201-300

Chương 238: Mây và mưa (4) ♡♡♡

Chương 238: Mây và mưa (4) ♡♡♡

Thời điểm là ngay trước khi vào Thọ Xuân sau khi đánh bại Viên Thuật.

Tôi lấy ra một viên thuốc đang cất giữ trong lòng rồi xem xét nó.

‘Theo lời mẫu thân thì ngươi đã tự tay chế tạo thứ này…’

‘Vâng. Đúng vậy ạ.’

Trước đây tôi từng nhận được một món quà từ mẹ rồi đến chỗ Thần Y (神醫) để hỏi một câu.

‘Ngài ấy bảo là có rất nhiều nữ nhân mong muốn con trai mình nên hãy chế tạo thuốc tốt cho nam nhân để không thua kém ai.’

‘…….’

‘Thần đã phối hợp các dược liệu bổ thận tráng dương như tam chi cửu diệp thảo (三枝九葉草), câu kỷ tử (枸杞子), tỏa dương (鎖陽).’

Nữ nhân mắt xanh tóc bạc cài trâm lên tóc nhìn tôi bằng ánh mắt thần bí.

‘Sau khi cân nhắc thể chất của Đại tướng quân thì ngoại trừ tác dụng phụ khiến dục vọng hơi mạnh hơn thì không có vấn đề gì khác nên ngài cứ yên tâm dùng.’

Lời nói thì chẳng thần bí chút nào.

‘……?’

Khi tôi lộ vẻ mặt hoang mang nhìn cô ấy thì Hoa Đà chỉ khẽ nghiêng đầu với biểu cảm như mọi khi.

‘Nếu nghi ngờ hiệu quả thì ngài muốn thử không ạ?’

‘Cái gì mà…’

‘Đừng lo. Dù thần chưa có kinh nghiệm nhưng về cơ thể con người thì thần khá am hiểu nên…’

‘Ta đi đây.’

Tôi cắt lời Hoa Đà đang nói tiếp rồi chạy như trốn khỏi tòa nhà.

Dù sao thì đây là thuốc do chính Thần Y chế tạo nên chắc chắn không có vấn đề lớn.

Hiệu quả chắc chắn cũng cực kỳ xuất sắc.

Nhưng vì có tác dụng phụ khiến dục vọng mạnh hơn nên tôi hơi do dự khi dùng thuốc thì nhớ lại ánh mắt Tư Dữ gửi đến.

Giống hệt dáng vẻ hổ rình mồi ngay trước mặt.

Tôi dự đoán ở Thọ Xuân sẽ xảy ra chuyện lớn nên sau khi suy nghĩ thì cuối cùng buộc phải dùng thuốc.

“…….”

Ngay khi nuốt viên thuốc tròn thì cảm giác nhiệt khí dâng lên từ trong bụng khiến tôi thầm chửi thầm.

Nói là hơi thôi mà.

Nói là hơi thôi mà!!

Dù vậy cũng không đến mức không chịu nổi nên tôi không biểu lộ ra ngoài.

Nhưng vấn đề là khi tôi đang cố gắng kiềm chế dục vọng thì Tư Dữ lại dùng công kích da thịt mạnh mẽ.

Hành động của Tư Dữ lúc ấy đúng là châm lửa vào kho thuốc súng và kết quả là…

“Ư…! Chủ, chủ nhân…!”

“Còn lâu mới xong.”

“Hí?!”

Tư Dữ phải dùng thân thể mình để chịu đựng dục vọng của tôi.

“Chờ, chờ một chút…!”

“Còn lâu lắm đấy?”

Mỗi khi tôi đẩy hông thì từ nơi kết nối phát ra tiếng nước bắn tung tóe không ngừng.

Âm thanh ấy khá dâm đãng nên dục vọng của tôi càng bùng cháy.

Càng lúc động tác của tôi càng mạnh mẽ thì người khổ sở chính là Tư Dữ.

“Ư ư ư?!”

Có lẽ nhờ thần thể năng lực xuất chúng.

Hoặc nhờ ý chí kiên cường quyết không phát ra tiếng.

Tư Dữ lại lên đỉnh nhưng vẫn mím chặt miệng lặng lẽ rên rỉ.

Dĩ nhiên việc kiềm chế rên rỉ tiêu tốn rất nhiều tinh thần nên trông em rất vất vả… Nhưng tôi không có ý định quan tâm đến điều đó.

Vậy tại sao em lại dụ dỗ ta?

“A ư…!”

Lúc ấy tôi cảm nhận được nếp nhăn ⏺⏺⏺ của Tư Dữ đang ngậm chặt ███ tôi lại co rút.

Đây lại là dấu hiệu lên đỉnh.

Đúng lúc tôi cũng sắp đến nên tôi càng đẩy hông nhanh hơn.

“Á, a, hức?!”

“Ta cũng sắp ra rồi…!”

Càng nhanh thì khoái cảm chạy dọc sống lưng càng đậm đà.

Khi đầu óc bị khoái cảm bao phủ hoàn toàn thì tôi đẩy ███ vào sâu nhất trong Tư Dữ.

Đồng thời Tư Dữ đang phát ra tiếng rên không rõ nghĩa cũng lên đỉnh.

“~~!!”

“Khục!”

Phụt! Phụt!

Cảm nhận lực co thắt khủng khiếp, tôi cũng không thể kìm nén được nữa và phóng thích.

Tư Dữ trong lúc lên đỉnh vẫn theo bản năng co bóp ⏺⏺⏺ để giúp tôi phóng thích khoái lạc hơn.

Cái này… Thật sự kinh khủng.

Cảm giác chân run rẩy.

Phần nhạy cảm sau khi phóng thích bị kích thích liên tục khiến dịch trắng vốn đã mạnh mẽ tiếp tục bị vắt ra không ngừng làm trống rỗng thân dưới tôi.

Liên tiếp lên đỉnh khiến khó mà giữ tỉnh táo nhưng vẫn mang lại khoái cảm thế này.

“Hưu ư… Ư…”

Tôi ôm thân thể ướt đẫm mồ hôi của Tư Dữ rồi nói.

“Tuyệt vời lắm. Tư Dữ.”

“Cảm, cảm tạ…”

Tư Dữ chưa từng lộ vẻ mệt mỏi giờ lần đầu lộ rõ vẻ kiệt sức.

Tôi nói với Tư Dữ đang đỏ mặt.

“Bây giờ phải đến hiệp hai chứ?”

“…Vâng?”

Tư Dữ dùng vẻ mặt hoảng hốt hỏi lại.

Quả nhiên khi cùng giường thì thấy được khía cạnh mới của Tư Dữ chưa từng thấy trước đây.

Tôi thản nhiên đáp.

“Hiệp hai.”

“……Nghĩ lại thì.”

Nghe lời tôi thì thân thể Tư Dữ khẽ run lên một cái.

Hiện tại đang tiếp nhận tôi nên em ấy biết rõ.

███ của tôi vẫn chưa xìu xuống.

“Bây giờ bắt đầu lại nhé?”

Khi tôi nói vậy rồi lộ vẻ sắp bắt đầu tiếp thì Tư Dữ dùng giọng gấp gáp mở miệng.

“Chờ, chờ thêm chút thời gian nghỉ ngơi…”

“……Vậy sao?”

Không nói là không muốn.

Tôi rất thích tấm lòng nhân hậu ấy.

Dĩ nhiên câu trả lời của tôi chỉ có một.

“Không chịu đâu.”

“Hí ư ức?!”

Khi tôi lại cử động thì Tư Dữ lại phát ra tiếng rên rỉ.

Để xem nào.

Trong lúc tôi phóng thích một lần thì Tư Dữ ít nhất cũng lên đỉnh ba chữ số trở lên thì lần này cũng vậy chứ?

Chỉ cần thử là biết.

“Chủ, chủ nhân!”

“Ừ ta biết.”

“Cái, cái đó, không phải…?! ”

Ơ không phải sao?

Tôi còn tưởng em ấy nói trong lúc siết chặt là muốn tôi di chuyển nhanh hơn.

Dĩ nhiên tôi không có ý định di chuyển chậm.

Khoái cảm từ thân dưới là một chuyện nhưng mỗi lần ra vào thì phản ứng của Tư Dữ lại thú vị đến mức không thể tả.

“Hức!”

Lúc ấy Tư Dữ đang bị tôi đùa giỡn thân thể thì phát ra tiếng lớn một chút.

Tần suất không kiềm chế được tiếng rên dần tăng lên.

Nghĩ lại thì tốc độ lên đỉnh của Tư Dữ cũng nhanh hơn.

Liệu có phải vì không chịu nổi khoái cảm mà ngất đi không?

…Thôi nào, sao có thể chứ?

Tôi không thể tưởng tượng được Tư Dữ ngã quỵ vì giao hợp.

Thà tôi ngã còn hơn chứ Tư Dữ ngã quỵ thì làm sao…

“…A.”

Rầm!

Lúc ấy Tư Dữ lại lên đỉnh một lần nữa rồi ngã vật xuống.

“…Hử? Tư Dữ?”

Tôi kinh ngạc gọi Tư Dữ nhưng em như con rối đứt dây không động đậy.

“…….”

Nhìn vậy thì tôi không nói nên lời.

Vậy là… Bất tỉnh rồi sao?

Thật sự sao?

Khi tôi đang ngẩn ngơ nhìn thành tựu chưa ai đạt được thì đột ngột cửa phòng đóng kín bật mở.

Dĩ nhiên tôi giật mình nhìn về hướng cửa mở rồi thấy một nhân vật đang nhìn chằm chằm tôi.

“Tiếng, tiếng lạ nên ta nghĩ chắc không phải nhưng…”

Đôi mắt đỏ như máu rõ ràng ngay cả trong căn phòng tối om.

Mái tóc đỏ buộc hai bên.

Còn cần nói gì nữa.

Lữ Bố Phụng Tiên nghe tiếng giao hợp rồi xông vào phòng.

“Thật quá đáng! Sao lại bỏ ta mà chỉ làm với con nhỏ kia…!”

Lữ Bố dùng biểu cảm không giấu được sự uất ức nói.

Nếu là người bình thường thì đương nhiên hoảng hốt nhưng hiện tại tôi vì thuốc Hoa Đà đưa nên không còn tỉnh táo.

“Sao? Ngươi cũng muốn sao?”

“…….”

Nghe lời tôi thì Lữ Bố đứng sững tại chỗ.

Ngay cả bộ não ngập trong dục vọng của tôi cũng nhận ra câu hỏi nguy hiểm.

Tôi vừa thốt ra câu nói dù bị Lữ Bố đánh một trận cũng không có lời bào chữa.

Dù bộ não tôi hơi hỏng vì thuốc Hoa Đà chế tạo nhưng thế này thì không ổn.

Tôi lo lắng nhìn Lữ Bố thì sau khi cứng đờ một lát Lữ Bố cuối cùng động đậy.

“Cái, cái đó…”

“…Cái đó?”

Khác với dự đoán của tôi rằng sẽ nổi giận bỏ đi thì Lữ Bố không nói tiếp mà lưỡng lự tại chỗ.

…Chẳng lẽ?

Tôi rút ███ ra khỏi ⏺⏺⏺ Tư Dữ rồi bước nhanh đến chỗ Lữ Bố.

Nhìn Tư Dữ vẫn ngậm chặt ███ tôi dù bất tỉnh thì thoáng động lòng dâm dục nhưng tôi cố gắng gạt bỏ.

Dĩ nhiên Lữ Bố nhìn thứ ghê tởm ở thân dưới tôi thì lộ vẻ cực kỳ hoảng hốt.

“Cái, cái gì?! Sao lại tiến lại gần!”

“Để giúp ngươi thôi.”

Nghe tiếng hét của Lữ Bố thì tôi điềm tĩnh nói tiếp.

“Hoặc ra khỏi phòng hoặc bị ta bắt.”

Bình thường thì có lẽ sẽ dè chừng hơn nhưng hiện tại tôi không còn sợ gì nữa.

Nghĩ đến thái độ Lữ Bố đối với tôi thì ít nhất cũng không dùng bạo lực với tôi.

“Ta hiện tại cũng đang rất gấp gáp.”

“…….”

“Chọn đi.”

Liệu Lữ Bố đã chuẩn bị tâm lý để tiến lại gần tôi chưa.

Tôi rất tò mò liệu Lữ Bố có thể hành động giống Tư Dữ không.

“Chạy trốn sao? Hay ở lại?”

“…Ai chạy trốn chứ!”

Lữ Bố hét lên rồi đóng sầm cửa lại sau đó lao vào tôi bằng một cú vật ngã.

“Ơ ơ?”

Hạ thấp trọng tâm và lao vào dứt khoát, cú vật ngã hoàn hảo như trong thi đấu võ thuật.

Vì quá đột ngột nên khi bị Lữ Bố ôm eo thì tôi không phản kháng nổi mà bị đẩy lùi về sau.

…Dù sao thì làm sao tôi chặn được cú vật của Lữ Bố chứ.

Tôi bị đẩy lùi liên tục rồi ngã xuống giường.

Lữ Bố leo lên trên tôi rồi nói.

“Chuẩn bị đi! Ta sẽ cho ngươi thấy tại sao ta được gọi là Thiên Hạ Vô Song…!”

Dù mặt đỏ bừng sắp nổ tung mà nói vậy thì cũng chẳng có sức thuyết phục.

Tôi cảm nhận được thứ gì đó ướt át từ bụng Lữ Bố đang ngồi trên rồi cười khẩy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!