201-300

Chương 231: Đương Đồ Cao (當塗高) (7)

Chương 231: Đương Đồ Cao (當塗高) (7)

Tào Tháo đang cười vui vẻ khi trêu chọc tôi thì chuyển sang giọng nghiêm túc như muốn vào đề chính.

“Chỉ có chúng ta tấn công tên ngốc kia thôi sao?”

“Ừ. Những người còn lại đều viện đủ lý do để nói không đến được.”

“Hừm… Việc hậu quả thì để chúng tự chịu thôi.”

Tào Tháo buột miệng rồi lập tức nói tiếp.

“Bây giờ thì nghe ý kiến của Đại tướng quân xem sao?”

“…….”

“Hãy coi ta là tướng lĩnh dưới trướng ngươi mà nói thẳng ra đi.”

Tào Tháo dùng giọng cực kỳ thản nhiên nói ra lời kinh thiên động địa.

Coi cô ta là tướng lĩnh dưới trướng tôi.

Cô ta đã nhìn thấu tôi đang nghĩ gì về mình mà nói vậy.

Ý là đừng lo lắng thừa thãi rồi giữ khoảng cách vô ích.

Thành thật thì Viên Thuật không phải kẻ địch mạnh đến mức phải hợp sức, nhưng nếu cùng hành động thì tổn thất chắc chắn sẽ giảm đi.

“Ta xuất quân vì đáp lại thư của ngươi nên đương nhiên theo ngươi mới hợp lý.”

Tào Tháo nói vậy rồi cười với tôi trông thật sự đẹp.

…Đẹp thật sự đẹp.

Chỉ là cứ mở miệng là lại trừ điểm hết thôi.

“Kế hoạch bản thân không phức tạp lắm.”

Trước khi Tào Tháo lại nói điều kỳ lạ vì nhận ra suy nghĩ của tôi thì tôi vội mở miệng.

“Dù Viên Thuật làm gì thì cứ chính diện đập tan là xong.”

“Hừm…”

Tào Tháo nghe kế hoạch của tôi thì hỏi.

“Không có kế hoạch khuấy đảo nội bộ giống như lúc Lưu Biểu sao?”

“Không.”

Tôi gật đầu bằng động tác điềm tĩnh.

“Thế lực Viên Thuật kết nối quá chặt chẽ.”

“…….”

“Rất có khả năng chỉ phí thời gian thôi.”

Hãy nhớ lại Viên Thuật chết thế nào.

Hắn dẫn theo tùy tùng nhưng vì không có nước mật ong nên phun máu rồi chết.

Nhìn vậy thì cái chết rất buồn cười nhưng có một điểm khiến tôi bận tâm.

Dù rơi vào tình cảnh cực hạn không có gì ăn thì những người theo hầu Viên Thuật vẫn không phản bội mà muốn theo hầu đến cùng.

Sau này có ghi chép rằng tàn dư Viên Thuật đối đầu với thế lực Tôn Sách thì số lượng không hề ít.

Nhìn vậy thì Viên Thuật đối xử rất tốt với thuộc hạ theo hắn.

Thậm chí khi nghe tin Tôn Sách độc lập thì Viên Thuật vừa xưng đế đã bị sốc lớn nên nằm liệt giường mấy ngày.

Đến mức cận thần phải cố gắng an ủi hắn đang đau lòng.

…Có nên coi đây là sức hút ngược không?

Nhưng tôi không muốn biết sức hút ngược của thằng đàn ông.

Dù sao thì tóm tắt lại Viên Thuật không thể bị nổi loạn mà mất đầu giống Lưu Biểu.

Tôi nhìn Tào Tháo rồi mở miệng.

“Trong trận Khuông Đình thì tàn dư Viên Thuật tan tác cũng không bỏ hắn mà nhanh chóng hội tụ về Thọ Xuân.”

“Nghe vậy thì đúng thật.”

Tào Tháo đáp bằng giọng đã hiểu.

“Nếu tên ngốc kia bạc đãi nhân tài dưới trướng thì sau khi bại dưới tay ta cũng không thể tái khởi (再起, gom góp lại năng lực để đứng dậy lần nữa) được.”

Tào Tháo thông minh nên lập tức hiểu ý tôi muốn nói.

Tôi bổ sung giải thích cho Tào Tháo.

“Ừ. Vì vậy ta định đâm thẳng vào điểm yếu của Viên Thuật.”

“Điểm yếu là gì?”

“Ngươi cũng biết mà.”

Tôi cười nhếch với Tào Tháo đang hỏi.

“Tên đó đánh nhau dở tệ.”

“…….”

Nếu không thể phá từ bên trong thì cứ chính diện đâm thẳng.

Quy mô thì lớn nhưng thực tế chỉ là bắt buộc huy động nông dân trẻ để tăng số lượng binh sĩ.

Tướng lĩnh thì chỉ nổi lên Trương Huân và Kỷ Linh là cùng.

Không có mưu sĩ có thể vạch kế hoạch lớn.

Thế lực Viên Thuật hiện tại chỉ là vẻ ngoài hào nhoáng nhưng bên trong yếu ớt.

Hiện tại đang dựa vào khí thế để ép buộc phình to thân hình nhưng nếu đánh thật thì chắc chắn sẽ tan nát.

Nếu hắn giữ tốt nhà họ Tôn dưới trướng thì còn nói khác.

Nhưng Viên Thuật lo nhà họ Tôn nắm quyền nên nhiều lần thất hứa không phong quan.

Hắn nghĩ sẽ giữ nhà họ Tôn bên cạnh để sủng ái nhưng thì sao chứ.

Tôn Sách không nhận được quan vị đã hứa nên lòng rời xa Viên Thuật.

Kết quả Tôn Sách chém đầu Lý Phong đang giữ quận Nam Dương rồi đầu hàng tôi ngay lập tức.

Việc tôi cứu Tôn Kiên và ban ân cũng đóng vai trò lớn khiến lòng Tôn Sách nghiêng về.

Lúc ấy Tào Tháo không biết nghĩ gì trong lòng thì nhìn tôi rồi cũng mỉm cười giống hệt.

“Lần trước gặp cũng vậy nhưng càng đào sâu càng thấy ngươi là nam nhân đầy sức hút.”

“…….”

Sao lại thế nữa.

Trái ngược với tâm trạng ngẩn ngơ của tôi thì Tào Tháo khẽ tiến gần hơn.

“Thế nào? Nếu ngươi muốn ngay bây giờ thì…”

“Dừng lại.”

Cuối cùng Lữ Bố không nhịn được nên lên tiếng.

“Đừng thử thách sự kiên nhẫn của ta thêm nữa.”

“Hừm?”

“Ta đã cảnh cáo rồi.”

Giọng bị kìm nén như đang cố gắng đè nén cơn giận.

Khi Lữ Bố gầm gừ một tiếng thì không khí xung quanh lập tức lạnh buốt.

…Có vẻ to rồi.

Đột nhiên không khí trở nên căng thẳng.

“Ta đã dự đoán nhưng phản ứng mạnh mẽ thật.”

Khi tôi vội mở miệng để xoa dịu tình hình thì Tào Tháo cười tươi rồi lùi lại.

“Ngươi cũng biết mà.”

Ánh mắt Tào Tháo khi nói vậy hướng về Tư Dữ và Lữ Bố.

“Chỉ chờ đợi thì không có kết quả.”

“Điều đó…”

“Chờ mãi rồi bỏ lỡ cơ hội thì chỉ ngươi thiệt thòi thôi.”

Lữ Bố định nói gì đó nhưng Tào Tháo không nghe mà tiếp tục lời mình.

“Lúc đó hối hận thì đã muộn nên tốt nhất là hành động ngay bây giờ.”

“…….”

“Hãy nhìn những người xung quanh. Khi ngươi ngại ngùng mà chần chừ tại chỗ thì họ không chút do dự lao lên trước.”

“…!”

Lữ Bố nghe vậy thì như nhận ra điều gì đó nên khẽ mở to mắt.

“Có vẻ đã có một người quyết tâm thật sự rồi…”

Tào Tháo nhìn Tư Dữ rồi cong khóe miệng.

Không khí đột nhiên như phòng tư vấn tâm lý khiến tôi không dám chen vào cuộc trò chuyện.

Tào Tháo dùng giọng cực kỳ vui vẻ nói.

“Ta xen vào hơi nhiều rồi. Vậy nên chỉ cần chính diện đối đầu với Viên Thuật là được sao?”

“Ơ… Ừ, đúng vậy.”

Tôi dùng giọng ngẩn ngơ đáp câu hỏi của Tào Tháo rồi hỏi điều tò mò.

“Cuộc trò chuyện vừa nãy cụ thể là nói gì vậy?”

“…Phùt.”

Tào Tháo nhìn tôi rồi cười.

“Biết rõ mà cố tình giả vờ không biết thật đáng yêu.”

“…….”

“Ngại ngùng sao? Hay là sợ hãi?”

Câu hỏi như nhìn thấu tâm tư tôi.

“Dù là bên nào cũng không sao. Cuối cùng cũng sẽ đến lúc phải đối mặt thẳng thắn.”

Nói đến đó thì Tào Tháo quay đầu ngựa.

“Hãy hành động lớn lao.”

“…….”

“Như vậy mọi người mới đều hạnh phúc được.”

Tôi nhìn Tào Tháo rời đi mà không chờ câu trả lời bằng ánh mắt ngẩn ngơ.

Tức là bảo tôi phải đối mặt thẳng thắn với chuyện sắp xảy ra sao.

…Thật sự bị ăn một cú đau.

──────────

Sau khi kết thúc cuộc gặp với Đại tướng quân trên đường trở về doanh trại của mình.

Hạ Hầu Đôn đang hộ vệ phía sau Tào Tháo thì khẽ mở miệng.

“Mạnh Đức.”

“Ưm? Có chuyện gì?”

“Tại sao lại làm vậy?”

Hạ Hầu Đôn dùng giọng không hiểu hỏi.

“Sai một chút thì có thể xảy ra đại họa.”

Hạ Hầu Đôn nhạy bén nên nhận ra Tào Tháo cố ý kích động họ.

Khi Thiên Hạ Vô Song thực sự nổi giận thì nàng đã hoảng hốt đến mức nào.

Thậm chí vị tướng khác ở ngay bên Đại tướng quân thì ngay cả nhìn thẳng mặt cũng khó.

Nếu lúc ấy mọi chuyện không suôn sẻ thì sẽ ra sao?

Nếu họ không nghe lời Tào Tháo cũng không nghe lời Đại tướng quân thì sao?

Dù biết là giả thiết vô nghĩa nhưng Hạ Hầu Đôn không khỏi nghĩ đến chuyện sau đó nên mặt hơi tái nhợt.

“A, chuyện đó sao.”

Tào Tháo đáp câu hỏi của Hạ Hầu Đôn bằng giọng cực kỳ bình thường.

“Chỉ là nhìn dáng vẻ chần chừ của chúng thấy rất bực mình thôi.”

Hạ Hầu Đôn nghe vậy thì ánh mắt híp lại.

“…Thật sự chỉ có vậy?”

“…….”

“Ta cứ thấy như hiểu được gì đó.”

Tào Tháo lộ vẻ bất đắc dĩ.

“Ồ, bị lộ rồi sao?”

“…….”

“Càng nhiều đối thủ cạnh tranh càng tốt, càng mạnh càng tốt thì niềm vui khi vượt qua càng lớn chứ?”

“…Ngươi nghiêm túc sao? Có thể nguy hiểm tính mạng đấy?”

Trước ý kiến lo lắng của Hạ Hầu Đôn thì Tào Tháo cười khẩy.

“Chính vì vậy mới càng vui.”

“…Hừ.”

“Dù sao cuộc đời chỉ có một lần nên cứ sống theo ý mình chứ?”

Hạ Hầu Đôn nghe vậy thì cuối cùng không nói nên lời.

Vậy là cố ý kéo người lại với nhau rồi chen vào giữa để tạo đại loạn?

Chỉ vì sở thích cá nhân?

Hạ Hầu Đôn đã nhận ra hết nên đồng tử khẽ run rẩy.

Mạnh Đức.

Ngươi thật sự…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!