Việc xử hình các hào tộc đã diễn ra bình thường.
Ở thời đại cổ xưa như thế này thì hoàng thất đương nhiên có sẵn những tay cao thủ tra tấn.
Không cần lo lắng chuyện xảy ra trục trặc trong quá trình hành hình.
Lần Phanh hình (烹刑) lần này quyết định luộc thay vì chiên, lý do rất đơn giản.
Dầu rất đắt.
Ở thời đại cổ xưa thì làm dầu như thế nào.
Đương nhiên so với hiện đại thì tốn công hơn nhiều, chất lượng dầu cũng tương đối kém hơn.
Và vì tốn công hơn nên giá cả cũng đắt đỏ hơn.
Để giết một người mà đổ đầy dầu vào cái vạc lớn thì chẳng khác gì lãng phí.
…Ngay từ đầu ý tưởng nhốt người vào vạc sôi để biến thành canh người đã là chuyện dị thường rồi.
Còn Cung hình (宮刑) thì…
Nói dễ hiểu hơn thì là cắt đứt tinh hoàn để biến thành hoạn quan.
Thông thường nguyên tắc của Cung hình là giữ mạng sống, nhưng tôi thì không có chuyện đó.
Lăng trì [note89605], hình phạt tiêu biểu của Trung Quốc bên cạnh Phanh hình luộc người hay Xa liệt hình xé xác, chỉ xuất hiện vào thời nhà Liêu nên hiện tại chưa tồn tại.
Liêu sau này còn tranh chấp với Bột Hải và Cao Ly nên còn lâu mới đến.
Lăng trì được coi là hình phạt đau đớn nhất, vượt qua cả Phanh hình và Xa liệt hình nên với đám tội nhân thì phải coi là may mắn chăng.
Từ xa xa, một nam nhân cơ bắp đang kéo lê tội nhân về phía nào đó.
Bình thường thì hành hình ở nơi công cộng mới là quy củ nhưng những người xung quanh quá cực đoan.
Chính xác thì nói thế nào nhỉ.
Kiểu “nhìn hạ thể của loại đó thì được gì chứ?”
Vì vậy Cung hình, biến thành hoạn quan, được quyết định sẽ thi hành ở nơi kín đáo, không ai để ý.
Người tham quan cũng chỉ giới hạn ở số cực ít cùng giới tính.
Tội nhân sắp phải chia tay “bạn đồng hành” từ lúc sinh ra nhưng tôi chẳng thấy thương hại gì.
Trong số hào tộc bị tôi bắt sống thì nhân vật duy nhất là nữ thì được quyết định chịu Xa liệt hình (車裂刑).
Đây không phải tôi chọn mà vì ả ta hơi khó xử nên tôi để hoàng đế bệ hạ quyết định, bệ hạ không chút do dự chọn cái này.
Hoàng đế cười rồi nói như vậy.
“Một tên đã chịu Phanh hình rồi thì tên còn lại tất phải chịu Xa liệt hình chứ?”
“…….”
Vậy là bệ hạ định thi hành đủ loại hình phạt sao.
Những người xung quanh hoàn toàn không phản đối hình phạt tàn khốc này.
“Âm mưu ám sát Đại tướng quân chính là đại nghịch.”
Gia Cát Lượng dùng quạt lông trắng che miệng nói bằng giọng điệu đương nhiên,
“Tại hạ thì ngược lại còn cho rằng thế này cũng còn nhẹ.”
Tư Mã Ý với biểu cảm cau có như mọi khi nói.
Nhưng nếu đến mức này còn cho là nhẹ thì rốt cuộc muốn gì đây.
Thật sự phải mở tiệm nhà hàng chứ gì.
Đương nhiên cảnh hành hình nghịch tặc như thế này là cảnh tượng tàn khốc với trẻ con.
Tôi bắt đầu ép buộc đám trẻ con muốn ở lại phải về.
“Ừ. Vậy thì giờ về đi.”
“Chờ, chờ đã! Giờ tại hạ cũng gần lớn rồi mà!”
Ừ, không phải đâu.
Tư Mã Ý thấy hành động của tôi thì bày tỏ ý kiến nhưng không được.
Tư Mã Ý sinh năm 179 nên giờ đại khái khoảng 13 tuổi?
Ở thời đại này 15 tuổi đã coi là người lớn nên lời Tư Mã Ý không sai nhưng theo tiêu chuẩn của tôi thì vẫn không được.
“Ư ư…”
Dù dùng ánh mắt bất mãn nhìn ta thì không được là không được.
Tư Mã Ý nhận ra tôi sẽ không thay đổi ý kiến nên quay ngoắt người đi.
“Thôi được! Tại hạ cũng chẳng muốn xem đâu!”
“Vậy sao?”
Tôi mỉm cười đáp lại cái giọng trẻ con giận dỗi của Tư Mã Ý.
“Hừ!”
Tư Mã Ý thấy biểu cảm của tôi thì như giận dữ dậm chân thình thịch rồi rời đi.
Giờ thì như vậy nhưng đến ngày mai chắc sẽ lại xuất hiện với thái độ cau có như chưa từng có chuyện gì.
“…….”
“…….”
Tôi chuyển ánh mắt sang Gia Cát Lượng, Gia Cát Lượng chỉ kém Tư Mã Ý một hai tuổi cũng dùng nụ cười không giống trẻ con nhìn tôi.
Gia Cát Lượng như hiểu ý tôi thì mở miệng.
“Vậy thì thần cũng xin cáo lui ạ.”
“Ừ.”
Gia Cát Lượng dùng giọng cung kính hành lễ rồi rời đi với thái độ trầm tĩnh trái ngược với Tư Mã Ý.
Sau khi đuổi đám trẻ con của phe đi thì tôi lại ngồi cạnh hoàng đế.
“Việc xong rồi sao?”
“Vâng, bệ hạ.”
Hoàng đế nghe câu trả lời của tôi thì khẽ gật đầu rất nhẹ.
“Bây giờ thi hành hình phạt đi.”
“Vâng!”
Binh sĩ gần đó đốt lửa dưới vạc lớn.
Nhờ nỗ lực của binh sĩ đổ mồ hôi như tắm mà chẳng bao lâu nước trong vạc đã sôi sùng sục, hào tộc đang giữ vẻ mặt bình thản như đã từ bỏ tất cả thì khi đối diện vạc nước sôi thì mặt tái mét.
Hoàng đế nhìn dáng vẻ hào tộc ấy rồi dùng biểu cảm bình thản nói.
“Sao vậy? Không đủ can đảm sao?”
“Điều đó thì…”
“Nếu tự mình không vào được thì phải giúp thôi.”
Ngay khi hoàng đế nói xong thì binh sĩ đứng sau lưng hào tộc bắt đầu di chuyển từng bước.
Binh sĩ dùng gậy dài chọc chọc vào người hào tộc để ép buộc,
“Ơ, ơ ơ?!”
Hào tộc không chống cự nổi nên bị đẩy từng bước, cuối cùng bước hụt chân trên bục.
Sau đó thì…
Không cần giải thích chi tiết.
Ta dời mắt khỏi cảnh tượng nước dùng người sôi lên theo thời gian thực.
Hoàng đế vẫn bình thản nhìn cảnh tội nhân gào thét, biểu cảm vô cảm ấy có phần đáng sợ.
Tư Dữ và Lữ Bố cũng vậy, Gia Hủ hay Trương Liêu cũng có biểu cảm tương tự.
……Có phải tôi là người kỳ lạ không?
Nghi hoặc dâng lên nên tôi khẽ nhìn quanh mà không để lộ.
Sau khi nhìn quanh một lát thì tôi nhanh chóng thấy những người quan sát hình phạt giống tôi.
“Ư ư…….”
“…Tàn khốc thật.”
Những người quan sát không liên quan gì đến tôi thì mỗi người một vẻ nhìn quá trình Phanh hình.
Điểm chung là tất cả đều lộ rõ cảm giác ghê tởm bản năng trước cảnh tàn khốc.
Thấy vậy thì tôi khẽ thở phào.
Quả nhiên tôi không phải người kỳ lạ đúng không?
Nhìn thẳng vào cảnh tượng kinh khủng ấy mới là lạ.
Lúc ấy từ xa xa cũng vang lên tiếng thét.
Hướng phát ra tiếng thét thì chắc là Cung hình đang được thi hành.
Tội nhân chịu Cung hình sau đó sẽ bị Xa liệt hình phải không?
Vậy thì không phải Ngũ Thể Phân Thi (五體分屍) mà là Lục Thể Phân Thi (六體分屍).
…Cái này hơi quá rồi.
Ta nghĩ linh tinh không đâu rồi tiếp tục nhìn quanh, làm bộ nhìn cảnh tội nhân vẫn đang gào thét.
“…….”
Tội nhân chờ đợi Xa liệt hình gần đó.
Tội nhân không chịu nổi nỗi sợ dâng trào nên cuối cùng chân mềm nhũn, ngồi phịch xuống.
Ta hiểu.
Nếu là ta cũng vậy thôi.
──────────
Sau khi kết thúc hình phạt của các hào tộc, hoàng đế bắt đầu chính thức khen ngợi công lao của tôi.
“Kinh Châu Thứ sử Lưu Biểu tuy không tự xưng là thiên tử (天子) nhưng xét hành vi của hắn đến nay thì nếu có cơ hội chắc chắn hắn sẽ làm vậy.”
“…….”
“Để đạt được dã tâm mà dám thách thức hoàng quyền, một tội nhân đại nghịch (大逆罪人) cứ đường hoàng ngồi ngay giữa Tư Lệ Châu.”
Dù Lưu Biểu có dòng máu hoàng tộc nhưng cuối cùng cũng chỉ là tông thất, hắn không có chính thống đủ để lật đổ hoàng đế hiện tại rồi lên ngôi.
Các đại thần trung thành với hoàng thất thì than thở rằng uy quyền hoàng thất đã suy giảm đến mức ấy sao.
“Vì vậy trẫm đã mệnh Đại tướng quân chinh phạt Kinh Châu, Đại tướng quân nhận lệnh của trẫm rồi chỉ trong chưa đầy vài ngày đã thu hồi Kinh Châu rộng lớn trả lại cho trẫm.”
Hoàng đế giữ biểu cảm như mọi khi rồi nhìn tôi.
“Đại tướng quân.”
“Bệ hạ gọi thần.”
Tôi cung kính hành lễ với hoàng đế.
Giữa ánh mắt tập trung của mọi người, hoàng đế mở miệng.
“Với năng lực của ngươi thì trẫm tin rằng chẳng bao lâu nữa sẽ ổn định được đất nước.”
“Thần Đinh Lăng xin dốc hết sức để đáp lại lòng tin của hoàng đế bệ hạ.”
Không trả lời quá ngắn cũng không quá dài.
“À, trẫm đang có việc muốn thúc đẩy gần đây.”
“……?”
Trước tuyên bố đột ngột của hoàng đế thì mọi người đều lộ vẻ nghi hoặc.
Hoàng đế như đã dự đoán được phản ứng ấy thì nói như không có gì.
“Bây giờ trẫm chưa nói cho biết nhưng nếu có kẻ muốn phản đối thì trẫm sẽ không ngăn cản.”
Nói đến đó thì hoàng đế mỉm cười.
“Chỉ là trách nhiệm về việc ấy thì phải chịu rõ ràng thôi.”
“…….”
Gần đây mọi người vừa chứng kiến quá trình thực hiện Phanh hình và Xa liệt hình nên đang co rúm người lại, hoàng đế nói vậy thì ai dám phản ứng thế nào.
“Thần xin khắc cốt ghi tâm!”
Chỉ có thể nói vậy thôi.
Các thần liêu đồng thanh hô lớn thì hoàng đế hài lòng gật đầu.
Trong tình huống các hào tộc dâng thân mình để góp phần củng cố uy quyền hoàng thất.
Thật ra chúng không phải nghịch tặc mà là trung thần sao?
1 Bình luận