Gần đây sau khi thiền vu Hung Nô dẫn đại quân xâm lược thì Tinh Châu trở nên cực kỳ yếu thế trước sự xâm nhập của các man di khác.
Thiệt hại của Hắc Sơn Tặc khi trực diện va chạm với hàng vạn Hung Nô lên đến mức không đếm xuể, ngay cả những tướng lĩnh dày dạn kinh nghiệm chiến trường cũng chết không ít.
Binh tinh nhuệ đủ sức đối đầu với man di thì không dễ bổ sung nhanh chóng như vậy nên Đại tướng quân đành dùng kế sách tạm thời để lại vài binh sĩ và tướng lĩnh ở Tinh Châu.
Những người được để lại ở Tinh Châu là ai.
“Ưm…”
“…….”
Trương Liêu, Cao Thuận, Từ Hoảng.
Là những lão tướng đã chống đỡ quân đội Đại tướng quân từ thời sơ khai.
“Quả nhiên vẫn khiến ta bận tâm.”
Trương Liêu đang luyện võ cùng Từ Hoảng như thường lệ thì dùng giọng nhẹ nhàng lẩm bẩm.
Keng!
“Ý các hạ là điều gì vậy?”
“…….”
Từ Hoảng dùng động tác mạnh mẽ hất văng yển nguyệt đao của Trương Liêu rồi hỏi, Cao Thuận thì vẫn tập trung lau chùi vũ khí như không có gì.
Trương Liêu mở miệng.
“Gần đây thần cảm thấy vị trí của chúng ta đang bị thu hẹp lại, các vị không cảm thấy vậy sao?”
“…….”
Từ Hoảng ngập ngừng một lát rồi đáp.
“…Các hạ nghĩ vậy vì lý do gì ạ?”
“Chỉ là cảm giác thôi.”
Trương Liêu dùng giọng không chắc chắn nói.
“Giống như tảng đá lăn đến đẩy tảng đá đã nằm yên ra vậy.”
“Chủ công không có ý định như vậy khi để chúng ta ở lại nơi đây.”
Từ Hoảng, người phân biệt công tư rất rõ ràng, thì dùng giọng cứng nhắc mở miệng.
Lời nói có thể khiến không khí trở nên kỳ lạ nhưng Trương Liêu đáp lại như không có gì.
“Ta cũng biết điều đó.”
Trương Liêu cũng hiểu rõ tại sao Đại tướng quân lại để họ ở lại đây.
Thực tế việc gom nhân tài có năng lực vào một chỗ là việc cực kỳ kém hiệu quả.
Trừ khi giống như thần tiên trong truyện có thể đông thoáng tây thoáng thì con người đều bị ràng buộc bởi khoảng cách.
Dù bản thân quyết tâm di chuyển thì từ Tinh Châu đến Lạc Dương cũng mất ít nhất hai ngày.
Đó còn là khi chỉ một mình di chuyển, nếu dẫn theo binh sĩ thì mất hơn một tuần.
Thực tế vì điểm này mà suýt bị Hung Nô cướp phá Tinh Châu.
“Dù vậy… Vẫn không thể không bận tâm.”
Trương Liêu dùng giọng hơi tủi thân nói.
“Có phải là Triệu Vân không.”
“…….”
“Dù Đại tướng quân không có ý gì đặc biệt thì việc mang nàng ấy đi là sự thật mà?”
Vị nữ tướng đột nhiên xuất hiện như sao băng, xuyên thủng đội hộ vệ của thiền vu Hung Nô rồi một mình truy đuổi hắn.
Nữ nhân mang ấn tượng điềm tĩnh ấy đang theo quân ở bộ khúc của Đại tướng quân là sự thật khá nổi tiếng.
Đúng vậy.
Giống như tỷ muội Lưu Bị từng chặn đứng Lữ Bố tướng quân ở Hổ Lao Quan.
“Ưm… Nói cho cùng thì chúng ta được thăng chức cũng nên…”
Từ vị trí chỉ dẫn một phần quân đội Đại tướng quân thì giờ trở thành chỉ huy độc lập một bộ đội.
Giờ đã chính thức có thể gọi là tướng quân (將軍).
Trương Liêu lẩm bẩm vô lực.
“Tại sao lại có cảm giác tủi thân thế này.”
Rõ ràng đã có quân đội riêng và còn được thăng chức.
Nhưng Trương Liêu vẫn thích thời kỳ lực lượng còn nhỏ bé, cùng mọi người đánh bại kẻ địch hơn.
“Các vị cũng nghĩ vậy chứ?”
“…….”
Trước câu hỏi của Trương Liêu thì Cao Thuận, người vẫn lặng lẽ lau chùi vũ khí, nói.
“…Ta chỉ trung thành với nhiệm vụ được giao thôi.”
Trước câu trả lời cứng nhắc ấy Trương Liêu cười khổ.
Cao Thuận trong vô số tướng lĩnh của Đại tướng quân thì thuộc dạng dị biệt.
Gần như vượt qua mức trung thành mà đến mức sùng bái.
Khăn Vàng từng theo Thái Bình Đạo của Trương Giác cũng có ánh mắt như vậy.
Nếu Đại tướng quân ra lệnh tự tận (自盡, tự vẫn) thì sẽ không chút do dự đâm mình mà còn dư sức.
“…Nhìn thì thật sự khiến bận tâm.”
Từ Hoảng cũng nhận ra khía cạnh của Cao Thuận nên thì thầm nhỏ giọng.
“Đại tướng quân tìm được người như vậy ở đâu chứ…”
“Ta cũng không biết chi tiết.”
Trương Liêu cũng không biết Cao Thuận cụ thể từ khi nào bắt đầu theo Đại tướng quân.
Không biết là từ binh sĩ dần dần thăng tiến hay từ đầu đã được chọn làm tướng lĩnh.
Điều duy nhất chắc chắn là không biết từ lúc nào đã bắt đầu theo Đại tướng quân mà dâng hiến lòng trung thành.
Dù hướng đi khác nhau nhưng lòng trung thành của Cao Thuận với Đại tướng quân thì có thể nói là Chí Cao Chí Thuần (至高至純, cao cả và thuần khiết đến cực điểm).
Nếu Đại tướng quân gặp biến cố thì người bị sốc không chỉ một hai.
Và nếu là Cao Thuận thì có lẽ…
Trương Liêu nghĩ đến đó thì chuyển chủ đề cuộc trò chuyện.
“Nói mới nhớ thì các vị có biết tin Đại tướng quân sẽ kết hôn với hoàng đế bệ hạ không?”
“A, ta cũng biết. Gần đây chuyện đó khá ồn ào.”
Từ Hoảng dùng giọng không có gì gật đầu.
“…….”
Cao Thuận, người vẫn lặng lẽ lau chùi vũ khí, nghe vậy thì đột nhiên dừng lại.
Nhìn dáng vẻ ấy thì có vẻ không chỉ có lòng trung thành Chí Cao Chí Thuần…
“…Có lời gì muốn nói với ta không?”
“Không. Không có gì.”
Trương Liêu nhìn Cao Thuận đã búi gọn mái tóc xám thành kiểu búi cao rồi cười mỉm.
“Được Đại tướng quân tin tưởng liên tục thì tốt thật nhưng ta cũng là người nên sinh ra dục vọng khác.”
Từ Hoảng nghe vậy thì lộ vẻ kinh ngạc.
“…Ý các hạ là?”
“Dục vọng mà nữ nhân trưởng thành dành cho nam nhân thì là gì chứ.”
Nữ nhân buộc tóc đuôi ngựa màu nâu dùng giọng dịu dàng nói.
“Chỉ chờ đợi thì không có kết quả nên phải tự mình hành động chứ?”
“…….”
“Theo ký ức cuối cùng của ta thì ánh mắt của vị ấy hướng về Đại tướng quân rõ ràng không bình thường…”
Trương Liêu nghĩ có lẽ việc đã xảy ra rồi nên vội vàng hành động.
“Vừa hay cũng có thư mời đến.”
Trương Liêu lấy một tờ giấy từ trong ngực rồi đọc rõ ràng.
‘Chắc có người biết rồi, sắp tới sẽ cử hành hôn lễ của Hoàng đế bệ hạ.’
‘Chắc chắn sẽ tổ chức với quy mô cực kỳ xa hoa nên nếu có ý định tham gia thì đến Lạc Dương trước khi năm nay kết thúc.’
‘A, nếu không muốn bị bệ hạ ghét thì mang theo quà tặng.’
Đọc xong bức thư mà nhắm mắt cũng biết ai viết, Trương Liêu mỉm cười.
“Man di gần đây cũng yên tĩnh, huấn luyện binh sĩ cũng kết thúc nên vài ngày rời vị trí chắc không sao.”
“…….”
“Các vị định thế nào?”
Cao Thuận đã lau xong vũ khí và lặng lẽ giữ vị trí đáp.
“Ta phải trấn giữ nơi chủ công giao phó.”
“Vậy thì không thể tránh. Chỉ có thể đi cùng Công Minh (公明, tự của Từ Hoảng) thôi.”
Từ Hoảng nghe cuộc trò chuyện thì chớp đôi mắt to lớn của mình.
“…Không biết từ lúc nào ta cũng bị kéo theo rồi?”
“Nếu ở lại đây thì không có người luyện võ cùng chứ?”
“Điều đó thì…”
Từ Hoảng rơi vào trầm tư.
Quả nhiên nếu Trương Liêu rời đi thì người duy nhất có thể luyện võ cùng, sở thích duy nhất của nàng, sẽ không còn.
Cao Thuận tướng quân trước mặt cũng có thể đấu hay với nàng nhưng Cao Thuận tướng quân sẽ dùng thời gian ấy để chỉnh đốn bộ đội thêm một lần nữa nên không thể.
Nàng cũng tự nghĩ mình nghiêm khắc với công việc nhưng hóa ra ở đây có người còn nghiêm hơn…
Lúc ấy Trương Liêu hỏi Từ Hoảng.
“Hãy nghĩ xem. Ở Lạc Dương hiện giờ có bao nhiêu danh tướng nổi tiếng?”
“Ơ, ơ…”
Đầu óc Từ Hoảng bắt đầu xoay chuyển nhanh.
Tướng quân hộ vệ Đại tướng quân, người khiến nàng nghi ngờ có đấu được mười lần không.
Thiên Hạ Vô Song sở hữu võ (武) nghệ khiến nàng không dám nghĩ đến.
Quan Vũ và Trương Phi từng thể hiện võ nghệ khiến người ta không rời mắt được ở Hổ Lao Quan.
Triệu Tử Long ở Thường Sơn một mình khiến thiền vu Hung Nô chạy trốn.
“…Không thể bỏ lỡ cơ hội như vậy.”
“Phải không?”
Từ Hoảng nhớ đến vô số danh tướng như Vạn Nhân Chi Địch thì cuối cùng bị Trương Liêu thuyết phục.
Thực tế thì khác với lo lắng của Đại tướng quân, số lượng man di xâm nhập Tinh Châu lại ít.
Sắp vào mùa lạnh, Bắc Hung Nô và Nam Hung Nô đang trực diện đụng độ hay gì đó.
Có lẽ Đại tướng quân đã cảm nhận được dự cảm không lành từ đó.
Lo lắng Hung Nô tộc bất cứ lúc nào cũng có thể hợp nhất rồi xâm lược.
Nhưng tiến ra bình nguyên rộng lớn thì phải chịu tổn thất quá lớn nên thật sự bất công.
…Dù vậy rồi cũng sẽ có ngày tiến ra ngoài dãy núi này.
Như các hoàng đế Hán quốc từ trước đến nay đã làm, để có thế giới thái bình thì cuối cùng phải giải quyết vấn đề man di.
“Lâu rồi cũng phải đi gặp mặt mới được~”
“…….”
Trương Liêu vẫn tiếp tục khích tướng Cao Thuận.
…Trông cứ như đang cố tình chọc tức để gây ghen tị ấy nhỉ, chắc nhìn nhầm.
Cao Thuận, người mang đôi mắt thanh lục, thì như đang trầm tư sâu sắc về điều gì đó.
0 Bình luận