tôi lần lượt mở các cuốn trúc giản trên bàn rồi gật đầu.

Trước hết thư trả lời từ Đào Khiêm từng là đồng minh của Viên Thuật là như sau.

───Lão thần (老臣) quỳ gối tạ tội.

Gần đây tàn dư Khăn Vàng lại nổi dậy làm loạn Từ Châu.

Bách tính đang rên xiết dưới sự tàn bạo của đám ấy.

Tuy nhiên thần tử nhận hoàng mệnh là việc đương nhiên.

Dù không thể gửi binh sĩ nhưng thần nguyện dốc sức hỗ trợ quân đội thiên tử bằng vật tư phong phú của Từ Châu.

Đào Khiêm rất khéo léo lấy lý do loạn lạc ở Từ Châu để từ chối gửi binh sĩ.

“Biện minh thú vị thật.”

Gia Cát Lượng đọc thư trả lời của Đào Khiêm rồi nói với nụ cười nhàn nhạt nơi khóe miệng.

…Nói là nụ cười nhàn nhạt nhưng thực tế gần như là biểu cảm chế giễu kẻ nào đó không có mặt tại đây.

“Biện minh là sao?”

“Đạo tặc làm loạn là sự thật nhưng đám đạo tặc ấy cũng đang hoạt động theo lệnh của Đào Khiêm.”

Gia Cát Lượng nhận câu hỏi của tôi rồi tiếp tục nói bằng giọng không khó khăn.

“Hiện tại đạo tặc nổi lên ở Từ Châu chỉ cướp bóc lãnh thổ của các hào tộc bị Đào Khiêm ghét bỏ.”

“…….”

“Ngay khi Duyện Châu Mục hoàn toàn rút lui thì chúng lập tức lộ diện như đã chờ sẵn.”

“Cướp bóc thế lực hào tộc bị Đào Khiêm ghét bỏ để tập trung quyền lực cho hắn?”

Gia Cát Lượng mỉm cười với tôi.

“Quá trùng hợp để coi là ngẫu nhiên phải không?”

“…Đúng vậy.”

Tôi đại khái hiểu rồi.

Hiện tại tình hình Từ Châu bị Tào Tháo đánh tan nát thì mỗi binh sĩ đều cực kỳ quý giá.

Dù mất vật tư cũng không sao nhưng lực lượng phải giữ nguyên vẹn.

Vì vậy Đào Khiêm không chút do dự thả một phần đạo tặc đã đầu hàng mình ra Từ Châu.

Nghĩa là cướp bóc chính bách tính mà mình phải bảo vệ.

Đồng thời còn xoay chuyển chiếu thư từ hoàng thất theo hướng có lợi cho mình.

Ồ. Hắn đã moi hết lợi ích có thể moi rồi sao?

Quá khứ từng có ba mươi vạn bách tính ở Từ Châu và Thanh Châu nổi dậy.

Tôi hiểu được tại sao họ nổi loạn.

Kẻ cùng hội cùng thuyền.

Cuối cùng Đào Khiêm cũng là cùng một giuộc với Công Tôn Toản.

Điểm khác biệt giữa hai người là Đào Khiêm đầu óc xoay chuyển tốt hơn còn Công Tôn Toản thì vô ích giỏi đánh nhau.

Viên Thuật? Tên đó cả hai đều không có.

Thành thật thì tôi định xem hành vi của hắn để quyết định cách đối xử.

Giờ thì rõ rồi.

Lão già này cũng không thể để yên.

Lão nhân không biết sẽ nổi điên gì để giữ quyền lực của mình.

Người ta phải già đi một cách tử tế thì mới dùng được chứ?

“Đào Khiêm cũng phải xử lý sớm thôi.”

“Quyết định sáng suốt ạ.”

Gia Cát Lượng cũng không hài lòng với hành vi của Đào Khiêm nên đồng tình với ý kiến của tôi.

Tôi cất thư trả lời của Đào Khiêm vào nơi không ai thấy rồi lập tức xem thư của Khổng Trụ.

Lập trường của Khổng Trụ cũng tương tự Đào Khiêm.

Hiện tại tàn dư Khăn Vàng đang cực kỳ hung hãn nên việc hỗ trợ gặp khó khăn.

…Quả nhiên là có lý do.

Tàn dư Khăn Vàng do Trương Giác dẫn dắt vẫn đang quấy nhiễu quân triều đình ở Dự Châu.

Phải thu nạp bọn họ một cách kín đáo vào lúc nào đó mới được.

Vì Trương Giác đang ở thế lực chúng tôi nên việc hấp thu không khó, nhưng quan trọng nhất là phải khiến các quân hùng xung quanh không cảm thấy điều gì kỳ lạ.

Khăn Vàng vốn là thế lực cực đoan nên nếu chúng yên lặng đầu hàng thì sẽ có rất nhiều người nghi ngờ.

…Quả nhiên phải diễn một vở kịch đánh nhau giả sao?

Tôi xác nhận Khổng Trụ cũng không thể gửi viện binh thì mở tờ giấy cuối cùng còn lại.

Hiện tại không gửi chiếu thư cho Lưu Do, người đang bận rộn chiến đấu với Viên Thuật, nên nhân vật cuối cùng chỉ còn một.

───Tào Tháo này xin tuân theo mệnh lệnh của hoàng đế bệ hạ mà thảo phạt nghịch tặc.

Tào Tháo Mạnh Đức (曹操 孟德).

Vẫn là nhân vật mà tôi không thể chắc chắn phải đối xử thế nào.

Cô ta đã nhiều lần thể hiện thái độ thân thiện với tôi là rõ ràng.

Nhưng để coi là đồng minh hoàn toàn thì vẫn còn mơ hồ.

Quy mô đã nuốt trọn toàn bộ Duyện Châu và một phần Từ Châu thì ngay cả tôi cũng không thể xem thường.

Tôi tiếp tục lướt qua thư được viết bằng nét chữ cực kỳ lưu loát.

Rồi tôi giật mình kinh ngạc.

───……viết vậy có được không? Hóa Hiền (化賢)?

“…….”

Cái khoảng cách này là gì khi gọi thẳng cả tự (字) của tôi.

Không, ngay từ đầu viết thư trả lời hoàng đế như vậy có hợp lý không?

Hành động như thể biết hoàng đế đã ủy thác toàn quyền về thư từ này cho tôi.

Quả nhiên là Tào Tháo, thông minh thì thật sự thông minh.

Tôi thoáng lộ vẻ ngẩn ngơ rồi tiếp tục đọc thư.

───Nếu có gì khiến ngươi không vui thì ta xin lỗi. Đổi lại ngươi cũng cứ gọi ta theo cách ngươi muốn.

Đột nhiên nói vậy thì chỉ khiến người ta hoang mang.

Dù tôi có muốn hay không thì thư vẫn tiếp tục.

───À, dù sao thì những cách gọi trang trọng như Duyện Châu Mục hay Tào Mạnh Đức thì cảm giác hơi xa cách nên tốt nhất là kiềm chế đi.

…Đây là đang đùa sao?

───Nếu được thì Mạnh Đức à~ hay A Man à~ gì đó thân mật một chút…

Tôi đọc đến đó thì cất gọn thư lại.

Tại sao chỉ có Tào Tháo lại đối xử với tôi như vậy thì tôi không hiểu nổi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!