201-300

Chương 235: Mây và mưa (1)

Chương 235: Mây và mưa (1)

Mặt trời vẫn đang ở vị trí cao nhất trên bầu trời.

Binh sĩ cưỡi ngựa lao vút trên đại địa thì dùng vẻ mặt như đang tìm kiếm gì đó mà liên tục ngoái đầu nhìn quanh.

Ngay sau đó binh sĩ tìm thấy thứ gì đó thì dùng giọng lớn hô lên.

“Tướng quân! Ở đây ạ!”

“Ồ, thật sự tìm thấy rồi sao?”

Ngay khi binh sĩ vừa nói xong thì nữ nhân với mái tóc đỏ nâu ấn tượng đã xuất hiện.

Tôn Sách Bá Phủ.

Nàng từng ôm bất mãn với Viên Thuật.

Khi phụ thân nhận được ân cứu mạng (Cứu mệnh - 救命, cứu mạng người) thì nàng đã đầu hàng Đại tướng quân ngay lập tức.

Tôn Sách theo hướng dẫn của binh sĩ mà bước đi rồi nhìn thứ binh sĩ tìm thấy thì khẽ cau mày.

Tôn Sách nhìn thứ ấy rồi hỏi Hoàng Cái.

“…Lão gia, tên này chết rồi sao?”

“Ưm… Có vẻ không phải đâu.”

Hoàng Cái dùng biểu cảm mơ hồ đáp.

Câu trả lời hơi mơ hồ nhưng ý là khả năng lớn vẫn chưa chết.

Sinh mệnh đôi khi tan biến thật dễ dàng, đôi khi lại kiên cường sống sót hơn bất cứ thứ gì.

Lần này có vẻ là trường hợp sau.

Tôn Sách nhìn Viên Thuật đang nằm ngã sõng soài bất tỉnh rồi lẩm bẩm.

“Bình thường thì ta sẽ nói may mắn thật nhưng… Lần này thì xui rồi.”

Đại tướng quân ra lệnh phải bắt sống Viên Thuật càng nhiều càng tốt.

Tôn Sách biết rõ tại sao Đại tướng quân lại ra lệnh mang Viên Thuật về còn sống.

Tôn Sách dùng giọng thương hại nói tiếp.

“Ngươi muốn chết tử tế cũng không được rồi.”

Viên Thuật không biết tương lai của mình thì chỉ nằm đó với biểu cảm như mọi khi.

──────────

Tôi nhìn quanh quân Viên Thuật đã buông hết vũ khí rồi ngoan ngoãn đầu hàng.

Đương nhiên thì đa số quân Viên Thuật đầu hàng là dân chúng bị cưỡng ép trưng binh.

Thân hình gầy gò đến mức nghi ngờ có ăn uống đàng hoàng không.

Đồng tử run rẩy không ngừng.

Tính cách yếu đuối mỗi khi binh sĩ đến gần thì co rúm người lại.

Thật sự không huấn luyện chút nào.

Thật kỳ lạ khi họ không chạy trốn khỏi chỗ mà vẫn giữ được trận hình.

Tào Tháo cũng đang đứng gần đó nhìn họ như tôi thì mở miệng.

“Ngươi định xử lý bọn chúng thế nào?”

“Thì sao nữa.”

Tôi đáp câu hỏi của Tào Tháo như thể đương nhiên.

“Bách tính muốn về quê thì phải thả hết chứ.”

Viên Thuật đã phá nát quận (郡) đông dân nhất thiên hạ thế nào.

Quận Nam Dương (南陽郡) dân số đông nhất kết nối với mọi đại đô thị và đường sá nên tất yếu phải giàu có.

Nhưng quận Nam Dương tan hoang đến mức nhìn mà kinh ngạc không chỉ một hai người.

Người có năng lực nội chính càng tốt thì càng kinh ngạc nhiều hơn.

‘Trời ơi. Phá hoại nơi này đến mức này cũng không phải chuyện dễ…’

Tư Mã Ý từng ở Tư Lệ Châu nên biết rõ tình hình quận Nam Dương thì nói vậy.

‘…Là kẻ không có tư cách cai trị.’

Gia Cát Lượng đã nhập quan dưới trướng tôi thì lắc đầu với vẻ điềm tĩnh.

‘Cái này cũng gọi là tài năng sao…?’

Bàng Thống quê gốc ở Kinh Châu thì giật mình kinh ngạc.

Viên Thuật là nhân vật có thiên phú bẩm sinh trong việc phá hoại.

Ngay cả quận Nam Dương còn thế này thì quận Cửu Giang (九江郡) quy mô nhỏ hơn thì ra sao.

Khi tôi dẫn quân đến đã nhìn sơ qua thì hoàn toàn hỗn loạn.

Bách tính đói khát là chuyện thường ngày.

Trên đường phố không thấy một người trẻ tuổi nào.

Vậy những người trẻ tuổi đều đi đâu?

Chỉ cần nghĩ một chút là biết ngay.

Chắc chắn nằm trong 12 vạn quân mà Viên Thuật tự hào.

Việc tôi lắc lư mồi ngon trước mặt Tư Dữ để em trực tiếp ra chiến trường cũng vì lý do ấy.

Kết thúc chiến đấu càng nhanh thì tổn thất của họ càng giảm.

Và Tư Dữ không phụ lòng kỳ vọng của tôi mà lao thẳng vào rồi lấy đầu các tướng lĩnh.

Ngay cả Đại tướng quân nước Trọng, chức vị ngang ta, cũng bị em ấy giết dễ dàng.

Tướng lĩnh quan trọng phải nhận hoàng mệnh chỉ huy quân đội chết trong chớp mắt.

Quân Viên Thuật nhìn thấy vậy thì sụp đổ ngay lập tức.

Kết quả số lượng tù binh đầu hàng tôi là khổng lồ.

Tôi nhìn những tù binh vẫn đang dè chừng xung quanh.

“Bách tính muốn về quê làm ruộng thì thả về là chuyện đương nhiên.”

“Hừm… Vậy sao.”

Tào Tháo dùng biểu cảm không quan trọng lắm mà đồng tình.

Với Tào Tháo thì hẳn đã sớm nhìn thấu tại sao tôi đưa ra quyết định này nên không có gì lạ.

Lúc ấy Tào Tháo nói.

“A nghĩ lại thì có chuyện ta tò mò.”

“Chuyện tò mò?”

Khi tôi hỏi lại thì Tào Tháo dùng giọng mơ hồ đặt câu hỏi.

“Trận chiến lần này thật sự cần sự giúp đỡ của ta sao?”

“…….”

“Ta còn chưa làm gì thì tên ngốc kia đã bị đập tan rồi.”

Nghe vậy thì tôi cảm thấy khá xấu hổ.

Trong trận chiến lần này đạo quân Tào Tháo vòng ra hậu phương đánh vào bản doanh Viên Thuật.

Nhưng quân Viên Thuật đã sụp đổ từ trước.

Hoàng đế giả mạo Viên Thuật vì cảnh tượng binh sĩ tan vỡ mà bị tổn thương tâm lý hay gì đó nên đã chạy trốn khỏi chiến trường từ trước.

Thật sự phải công nhận kỹ năng chạy trốn của hắn.

Tôi đáp câu hỏi của Tào Tháo.

“…Ta không ngờ Viên Thuật lại khiêu chiến dã chiến.”

Thật vậy.

Tôi đến với ý định đánh công thành ở thành Thọ Xuân có hàng vạn binh sĩ canh giữ nhưng bên thủ thành lại mở cổng thành ra khiêu chiến dã chiến…

Tào Tháo nhận ra suy nghĩ của tôi thì cười khẩy.

“Tên ngốc lại hành động như vậy thì ta cũng không ngờ nên tương tự nhau.”

“…….”

“Dù sao ta đã đáp lại lời ngươi mà xuất quân. Giờ thì ít nhất cũng nghe một nguyện vọng nhỏ của ta chứ?”

Nghe lời Tào Tháo thì tôi khẽ gật đầu.

“Chừng ấy thì không sao nhưng…”

Sao lại có dự cảm không lành thế này.

Tào Tháo cười với tôi như thể bảo yên tâm nhưng nụ cười khó đoán ấy lại khiến nỗi bất an của ta càng lớn hơn.

“Thật sự chỉ là chuyện nhỏ thôi.”

“…….”

“…Nhưng giờ chưa phải lúc.”

Chưa phải lúc là sao?

“Ngươi nhớ lời ta nói chứ?”

Trước ánh mắt nghi hoặc đòi giải thích của tôi thì Tào Tháo chỉ cười điềm tĩnh.

“Đừng sợ hãi hãy dũng cảm hành động thật lớn lao.”

Nói đến đó thì Tào Tháo liếc nhìn Tư Dữ đang đứng sau lưng tôi rồi quay đầu ngựa.

Bước chân Tào Tháo rời xa tôi ai nhìn cũng thấy tràn đầy vui vẻ.

Tại sao Tào Tháo lại hứng khởi thế kia.

Tôi nhìn mái tóc bạc của Tào Tháo rồi hơi trầm tư.

“Chủ nhân.”

“Ừ?”

Lúc ấy Tư Dữ gọi ta.

Dáng vẻ sạch sẽ đến mức không thể nghĩ là người vừa tàn sát vô số địch quân.

Ngay cả Lữ Bố sau khi gây hỗn loạn thì thân thể đầy máu me nhưng Tư Dữ ngoại trừ vài giọt máu bắn nhẹ thì quá sạch sẽ.

Như đang sống ở thế giới khác vậy.

Nếu Lữ Bố là siêu nhân vượt qua con người bình thường thì Tư Dữ còn vượt qua cả điều đó.

Tư Dữ thấy ánh mắt tôi hướng về mình thì dùng vẻ mặt hơi lúng túng nói tiếp.

“Cái… nguyện vọng…”

“A cái đó sao?”

Tôi cười khẩy.

Hiện tại Tư Dữ đang hỏi tôi xem em ấy có nhận được quyền yêu cầu nguyện vọng thành công không.

Tôi dùng giọng điềm tĩnh nói.

“Đã lập công lớn như vậy thì sao có thể không nghe được.”

“…….”

“Cứ nói đi. Có thể làm được thì cái gì ta cũng nghe.”

Nghe lời tôi thì sắc mặt Tư Dữ rạng rỡ.

Ánh mắt vô cảm hơi dịu đi khóe miệng khẽ cong lên dù chỉ một chút nhưng cũng đã là điều rất lớn lao.

Tư Dữ hẳn đã quyết định nguyện vọng từ trước nên lập tức mở miệng.

“Chủ nhân. Điều em xin là…”

“Đại tướng quân!”

Lúc ấy từ xa giọng Tôn Sách vang lên.

…….

Tôi từng thấy cảnh tượng tương tự này ở đâu đó rất nhiều.

Đúng lúc sắp nói điều cực kỳ quan trọng thì pháo hoa nổ hoặc xảy ra sự kiện không thể bỏ qua…

“…….”

Nhìn kìa.

Tư Dữ bị cắt ngang khoảnh khắc quan trọng đột ngột thì ánh mắt trở nên cực kỳ đáng sợ.

Tôi xoa đầu Tư Dữ để dỗ dành.

“Vào thành rồi nói tiếp.”

“…Chủ nhân.”

“Đừng lo. Ta không hai lời.”

“……Vâng.”

Tư Dữ nhắm mắt một lượt rồi lùi lại.

Nhìn vậy thì tôi bản năng nhận ra đây là thời gian ân hạn cuối cùng.

Nếu lần sau tôi lại để Tư Dữ hụt hẫng thì hậu quả kinh khủng sẽ ập đến.

Có lẽ sẽ nói cụ thể hơn rằng em tự làm nên hãy ngoan ngoãn chờ hay những lời đáng sợ tương tự.

Tôi cười khổ rồi nhìn Tôn Sách đang chạy đến chỗ tôi.

“…Đại tướng quân?”

Quả nhiên là Tiểu Bá Vương Tôn Sách vừa đến gần tôi thì đã nhận ra điều gì đó không ổn.

Tôi mở miệng.

“Ừ. Có chuyện gì?”

“A… Vâng ạ! Chúng thần phát hiện Viên Thuật đang bất tỉnh nằm sấp!”

Vậy sao?

Ta chỉ bố trí quân theo kiến nghị của Gia Cát Lượng thôi mà thật sự khoảng một tuần thì Viên Thuật bị bắt.

Ngay cả Viên Thuật từng thoát khỏi Hổ Báo Kỵ của Tào Tháo cũng không thể thoát khỏi vòng vây siết chặt từ bốn phương tám hướng.

Tôi cười khẩy.

“Chuẩn bị áp giải nghịch tặc về Lạc Dương.”

“Vâng ạ!”

Trước khi về thì phải xem xét Thọ Xuân trước đã.

Phải thu dọn tài sản và ngọc tỷ mà Viên Thuật vất vả gom góp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!