201-300

Chương 298: Thay đổi (5)

Chương 298: Thay đổi (5)

Trương Phi và Mã Siêu đấu luyện.

Đấu luyện thành sự quá đột ngột nên xung quanh không có khán giả.

Cùng lắm chỉ có vài binh sĩ đang nhàn rỗi ở luyện binh trường.

“Ha ha ha! Thời tiết gì đó hoàn toàn không thành vấn đề!”

“Mồ hôi tuôn ra thì! Cái lạnh cũng biến mất thôi!”

…Gọi là nhàn rỗi thì có hơi lạ sao?

Rõ ràng là ngày không huấn luyện mà những binh sĩ cơ bắp vẫn đổ mồ hôi như tắm ở luyện binh trường để vận động.

Nhìn những người thích tự ép mình đến vậy thì tôi hơi sợ thật.

Dĩ nhiên hành vi kỳ quái của binh sĩ thì khi Mã Siêu và Trương Phi xuất hiện thì lập tức dừng lại như nói dối.

“Ủa? Gì vậy?”

“Chuyện gì thế?”

Binh sĩ nhìn hai vị tướng xuất hiện giữa luyện binh trường thì lộ biểu cảm nghi hoặc.

Hai vị tướng cưỡi ngựa xuất hiện như thể sắp ra chiến trường ngay lập tức thì còn phải nói sao.

Trương Phi cưỡi con ngựa tôi từng trao tặng thì không phải thương luyện tập mà vác Trượng Bát Xà Mâu trên vai xuất hiện.

Lần này có vẻ không có ý định nương tay.

Chắc chắn lời khiêu khích của Mã Siêu hơi mạnh mẽ thật.

Mã Siêu cũng cảm nhận được khí thế ấy của Trương Phi nhưng ngược lại còn cười nhếch mép như thể tốt rồi.

“May quá ạ.”

“Gì cơ.”

“Nếu bại trận rồi lại viện cớ rằng chưa đánh thật sự thì phiền phức lắm ạ.”

“…….”

Trước lời khiêu khích bất ngờ thì lông mày Trương Phi giật giật một cái.

Thật sự cá tính dữ dằn.

Giờ thì hiểu tại sao Khương tộc sợ Mã Siêu đến vậy.

“…Hừ, thú vị đấy.”

Trương Phi im lặng một lát rồi lẩm bẩm như vậy rồi hạ Trượng Bát Xà Mâu xuống.

Vũ khí dài đến một trượng tám thước (一丈八尺, khoảng 4 mét) thật khủng khiếp.

Thành thật thì tôi không hiểu Mã Siêu có ý đồ gì khi xin kỵ chiến.

Thông thường trong giao đấu thì chênh lệch chiều dài là thứ không thể xem nhẹ.

Người bình thường cầm kiếm và người bình thường cầm thương giao thủ thì hầu hết người cầm thương thắng.

Chỉ cần giữ khoảng cách tốt rồi đâm lia lịa thì toàn thân sẽ thủng lỗ chỗ.

Gì cơ? Chặn hoặc dẫn đòn rồi phản công?

Người làm được điều đó mà gọi là bình thường thì hơi lạ rồi.

Người bình thường cùng lắm chỉ giật mình rồi lăn lộn trên đất thôi.

Trên chiến trường hầu hết bộ binh đều được phát thương cũng vì lý do ấy.

Dễ sản xuất và chỉ cần giữ vững vị trí là đã hoàn thành nhiệm vụ.

Tôi lạc hướng suy nghĩ một chút nhưng chênh lệch tầm đánh như vậy ảnh hưởng rất lớn đến giao chiến.

Mã Siêu cũng cầm thương nhưng so với Trượng Bát Xà Mâu của Trương Phi thì chênh lệch chiều dài quá lớn.

Giống như ví dụ kiếm và thương tôi vừa nêu.

Trương Phi dùng đôi mắt đỏ rực nói.

“Ta không hiểu ngươi lấy tự tin ở đâu mà dám thế này.”

“…….”

“Ngã nhào ngay lần đầu thì làm sao? Lúc đó ngươi sẽ muốn chết đấy.”

Lời nói như khuyên bảo trẻ con thì Mã Siêu dùng giọng điềm tĩnh đáp lại.

“Ta cũng không hiểu ngài lấy tự tin ở đâu mà nói lớn tiếng thế, nếu ngài thua thì làm sao.”

Nói vậy thì Mã Siêu vuốt ve con ngựa của mình, con ngựa hơi đỏ.

Thật sự đấu khí kinh khủng.

Mã Siêu rõ ràng nổi giận vì bị Trương Phi coi thường là tiểu tử.

Trương Phi thì nổi giận vì Mã Siêu cứ leo lên đầu.

Cả hai đều tự tin vào thực lực của mình nên chuyện này không lạ.

Tôi bất ngờ được xem lại trận chiến ải Gia Manh thì dùng biểu cảm hứng thú quan sát tình hình.

“…….”

“…….”

Thời gian trôi qua bao lâu không biết.

Trương Phi và Mã Siêu đang giữ khoảng cách thì đột nhiên quay đầu nhìn tôi đồng thời.

“…Hử? Gì vậy.”

Sao lại nhìn tôi.

Ngay khi tôi lộ vẻ nghi hoặc thì Lưu Bị gần đó mở miệng.

“Có lẽ đang chờ tín hiệu bắt đầu từ Đại tướng quân ạ.”

“A, vậy sao.”

Nghe lời Lưu Bị thì tôi muộn màng nhận ra hai vị tướng muốn gì.

Giống lần trước muốn tôi ra tín hiệu bắt đầu sao.

Dù sao thì bất ngờ thật.

Tôi tưởng cả hai đang nóng máu nên sẽ lao vào ngay chứ không cần tín hiệu gì.

Đây là cách thể hiện tôn trọng tôi theo cách của họ sao?

Ra tín hiệu bắt đầu thì cũng không khó nên tôi nâng giọng đủ để hai người ở xa nghe thấy mà nói.

“Vậy thì chuẩn bị!”

Ngay khi tôi nói vậy thì Trương Phi và Mã Siêu nhìn nhau sắc bén rồi vào thế.

“Bắt đầu!”

Tín hiệu vừa rơi xuống thì hai người lập tức lao tới tung bụi đất bay mù mịt.

“…Hử?”

Lữ Bố đang nhìn đấu luyện thì phát ra giọng nghi hoặc.

“Cái đó không phải Hãn Huyết Mã (汗血馬) sao?”

“Hãn Huyết Mã sao?”

“Ừ. Mã Siêu phải không? Con ngựa nữ nhân kia đang cưỡi.”

Tôi nhìn theo hướng Lữ Bố chỉ.

…Quả thật lông màu đỏ nâu thì hơi ấn tượng.

Hãn Huyết Mã (汗血馬).

Ngựa danh tiếng được truyền rằng đổ mồ hôi như máu và chạy nhanh như gió.

Vì Hãn Huyết Mã mà từng có quốc gia giao chiến với nhau, là loại ngựa đứng đầu.

Một trong những thiên lý mã chạy được một ngày một nghìn dặm (400km).

Nếu nói Xích Thố của Lữ Bố cũng là một loại Hãn Huyết Mã thì các bạn có hình dung ra được không?

Dĩ nhiên Xích Thố Mã là dị biến nên ban ngày chạy một nghìn dặm (400km) ban đêm chạy tám trăm dặm (310km) nên không thể so sánh với Hãn Huyết Mã bình thường.

Lữ Bố nói giờ Mã Siêu đang cưỡi Hãn Huyết Mã ấy.

…Vì vậy mới tự tin thế sao?

Kỵ thuật Tây Lương kết hợp với danh mã không thể định giá.

Khi hai thứ ấy hợp lại thì sẽ tạo ra sức mạnh gì thì tôi không biết.

Dự đoán của Lữ Bố không sai thì con ngựa của Mã Siêu rõ ràng chạy nhanh hơn con ngựa của Trương Phi rất nhiều chỉ nhìn bằng mắt thường.

Tốc độ tăng tốc không bình thường chút nào.

Trong lúc tôi kinh ngạc xác nhận con ngựa của Mã Siêu thì khoảng cách giữa hai người nhanh chóng thu hẹp.

Ầm!

Tiếng va chạm kinh thiên động địa vang lên chói tai.

Nghe tiếng ấy thì tôi lập tức nhận ra thực lực Mã Siêu đã khác hẳn lần trước.

“Hử?”

“…Hô.”

Nhìn kìa.

Lữ Bố vốn đang thờ ơ và Quan Vũ đang chăm chú quan sát đấu luyện thì đồng thời phản ứng.

Trương Phi lướt qua nhau giao thủ một hiệp thì cũng cảm nhận được gì đó nên cười nhếch miệng nói với Mã Siêu.

“Gì vậy, đột nhiên khác hẳn lần trước rồi.”

“…….”

“Lần trước thì đã ngã nhào ngay rồi mà.”

Giọng điệu như đang đánh giá Mã Siêu vẫn y nguyên.

Đương nhiên Mã Siêu không phải kẻ đứng yên nghe vậy.

Nghe lời Trương Phi thì Mã Siêu nheo mắt lẩm bẩm.

“Ngài thì cách thức dùng sức ép đối thủ vẫn không thay đổi chút nào.”

“Hử?”

“Ở trận Hổ Lao Quan cũng vì vậy mà bị Lữ (呂) tướng quân cho một đòn chứ?”

“…….”

Mã Siêu đang nhắc đến quá khứ Trương Phi suýt chết dưới tay Lữ Bố.

…Quả thật nếu chỉ xét sức mạnh thì Lữ Bố là mạnh nhất.

Không biết sức mạnh ấy từ thân hình nhỏ bé kia lấy đâu ra mà kinh khủng thế.

Dĩ nhiên là trừ Tư Dữ ra.

Lần trước Lữ Bố cố cởi quần áo tôi thì bị Tư Dữ giữ chặt không nhúc nhích được mà.

Trước lời nói cứa lòng của Mã Siêu thì Trương Phi lại phản ứng.

“Tướng lĩnh bại dưới tay nhân vật ấy là ai nhỉ?”

“Vẫn cứ nhắc mãi quá khứ không xảy ra nữa thì cũng xấu hổ đấy.”

“Hừ! Vậy thì ta khiến nó xảy ra lại cho xem!”

Trương Phi hô to rồi vung Trượng Bát Xà Mâu.

Mã Siêu nắm chắc vũ khí rồi đỡ đòn ấy.

Ầm!

Tôi nhìn đấu luyện vang lên tiếng động sát khí thì cười khổ.

Thật sự không ai chịu nhường ai một câu.

Dù sao thì nhờ ý chí chiến đấu ấy mà mới đạt được võ lực như vậy.

“Ưm… Quả nhiên cứ có thời gian thì nên tiếp cận…”

“Lưu Bị?”

Lúc ấy nghe giọng nói gần đó thì tôi quay đầu.

Lưu Bị thấy ánh mắt tôi hướng về mình thì như thường lệ mỉm cười dịu dàng.

“Chỉ là tự nói một mình nên ngài không cần bận tâm ạ.”

“…….”

Dù vậy vẫn nghe được lời gì đó khiến tôi chú ý.

“Thật sự muốn biết sao ạ?”

“…Không, không sao.”

Tôi khẽ tránh ánh mắt gian xảo của Lưu Bị.

Dù quan hệ đã gần gũi và đã giao hoan nhưng vẫn không thể biết được nội tâm.

Không phải không tin tưởng…

“Ư ụp…”

…Hử?

Nghe tiếng ấy thì tôi như chồn meerkat mở to mắt rồi quay phắt đầu. [note90188]

Lữ Bố đang thờ ơ nhìn đấu luyện và Tư Dữ hầu như không quan tâm ai ngoài tôi cũng phản ứng vì tiếng ấy.

“…Hự.”

Quan Vũ nhận ra ánh mắt mọi người xung quanh tập trung vào mình thì dùng tay không cầm vũ khí che miệng.

Trời ơi.

Chẳng lẽ tôi đã ghi bàn ngay lần đầu?

Tôi dùng tâm trạng hoang mang hơi hé miệng.

Quan Vũ thấy phản ứng của tôi thì hiếm khi đỏ mặt rồi tránh ánh mắt.

Đấu luyện đang diễn ra gần đó đã mất hết sự chú ý của mọi người.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Chồn meerkat là con này
OIP.2lzu7DXDkqVzUr9ZhkPMwAHaJ4?rs=1&pid=ImgDetMain&o=7&rm=3
Chồn meerkat là con này
OIP.2lzu7DXDkqVzUr9ZhkPMwAHaJ4?rs=1&pid=ImgDetMain&o=7&rm=3