Trận chiến xảy ra ở quận Thái Nguyên thuộc Tinh Châu.
Trận chiến đầu tiên giữa Hắc Sơn Tặc đang phòng thủ khu vực biên giới nhà Hán và Hung Nô tộc xông vào Tinh Châu với tốc độ kinh người kết thúc bằng kết quả bất phân thắng bại.
Lý do đương nhiên chỉ có một.
“Chuyện này làm sao có thể…!”
Địch tướng tiến thẳng về phía hắn bất kể có bao nhiêu người lao tới ngăn cản.
Ban đầu thiền vu Hung Nô còn định giữ vị trí với suy nghĩ “con nhỏ ấy thì làm được gì”, nhưng khi nhìn Triệu Vân dùng khí thế đáng sợ xé tan quân mình thì hắn cảm thấy sợ hãi.
Chỉ cần trường thương lóe lên một cái là kỵ binh đang cưỡi ngựa lập tức ngã xuống đất, biết làm sao được chứ.
Trước cảnh thuộc hạ bị chém giết theo thời gian thực thì tướng lĩnh Hung Nô tộc vội vàng chạy đến chỗ Ư Phu La.
Hô Trù Tuyền, em trai của Ư Phu La mặc áo lông cừu trông rất sang trọng và đội mũ lông trông cao cấp, hét lớn.
“Huynh trưởng! Giờ phải lui về phía sau thì hơn!”
“Im miệng! Ánh mắt tất cả đều đổ dồn về đây, nếu ta bị đuổi chạy thì chiến trận sẽ ra sao!”
Ư Phu La quát lớn trước ý kiến của Hô Trù Tuyền.
Man di như Hung Nô tộc có sức chiến đấu cá nhân cực kỳ xuất sắc nhưng trong chiến đấu quy mô lớn thì lại có một điểm yếu chí mạng.
Đó là khoảnh khắc thủ lĩnh dẫn dắt quân đội xảy ra biến cố thì trận hình lập tức tan rã như ô hợp.
Trên đời làm gì có quân đội nào không vậy, nhưng du mục thường xuyên nội bộ lục đục vì các bộ lạc không hòa thuận nên mức độ nghiêm trọng hơn rất nhiều.
Nếu thiền vu, thủ lĩnh quốc gia, không đứng ra điều hòa thì hai bên đánh nhau đến khi một bên bị diệt tộc cũng là chuyện thường.
Hiện tại vị tướng đang tung hoành chiến trường có thành tích quá nổi bật nên những người đang chiến đấu đều vô thức đổ dồn sự chú ý về đây.
Hung Nô tộc thì chỉ cần địch tướng tiến về phía mình là lập tức rút lui, còn Hắc Sơn Tặc thì lấy vị tướng ấy làm nguồn động lực để lấy lại dũng khí.
‘Chết tiệt! Tại sao lại tự ý tiến lên phía trước mà giờ ra nông nỗi này!’
Ư Phu La hối hận vì hành động thiếu suy nghĩ của mình nhưng mọi chuyện đã xảy ra.
Khi địch tướng rõ ràng còn ở xa nay đã tiến sát mũi thì Hô Trù Tuyền gần như kêu lên bằng giọng gần như tiếng thét.
“Thêm nữa là không xong đâu!”
“Không thể thế được! Trận chiến sắp thắng lại bị phá hỏng một cách vô lý thế này…!”
“Huynh trưởng!”
Ngay cả lúc này thì binh tinh nhuệ Hung Nô tộc hộ vệ thiền vu vẫn đang mất mạng.
Nhưng hắn không thể tự mình ra tay rồi để đầu rơi.
Ư Phu La nhìn ánh mắt xanh lam lạnh lẽo đang dán chặt vào mình rồi cuối cùng không còn cách nào khác phải quay đầu ngựa.
“…Lui về phía sau!”
“Nghe chưa?! Mau hộ vệ!”
Hô Trù Tuyền hét lớn thì Hung Nô tộc vẫn ở lại bảo vệ xung quanh bắt đầu hộ tống hắn rút lui.
Cảnh thủ lĩnh Hung Nô tộc bị một kẻ duy nhất đuổi chạy khiến đồng bọn xung quanh bị sốc nặng.
Một Hung Nô tộc đang dồn ép Hắc Sơn Tặc mở miệng.
“Giờ chúng ta phải làm sao?”
“Có phải nên giúp đỡ không?”
Trong tình hình khẩn cấp đến mức không biết trước một tấc thì Hung Nô tộc không nhận được lệnh nào khác nên chỉ có một hành động duy nhất.
“Giúp thiền vu!”
“Lùi! Lùi!!”
Hung Nô tộc bắt đầu rút khỏi chiến trường với tốc độ cực nhanh giống như lúc xông vào.
Hắc Sơn Tặc đang chống đỡ đến mức miệng sùi bọt mép thì nhìn hành động của Hung Nô tộc mà lộ vẻ ngẩn ngơ.
“Cái, cái gì vậy?”
“Kết thúc rồi sao?”
Hung Nô tộc đang đánh chúng tơi bời nay đột nhiên rút lui.
Hắc Sơn Tặc không nghĩ đến việc đuổi theo mà chỉ đứng ngẩn ngơ tại chỗ với biểu cảm ngơ ngác.
──────────
“…Chậc.”
Ư Phu La tặc lưỡi.
Việc chạy trốn khỏi sự truy đuổi của địch tướng bản thân không khó.
Vị tướng lao tới như sắp chém đầu thiền vu lập tức giảm tốc độ khi nhìn thấy số lượng Hung Nô tộc lao tới từ bốn phương tám hướng rồi không biết từ lúc nào đã biến mất.
Ư Phu La từng nghĩ đến việc quay quân tấn công lại nhưng khi nhớ đến khoảng cách giữa Lạc Dương và quận Thái Nguyên ở Tinh Châu thì lắc đầu.
“…Không cần thiết phải miễn cưỡng.”
Nhìn trên bản đồ thì trông gần nhưng khoảng cách giữa Lạc Dương, nơi Đinh Lăng đang trú ngụ, và quận Thái Nguyên Tinh Châu hiện tại của hắn lên đến tận 1.000 dặm (400km).
Thêm vào đó là những con đường gồ ghề với đồi núi ở giữa thì dù có gấp rút cũng phải mất ít nhất một tuần.
Thời gian sứ giả từ Tinh Châu đi đến và thời gian quân đội Đinh Lăng đến đây thì vẫn còn dư dả thời gian.
Đã chạy xa đến mức này nên địch cũng đang nghỉ ngơi, quay đầu tấn công lại thì dù là Hung Nô tộc cũng không tránh khỏi mệt mỏi.
“Hừm.”
Đúng vậy. Chậm một ngày thì có sao đâu.
Đội kỵ binh tinh nhuệ nhất nhà Hán?
Thì đã sao chứ.
Hắn thừa nhận rằng khi gặp chúng trên chiến trường thì sẽ là kẻ địch khó nhằn nhưng chúng không biết cách di chuyển đường dài với tốc độ nhanh.
Điều đó chỉ có thể thực hiện bởi những người huynh đệ thảo nguyên sống ngủ trên lưng ngựa, ăn trên lưng ngựa, coi ngựa như chính thân thể mình mà lang thang khắp nơi.
Những kẻ định cư yếu đuối chỉ ngủ ngoài trời vài ngày đã kêu ca thì tuyệt đối không thể đuổi kịp tốc độ hành quân ấy.
Ư Phu La coi việc chậm một ngày là chuyện nhỏ nhặt rồi ra lệnh cho thuộc hạ.
“Hôm nay dừng ở đây thôi. Cho binh sĩ nghỉ ngơi đi.”
“Vâng ạ!”
Phó tướng cung kính đáp rồi lui ra.
Ư Phu La nhìn cảnh doanh trại được dựng lên rồi suy nghĩ.
Lần này chỉ vì hành động thiếu suy nghĩ của hắn mà phải rút lui, lần sau tuyệt đối không để chuyện tương tự xảy ra.
──────────
Ngày hôm sau.
Giống như hôm qua, hôm nay Ư Phu La lại dẫn binh sĩ xuất hiện rồi nhìn về phía quân địch ở chính diện.
Hắc Sơn Tặc vẫn đứng ở vị trí y như hôm qua với vẻ mặt mệt mỏi lộ rõ, tay nắm chặt vũ khí.
Dù nói là một ngày nhưng thực tế từ khi trận chiến kết thúc đến giờ chỉ mới vài tiếng nên phản ứng của chúng như vậy cũng không có gì lạ.
“…….”
Đã có đối sách với vị địch tướng đang tung hoành một mình kia.
Ư Phu La vẫy tay về phía trước rồi ra lệnh.
“Tấn công!”
Oa a a a───!!
Ngay khi lệnh vừa rơi xuống thì Hung Nô tộc phía sau Ư Phu La đồng loạt lao lên tấn công.
Một ngày.
Chỉ mới một ngày trôi qua nhưng Hắc Sơn Tặc đã giảm số lượng đáng kể nên hôm nay liệu có cầm cự nổi không, chỉ toàn suy nghĩ bi quan.
Dĩ nhiên man di kia không có lý do gì để nương tay chúng nên chúng chỉ nghĩ đến gia đình ở nhà rồi cố thủ hết sức.
“Bắn──!!”
Giống như đã hẹn trước thì Hắc Sơn Tặc mai phục gần đó lao ra bắn tên vào Hung Nô tộc, Hung Nô tộc cũng không hề nao núng mà bắn trả.
Tuy Cố, thủ lĩnh Hắc Sơn Tặc, nhìn cảnh ấy rồi nói với Triệu Vân.
“Nơi này ta sẽ cố gắng giữ hết mức có thể, cô nương cứ như hôm qua thoải mái tung hoành đi.”
“Vâng.”
Triệu Vân đáp lại lời Tuy Cố bằng giọng điệu lạnh lùng.
Tuy Cố nhìn Triệu Vân một lát rồi quay đầu đi.
“Các ngươi làm gì vậy! Mau lên, tiền tuyến cầm khiên chắn, hậu tuyến bắn tên dồn dập đi!”
Trong lúc Hắc Sơn Tặc hô lớn rồi giao chiến với Hung Nô tộc thì Triệu Vân dẫn theo số kỵ binh ít ỏi mà Tuy Cố giao cho bắt đầu di chuyển.
Hiện tại số kỵ binh còn lại của Hắc Sơn Tặc đã giảm rõ rệt so với hôm qua.
Hung Nô tộc giữ khoảng cách với kỵ binh rồi bắn tên một chiều nên tướng lĩnh bình thường không có cách nào chống đỡ.
Dù có bộ binh thì còn có thể nhắm vào nhưng man di toàn là cung kỵ binh cưỡi ngựa nên chỉ có thể chơi trò đuổi bắt vô nghĩa, dần dần bị hao mòn lực lượng.
Hơn nữa còn bất lợi về số lượng.
Tướng lĩnh vốn dẫn dắt kỵ binh đã chiến đấu hết mình trong điều kiện khắc nghiệt ấy rồi trúng tên lạc mà chết một cách oan uổng, tai nạn lớn như vậy xảy ra thì kỵ binh theo sau đương nhiên cũng chịu tổn thất nặng nề.
Trương Dương nhận báo cáo ấy thì thở dài rồi bổ nhiệm Triệu Vân vào vị trí chỉ huy kỵ binh trống, phần lớn là nhờ sự tiến cử của Tuy Cố, người đã chứng kiến thành tích của cô nương hôm qua một cách ấn tượng.
“Haha! Con nhỏ kia! Đợi đến mức cổ dài ra luôn rồi!”
Triệu Vân dẫn theo số kỵ binh ít ỏi đang di chuyển thì nhìn đạo quân trước mặt rồi dừng lại.
Hô Trù Tuyền, em trai của thiền vu Hung Nô, đang đợi Triệu Vân cùng với hàng nghìn tên Hung Nô.
Nhìn hắn thì khóe mắt Triệu Vân khẽ nheo lại.
“…Chỉ để chặn một mình ta mà lại điều động đến mức ấy sao?”
“Huynh trưởng ta không phải kẻ phạm sai lầm hai lần đâu!”
Hô Trù Tuyền cười ha hả.
“Dù sao thì đám chỉ biết bắn tên từ xa không trúng cũng có thể đánh bại bằng chút binh sĩ thôi, nên đổ sức vào ngươi, kẻ có thể tạo ra biến số, mới là đúng đắn!”
“…….”
“Vậy thì giờ hãy vùng vẫy hết sức đi…”
Ầm──!
“……?”
Lúc ấy tiếng động khủng khiếp đột ngột vang lên khiến Hô Trù Tuyền dừng lại cứng đờ.
Một Hung Nô tộc vội vã chạy đến bên Hô Trù Tuyền rồi nói.
“Có chuyện lớn rồi!”
“Rốt cuộc là chuyện gì?”
Hô Trù Tuyền hỏi với vẻ thảnh thơi nhưng ngay sau đó nghe báo cáo thì mặt tái mét.
“Cái, cái gì?”
Hô Trù Tuyền run rẩy hỏi lại.
Hung Nô tộc đáp.
“Lữ Bố! Lữ Bố xuất hiện ở phía bên phải quân ta!”
Trước tin tức không thể tin nổi thì Hô Trù Tuyền hét lớn.
“Không thể nào! Khoảng cách từ đây đến Lạc Dương xa thế nào mà dẫn quân đến nhanh như vậy!”
“Điều đó là…”
Trước câu hỏi của Hô Trù Tuyền thì Hung Nô tộc dùng giọng rõ ràng từng chữ nói.
“Chỉ có một mình.”
“…Cái gì?”
“Lữ Bố không dẫn theo quân đội, một mình đang quét sạch quân ta!”
“…….”
Hô Trù Tuyền hiểu vì sao Lữ Bố đến sớm như vậy.
Con điên ấy đã bỏ mặc đội quân lẽ ra phải dẫn dắt, tự mình hành động trước.
1 Bình luận