Nhờ sự chiếu cố của bệ hạ mà tôi có được một tòa nhà khá lớn ngay trong hoàng cung nên việc đầu tiên tôi làm là mang vài thị tòng đang làm việc ở nhà đến đây làm việc.
Dĩ nhiên tôi đã xin phép bệ hạ rồi.
“Tòa nhà dù có tốt đẹp đến đâu mà không cảm thấy thoải mái thì cũng không phải là nhà.”
“…….”
“Ngươi cứ làm theo ý mình đi. Từ đầu trẫm đã có ý định như vậy khi trao cho ngươi rồi.”
Thật sự là đãi ngộ đặc biệt khủng khiếp.
Không cần thiết phải mang hết tất cả thị tòng đang làm việc ở phủ của tôi đến.
Dù tòa nhà này lớn hơn cả căn nhà bên ngoài hoàng cung của tôi nhưng đó chỉ là xét về kích thước tòa nhà thôi.
Tổng quy mô căn nhà của tôi lớn đến mức có thể xếp thứ hai sau hoàng cung, lớn một cách thừa thãi.
Lý do đương nhiên là nhờ sự sủng ái của hoàng đế bệ hạ.
Bệ hạ dùng thái độ như nhặt được dọc đường rồi tiện tay trao đất có tòa nhà cho tôi khiến chính tôi nhận cũng thấy hoang mang.
Những kẻ từng đổ tiền như nước chỉ để có được mảnh đất nhỏ xíu ở Lạc Dương nếu nhìn thấy chắc chắn sẽ đau bụng dữ dội.
Lạc Dương từng là nơi tham nhũng tràn lan nên những tòa nhà trên đất đều khá hoa lệ thì đó là khoản thu nhập phụ.
…Tôi không dám điều tra kỹ xem chủ nhân gốc của mảnh đất tôi đang có giờ đang ở đâu vì sợ hãi.
Khi tôi hỏi bệ hạ làm sao có được mảnh đất này thì bệ hạ chỉ bình thản mỉm cười.
Chắc là đang sống tốt ở đâu đó.
Ít nhất tôi không nghĩ họ đang trôi nổi dưới đáy Hoàng Hà.
Có lẽ vậy.
“Vậy sao. Giờ phải ở trong hoàng cung rồi à?”
Mẹ đang ở nhà nghe lời tôi thì dùng giọng điềm tĩnh hỏi.
Tôi gật đầu rồi nói.
“Vâng ạ. Dù vậy con đã được bệ hạ cho phép nên nếu mẫu thân muốn thì có thể sống cùng con.”
“Ưm… Mẫu thân thì không sao đâu.”
Mẹ nghe đề nghị của tôi thì khẽ lắc đầu.
“Mẫu thân này gan nhỏ lắm nên không thể thản nhiên sống gần bệ hạ được.”
“…….”
Quả thật là vậy.
Ngay cả tôi đang nhận được tình ái trọn vẹn từ bệ hạ mà cách đây không lâu còn cảm thấy áp lực thì mẹ cũng chẳng cần phải nói.
Hoàng đế, tồn tại có quyền lực tuyệt đối, chỉ cần đứng yên thôi cũng khiến người xung quanh sợ hãi.
Chỉ cần hơi trái ý là có thể lập tức chém đầu nên đương nhiên rồi.
Vì có tôi ở đây nên xác suất bệ hạ động đến mẹ gần như bằng không nhưng lý trí và cảm xúc vốn là hai lĩnh vực khác nhau.
Vì vậy những người được gọi là trung thần mới vĩ đại.
Họ biết rõ mình có thể chết mà vẫn dâng lời trung ngôn.
“A, dù sao thì cũng phải thường xuyên đến thăm chứ? Để mẫu thân già một mình thì không được đâu.”
“…Vâng ạ.”
Ngoại hình vẫn trông trẻ trung nhưng mẹ đã sắp đến tuổi lục tuần.
Ở thời đại xưa thường khó sống quá năm mươi thì đủ để chúc mừng rồi.
Vương Doãn lão gia cũng xuất thân Tinh Châu thì tôi nhớ hiện tại đang đầu sáu mươi.
…Nhưng xét theo ngoại hình thì ông ấy đã vượt qua bảy mươi từ lâu là vấn đề.
Sớm đã lên Lạc Dương phụ tá hôn quân Linh Đế làm việc Tam Công nên già nua nhanh chóng.
Thật sự là hiện thực đáng buồn.
Nghe lời mẹ thì tôi giữ thái độ điềm tĩnh nói.
“Con đã nói lần trước rồi nhưng không được nhận bừa bãi bất kỳ quà tặng nào đâu ạ.”
“Ư, ừ! Mẫu thân biết chứ!”
Tôi chỉ thử chọc một cái thôi nhưng mẹ giật mình rồi gật đầu lia lịa.
Gì vậy.
Phản ứng như đang có gì đó áy náy.
“…….”
“…Sao vậy con?”
Khi tôi không nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm thì mẹ hoảng hốt đảo mắt.
Cái tính ham của này của bà ấy vẫn không bỏ được.
Sớm muộn gì cũng phải nói với Điêu Thuyền để kiểm tra cả người gửi quà rồi dọn dẹp kho tàng lớn một phen.
Nếu có quà tặng rõ ràng có ý đồ khả nghi thì trả lại rồi ghi vào danh sách cần chú ý để quản lý riêng.
‘Cái, cái đó thì tha cho mẫu thân đi! Mẫu thân rất thích món đồ này mà!’
‘…Nhìn thôi đã thấy là bảo vật cực kỳ đắt tiền thì quá khả nghi rồi ạ.’
Tôi có thể hình dung rõ ràng tương lai mẹ sẽ bám chặt lấy ống quần tôi nói đó là món đồ quý giá của mình.
Khi thấy dáng vẻ ấy thì tim tôi cũng mềm nhũn là vấn đề.
Có lẽ nên gọi Gia Hủ đến lần này.
Gần đây trông cô ấy khá bận nên tôi cố ý không gọi nhưng lại xảy ra chuyện thế này.
Lúc ấy mẹ mở miệng.
“Con trai! Đừng nghĩ linh tinh nhé? Mẫu thân nghe lời con trai lắm đấy!”
Trước hết lau mồ hôi lạnh trên trán đi thì hơn.
Nghe lời mẹ thì tôi dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Vậy thì có thể dọn kho được rồi ạ. Gần đây bừa bộn quá.”
“Ơ, ơ…?”
Mẹ nghe lời tôi thì lộ biểu cảm hoảng hốt.
“Không được đâu…”
Tôi nhìn mẹ vẫn đang ngẩn ngơ thì thở dài trong lòng.
──────────
Sau khi trò chuyện với mẹ thì tôi bận rộn di chuyển khắp nơi để sắp xếp hành lý.
Ừm… Việc nặng nhọc thật sự thì thị tòng làm hết rồi.
Việc tôi làm chỉ là phân loại đồ mang đi và đồ để lại thôi.
Hoàng cung cũng có đủ thứ nên hành lý tôi mang đi không nhiều lắm.
Ngược lại quần áo cho thị tòng mặc thì nhiều hơn.
“Chủ nhân.”
“Ừ?”
Khi tôi đang kiểm tra lần cuối đống hành lý đã sắp xếp gọn gàng thì Tư Dữ lên tiếng với tôi.
Tư Dữ gọi tôi thì không nói gì mà nhìn về phía đại môn.
Tôi cảm thấy nghi hoặc nên nhìn theo hướng giống Tư Dữ.
“…?”
Quay đầu lại thì tôi phát hiện những nữ nhân đang đứng gần đại môn.
Đúng vậy. Là nữ nhân.
“Đại tướng quân, ngài vẫn khỏe chứ ạ.”
“Ô, ô lâu rồi nhỉ!”
Lưu Bị vẫn luôn mỉm cười dịu dàng và Trương Phi thì nói lắp một cách kỳ lạ.
“…….”
Không hiểu sao Quan Vũ cũng không dám nhìn vào mắt tôi.
Trừ Lưu Bị thì cảm giác gặp lại sau thời gian rất dài.
Nhìn hai người kia thì vẫn còn lộ rõ vẻ xấu hổ thì nên nói sao đây.
Chỉ nhìn thôi cũng cảm nhận được rõ ràng là thiếu nữ trong trắng khiến tâm trạng tôi vui vẻ.
A, đã giao hoan với tôi rồi nên giờ không còn là thiếu nữ trong trắng nữa.
Trong lúc tôi đang nghĩ linh tinh thì ba tỷ muội đào viên chậm rãi thu hẹp khoảng cách với tôi.
Tôi mở miệng với ba tỷ muội đào viên.
“Khá lâu rồi nhỉ.”
“Ưc…”
Nghe lời tôi thì Quan Vũ im lặng còn Trương Phi thì khẽ đảo mắt.
Có lẽ vì khoảng cách rút ngắn quá nhanh trong thời gian ngắn?
Hai người kia gần như đã một tháng rưỡi rồi nên cần thêm thời gian chăng.
Quá ít kinh nghiệm với nam nhân sao.
Lưu Bị sau khi giao hoan thì cũng hơi run rẩy cơ thể lộ vẻ xấu hổ nhưng sau ba bốn ngày thì trở lại bình thường.
Lữ Bố thì đã ở bên tôi mấy năm, từ trước đã tích cực bám lấy tôi vì thích tôi nên sau khi giao hoan cũng không có chuyện gì đặc biệt.
Tối đa cũng chỉ là làm nũng kỳ lạ đòi tôi ngừng dụ dỗ thôi?
Ngay cả khi ngồi yên ở chỗ cũng nói vậy thì bảo tôi làm sao đây.
Tư Dữ thì không cần giải thích.
Cảm giác dù đứa bé trong bụng sinh ra thì cũng sẽ chăm sóc tôi nhiều hơn đứa bé nên xấu hổ có chỗ nào chen vào đâu.
Gọi là gì nhỉ. Trong thuật ngữ tiểu văn hóa thì gọi là megadere thì phải. [note90187]
Nhân vật khi người mình yêu trêu chọc thì ngược lại hưởng ứng rồi bám dính như keo.
Đó là lý do tôi trêu chọc các nữ nhân khác theo đủ kiểu nhưng không kích thích Tư Dữ.
Vì nếu công tắc bật thì người khó xử là tôi.
Đánh bại thì không vấn đề gì nhưng sau đó Tư Dữ mất ý thức khá lâu là vấn đề.
Xác nhận Quan Vũ và Trương Phi vẫn còn xấu hổ thì tôi lại dời ánh mắt về Lưu Bị.
“Đến tận đây thế này thì có chuyện gì sao?”
“Vâng ạ. Có một chuyện muốn thỉnh cầu Đại tướng quân.”
“Chuyện thỉnh cầu sao?”
Nghĩ đến những gì ba tỷ muội đào viên đã cống hiến cho thế lực chúng tôi thì không có gì là không thể đáp ứng.
Tôi dùng biểu cảm “nói xem nào” rồi mở miệng.
“Là chuyện gì?”
“Có muốn giống lần trước cùng chúng thần uống rượu vào ban đêm không ạ?”
“…….”
Giống lần trước? Ban đêm?
…Đây là phát tín hiệu sao?
Nhớ lại chuyện lúc ấy thì tôi nhìn chằm chằm ba tỷ muội.
Ánh mắt hỏi liệu có phải là điều tôi đang nghĩ không.
Lưu Bị mỉm cười nhìn tôi, Quan Vũ thì nhắm mắt hẳn, Trương Phi thì cố gắng đảo mắt tránh ánh nhìn của tôi.
Đúng là lời mời kiểu ấy.
Xác nhận được rồi thì tôi lại hỏi Lưu Bị.
“Cụ thể là khi nào uống?”
“Chúng thần thì càng sớm càng tốt ạ.”
Nói đến đó thì Lưu Bị khẽ thì thầm bằng giọng nhỏ.
“Nếu ngài muốn thì tối nay cũng được ạ.”
“…….”
Sao lại tích cực thế này.
Trong lúc tôi mất lời đứng yên thì Lưu Bị vẫn đang cười.
1 Bình luận