Sau đó thì không có biến cố gì đặc biệt nữa.
Lữ Bố ít nhất cũng chịu được đến lần thứ hai nhưng cuối cùng vẫn bất tỉnh giống nhau.
Sau đó thì lặp lại việc đè lên Tư Dữ vừa tỉnh lại.
Khi Tư Dữ lại sụp đổ tại chỗ thì tôi lại chuyển mục tiêu sang Lữ Bố.
Khi tình hình trở nên như vậy thì hai người đó bắt đầu dùng đầu óc.
Dù đã tỉnh lại nhưng vẫn nhắm chặt mắt giả vờ bất tỉnh.
Mỗi lần thấy dáng vẻ ấy thì tôi đều khẽ thì thầm vào tai.
“Ta biết là tỉnh rồi nên dậy đi.”
“…!”
Đương nhiên nhưng tôi có thể nhận ra cả những thay đổi cảm xúc nhỏ nhất của hai người nên tôi làm tan biến ý định gian xảo ấy.
Khi đêm dần sâu thì dục vọng đang sôi sục như núi lửa hoạt động cũng dần lắng xuống.
“…….”
Khi lấy lại bình tĩnh thì tôi nhìn cảnh tượng thảm khốc trong phòng mà không nói nên lời.
Tôi đã phóng ra bao nhiêu chứ?
Tôi không đếm kỹ nhưng chắc hơn mười lần.
Tôi đắp chăn cẩn thận cho hai người đang ướt đẫm mồ hôi rồi tìm chỗ thích hợp ngồi xuống.
…Rửa ráy thì làm sao đây.
Đây là phủ đệ Viên Thuật từng dùng nên chắc chắn có chỗ tắm rửa.
Hơn nữa tôi lo lắng ngày mai mọi người sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt gì.
Chắc chắn vài người đã nhận ra tôi đã trải qua đêm cuồng loạn.
Dù may mắn không ai biết thì cũng sớm bị lộ là chuyện rõ như ban ngày.
“…….”
“…Hì hì.”
Ngay cả khi ngủ cũng lộ ra biểu cảm ngốc nghếch thế này thì ai mà không biết.
Tư Dữ chỉ hơi cong khóe miệng là hết nhưng Lữ Bố không biết mơ gì mà phát ra tiếng cười ngốc nghếch lộ liễu.
…Dù vậy cũng không thể rút lại việc đã làm.
Dù sao thì sớm muộn cũng phải đưa ra kết luận.
Ngoài hai người này thì còn rất nhiều nữ nhân mang hảo cảm với tôi.
Giờ vấn đề là những nữ nhân ấy sẽ phản ứng thế nào.
‘Ngươi có biết không? Tự (字) của trẫm là Bá Luyến (伯戀).’
‘…….’
‘Khi chỉ có hai chúng ta thì cứ gọi như vậy cũng được.’
Giờ nhắm mắt lại vẫn hiện lên rõ mồn một giọng nói ngọt ngào ấy.
Tôi nhớ lại ánh mắt hoàng đế bệ hạ thì khẽ toát mồ hôi lạnh.
…Nếu to chuyện quá thì bỏ trốn vậy.
Có Tư Dữ và Lữ Bố bên cạnh thì dù đi đâu cũng sống được.
Nói ra nghe giống trai bao quá.
Tôi thật sự hỏng rồi.
──────────
“…Quả nhiên có gì đó lạ.”
“Hử?”
Vùng phụ cận thành Thọ Xuân.
Trương Phi đang tuần tra xung quanh để trấn an bất an của dân chúng địa phương và chỉnh đốn trị an thì đột ngột lẩm bẩm.
“Đột nhiên nói gì vậy?”
Quan Vũ cũng đang trinh sát xung quanh thì nhìn nghĩa muội của mình hỏi.
Xác nhận ánh mắt Quan Vũ hướng về mình thì Trương Phi mở miệng.
“Ý ta là nữ nhân ấy. Nữ nhân ấy.”
“…Nữ nhân ấy là sao.”
Hiện tại trong quân đội Đại tướng quân có bao nhiêu nữ nhân chứ.
Trương Liêu dẫn dắt bộ kỵ binh tinh nhuệ xuất thân Tinh Châu.
Cao Thuận nghiêm khắc tuần tra nội bộ doanh trại ngay cả khi mọi người nghỉ ngơi.
Thêm vào đó Thiên Hạ Vô Song (天下無雙) Lữ Bố là thần tượng của binh sĩ tự tin võ nghệ.
Quan Vũ nghĩ đến nhiều nhân vật khác thì buộc phải mở miệng.
“Cụ thể là ai vậy.”
Quan Vũ dùng giọng ngẩn ngơ hỏi lại trước dáng vẻ Trương Phi bỏ sót cái tên quan trọng nhất.
Nhìn vậy thì Trương Phi dùng giọng khó chịu nói.
“Ôi chà Vân Trường tỷ! Phải hiểu ngay khi nghe chứ!”
“…….”
Quan Vũ nhìn nghĩa muội lại nói điều kỳ lạ thì thở dài.
Gần đây tiếp xúc sách vở nên hành vi hơi điềm tĩnh hơn nhưng tính tình bẩm sinh thì không sửa được hoàn toàn.
Trương Phi dè chừng xung quanh rồi lập tức nói tiếp.
“Lữ Bố ấy. Lữ Bố.”
“…Hửm?”
“Gần đây trông vui vẻ bất thường không?”
“Điều đó…”
Quan Vũ nghe lời Trương Phi thì trầm ngâm suy nghĩ gì đó.
Lúc ấy Trương Phi phát hiện Lữ Bố gần đó thì chỉ về một chỗ.
“A, đúng lúc kia kìa.”
Nơi Trương Phi chỉ có Lữ Bố đang ngồi vắt vẻo trên mái nhà ngẩn ngơ nhìn trời.
Nhìn vậy thì Trương Phi dùng giọng bất mãn lẩm bẩm.
“Dù sao cũng đáng ghét thật. Mọi người đang làm việc mà một mình nàng ta lười biếng.”
“…….”
“Nhìn kỹ đi. Vân Trường tỷ cũng sẽ nhận ra điều kỳ lạ ngay.”
Trương Phi bước nhanh về phía Lữ Bố rồi nhìn chằm chằm nàng.
Lữ Bố không phải người chậm chạp đến mức không cảm nhận được ánh mắt ấy.
“…Gì vậy?”
Lữ Bố có giác quan xuất chúng nên tự nhiên quay đầu rồi mắt chạm mắt Trương Phi đang nhìn chằm chằm mình.
“…….”
“…….”
Hai người nhìn nhau một lát.
“…Hừ.”
Lữ Bố khẽ hừ mũi rồi lại nhìn lên trời.
Nhìn hành động ấy của Lữ Bố thì Trương Phi chạy ù về chỗ Quan Vũ.
“Nhìn đi! Lạ mà!”
“…….”
Lạ cái gì chứ.
Quan Vũ thoáng im lặng nhưng nhanh chóng nhận ra tại sao nghĩa muội lại phản ứng thế.
Cụ thể thì phải nói sao đây.
Lữ Bố và Ích Đức mỗi lần mắt chạm nhau thì gầm gừ như kẻ thù không đội trời chung mà.
Nghĩa muội của nàng đang nghi hoặc vì Lữ Bố không đấu khí mà ngoan ngoãn lùi bước.
“Đúng là khác bình thường thật nhưng đến mức phản ứng mạnh vậy sao?”
“Đúng thế!”
Trương Phi đáp câu hỏi của Quan Vũ bằng giọng đầy tự tin.
“Chắc chắn đã xảy ra chuyện cực kỳ vui vẻ!”
“Hừm…”
“Theo dự đoán của ta thì chắc chắn liên quan đến Đại tướng quân…”
Rầm!
“…?”
Chưa kịp nói xong thì Lữ Bố trên mái nhà lăn xuống.
Lữ Bố trong lúc lăn vẫn dùng ngã pháp giảm thiểu tổn thương rồi nhanh chóng chạy mất.
Nhìn cảnh ấy thì Trương Phi nói với Quan Vũ.
“Đúng là lạ chứ?”
“Ừ.”
Quan Vũ thường không đồng tình ý kiến Trương Phi cũng buộc phải gật đầu.
Không thể làm ngơ được vì quá đáng ngờ.
──────────
Thế lực Viên Thuật liều lĩnh xưng đế thì diệt vong chỉ sau một trận chiến.
Các quân hùng đang bảo vệ lãnh địa của mình và quan sát tình hình.
Mọi người đều có phản ứng khác nhau.
“Ủa, chẳng phải Viên Thuật gom hơn mười vạn binh sao? Sao lại bại nhanh thế?”
Có quân hùng giật mình kinh ngạc tại chỗ.
“Viên Công Lộ lại diệt vong mà không chống cự tử tế gì…”
Có quân hùng lo lắng cho tương lai nên thở dài.
“Hừ, thì sao chứ? Đám nông dân binh không biết đánh nhau thì ta cũng diệt được bao nhiêu tùy thích.”
Quân hùng tự hào năng lực nghe vậy thì khịt mũi cười khẩy.
“…….”
Có quân hùng nhắm mắt trầm tư như nhớ ra điều gì.
“Chủ công!”
Trước tiếng gọi gấp gáp của tướng lĩnh dưới trướng thì nữ nhân mở mắt đáp lại.
“…Có chuyện gì?”
“Báo cáo là gia tộc Viên Thuật đến nương nhờ chủ công!”
“Vậy sao.”
Mái tóc vàng rực rỡ như nhìn thấy vàng.
Nữ nhân tóc vàng buộc dài mắt vàng dùng giọng điềm tĩnh hỏi Nhan Lương.
“Tình trạng của chúng thế nào?”
“Vâng! Dù ngoại hình bẩn thỉu nhưng không gặp biến cố gì đặc biệt!”
“Từ Giang Đông lên đến Ký Châu mà không xảy ra sự cố nào…”
Nữ nhân nghe báo cáo, Viên Thiệu, dùng biểu cảm như mọi khi lẩm bẩm.
“Có vẻ vận may tốt thật.”
“Chúng ta sẽ xử lý chúng thế nào ạ?”
Trước câu hỏi của Nhan Lương thì Viên Thiệu đáp cộc lốc.
“Ta đang suy nghĩ.”
“…….”
“Mọi người nghĩ sao.”
Các văn quan nhận ra ánh mắt Viên Thiệu hướng về mình thì bắt đầu mở miệng.
“Thần thấy nên xử trảm hết.”
“Đúng vậy! Nếu vì tình huyết tộc mà thu nhận chúng thì thiên hạ sẽ chỉ trích chúng ta là nghịch tặc!”
“Hơn nữa Viên Thuật từ trước đã khinh thường chủ công. Dù chủ công đuổi chúng thì cũng không thành vấn đề.”
Hiện tại vì cùng họ Viên nên đã có tin đồn xấu.
Nếu thu nhận chúng thì phản ứng của thiên hạ rõ như ban ngày (Minh Nhược Quan Hỏa - 明若觀火).
Tuyên bố với thiên hạ rằng mình không phải nghịch tặc đồng thời thanh toán ân oán cá nhân.
Các văn quan cho rằng Viên Thiệu sẽ nhanh chóng đồng tình với ý kiến ấy nhưng…
“…Hừm.”
Khác với dự đoán thì phản ứng của Viên Thiệu khá nhàn nhạt.
Ý kiến không có chỗ nào để chê nhưng rốt cuộc điều gì khiến tâm tình Viên Thiệu bất an.
Khi các văn quan đang hoang mang trong lòng thì một nhân vật bất ngờ mở miệng.
“Cái, cái đó….”
Trương Cáp Tuấn Nghĩa (張郃 俊乂).
Nữ nhân dáng vẻ nhút nhát gần đây lập đại công trong chiến tranh với Công Tôn Toản thì dùng giọng thụ động nói.
“Cái, cái này chỉ là trực giác của thần thôi… Có nên thu nhận trẻ nhỏ không ạ…?”
“……Tại sao vậy?”
“Không biết tại sao nhưng thần cảm thấy làm vậy thì tốt hơn…”
“…….”
“Xin, xin lỗi ạ! Xin cứ bỏ qua lời thần!”
Trương Cáp thấy ánh mắt Viên Thiệu hướng về mình thì hoảng hốt lùi lại.
“Đột nhiên nói gì vậy…”
“Khụ khụ…”
Các văn quan lộ vẻ không hiểu lập luận của Trương Cáp.
Nhưng chỉ có một người.
Viên Thiệu thì mỉm cười như thể lập luận ấy rất hợp ý.
1 Bình luận