Thường khi nhắc đến đạo sĩ thì người ta nghĩ đến cái gì.
Lão nhân tóc bạc trắng xóa, nếp nhăn chằng chịt?
Hay là ẩn sĩ sống an nhàn trong núi, tận hưởng cuộc đời thong dong?
Nếu không thì là thầy trừ tà lang thang khắp nơi, trừ bỏ mọi thứ tà ác?
Điểm chung của ba loại này là đều có thể tùy ý điều khiển những hiện tượng kỳ quái không thể giải thích bằng logic.
Những thứ tiêu biểu thì có chứ.
Chẳng hạn như lóe lên đông rồi lóe lên tây gây hỗn loạn, điều khiển thời tiết khiến xung quanh tối sầm, đột nhiên dùng thuật phân thân khiến không ai biết ai là thật.
Xếp lại thì giống Hong Gildong thật.
Nhưng mà nhìn siêu năng lực Hong Gildong sử dụng thì gọi là đạo sĩ cũng chẳng có gì quá đáng.
Dù sao thì những nhân vật được gọi là đạo sĩ đều sở hữu những năng lực phi thường khiến người thường giật mình kinh hãi.
Và lão nhân tự xưng là Tả Từ vừa đến trước yến tiệc trường chính là một trong số những đạo sĩ ấy.
Tả Từ.
Dù xuất hiện không lâu nhưng nhờ thần thông quảng đại mà khiến Tào Tháo khốn đốn, để lại ấn tượng sâu sắc cho độc giả.
Thời điểm là khi Tào Tháo lên ngôi Ngụy Vương, hoàn toàn khống chế hoàng thất.
Sau khi ép Tuân Úc, người phản đối việc xưng vương, phải tự vẫn bằng "hộp thức ăn trống rỗng", Tào Tháo mở tiệc ăn mừng thì một chuyện kỳ lạ xảy ra.
Những quả quýt tươi ngon được đích thân vận chuyển từ Giang Đông đến, khi bóc vỏ ra lại chẳng thấy ruột đâu.
Tào Tháo hoang mang hỏi những người khiêng quýt chuyện gì xảy ra.
Tào Tháo nhận được câu trả lời rằng một lão nhân tên Tả Từ đã thay họ khiêng đồ.
Điều kỳ lạ là khi lão nhân tên Tả Từ trả lại đồ thì đồ trở nên nhẹ bất thường.
Những người khiêng cảm thấy nghi hoặc nhưng vẻ ngoài quả quýt vẫn nguyên vẹn nên không nghi ngờ gì mà mang đến.
Khi Tào Tháo định nói sao có chuyện đó thì Tả Từ xuất hiện ngoài yến tiệc trường.
Lão nhân tập tễnh một chân, đầu đội mũ làm từ dây leo, thậm chí một mắt còn bị mù.
Sau đó Tả Từ khiến mọi người xung quanh hồn xiêu phách lạc mà trêu chọc Tào Tháo.
Lão nhân câu cá ở ao rồi đột nhiên kéo lên một con cá vược khổng lồ chỉ có ở Giang Đông, nói rằng cá nấu ăn thì phải loại này mới được rồi khiến gừng chỉ có ở Ba Thục mọc lên tức thì…
Khi Tào Tháo kinh ngạc thì Tả Từ nói mình học ba quyển Độn Giáp Thiên Thư nên mới được như vậy, rồi tiện thể khuyên Tào Tháo đã lên đến chức cao nhất của bề tôi rồi thì nên nhường lại thiên hạ cho Lưu Bị, theo lão vào núi tu tiên học đạo. [note90186]
Tào Tháo đương nhiên nổi giận bắt Tả Từ rồi đánh đòn dữ dội.
Nhưng Tả Từ lại ngáy khò khò như không hề đau đớn, bị nhốt trong ngục hơn một tuần mà không cho ăn uống gì vẫn khỏe mạnh.
Sau đó Tào Tháo ra lệnh truy nã Tả Từ trốn thoát thì khắp nơi bắt được hàng trăm Tả Từ.
Rồi rải máu lợn và dê, thứ được cho là phá trừ tà thuật, rồi chặt đầu hết nhưng từ chỗ bị chặt thì khói bay lên rồi hợp lại thành một Tả Từ duy nhất, nội dung này thì ấn tượng cực kỳ sâu sắc.
À, và cái này có lẽ quan trọng nhất.
Tả Từ hợp lại thành một rồi hô một lời tiên tri bất lợi rồi cười ha hả mà biến mất.
Đại khái nói gì nhỉ.
───Chuột đất theo hổ vàng thì gian hùng sẽ sụp đổ!
Có lẽ là cái này.
Đồng thời những thi thể bị chặt đầu đột nhiên đứng dậy, cầm đầu mình lao về phía Tào Tháo.
Từ đó trở đi chứng đau đầu của Tào Tháo càng nặng hơn, rồi chẳng bao lâu sau lời nguyền rộng lớn của Quan Vũ, người mất mạng vì Đông Ngô, bùng phát khiến Tào Tháo mất mạng.
Nếu cái chết của Tôn Sách có liên quan sâu sắc đến hồn ma Vu Cát thì cái chết của Tào Tháo cũng có thể nói là liên quan sâu sắc đến lời tiên tri bất lợi của Tả Từ.
Càng kể chuyện thì càng đi đến kết luận rằng lời nguyền là đỉnh cao.
…Khi suy nghĩ đến đó thì tôi chợt cảm thấy dự cảm bất an.
Lẽ nào tôi cũng phải nghe lời tiên tri bất lợi rồi chịu đau đầu?
Cái đó thì thật sự ghét lắm.
Nếu chuyện đó xảy ra thì dù phải nhờ Hoa Đà chặt hộp sọ tôi bằng rìu thì cũng phải chữa cho bằng được.
Tôi tin vào thực lực của Thần Y.
Thành thật thì dù có đuổi thẳng thừng thì cũng không phải loại người ngoan ngoãn rút lui nên phải kết thúc nhanh thôi.
Thời gian trôi qua thì lão nhân được cho là Tả Từ dưới sự giám sát của binh sĩ đã bước vào bên trong yến tiệc trường.
Dáng vẻ Tả Từ đúng như tôi nhớ.
Không biết chính xác là loại dây leo gì nhưng đầu đội mũ làm từ dây leo trắng, mặc y phục xanh lam cũ kỹ, đi giày gỗ cũ kỹ.
Chỉ vậy thôi đã nổi bật rồi mà còn độc nhãn và tập tễnh một chân nên đây là lão nhân có cá tính rõ rệt.
Đương nhiên ánh mắt của vô số người trong yến tiệc trường tập trung vào Tả Từ.
Tả Từ như không ghét việc bị chú ý nên cười ha hả rồi hành lễ với hoàng đế.
“Kẻ hèn này (cách gọi hạ mình hơn một chút so với tiểu nhân) xin hành lễ bệ hạ!”
Tả Từ hô to như vậy rồi cúi đầu trước hoàng đế.
Giọng to thật.
Có phải nuốt phải loa phóng thanh không vậy.
“…Ừ. Lễ nghi thì đúng mực đấy.”
Giọng nói vang vọng khắp yến tiệc trường khiến hoàng đế hơi kinh ngạc đáp lại.
Hoàng đế hỏi.
“Ngươi đến đây vì chuyện gì?”
“Kẻ hèn này có vài trò hay nên muốn dùng trò đó để khuấy động không khí yến tiệc nên mới đến đây!”
Tả Từ đáp rồi cười ha hả không ngừng.
Có lẽ vì đang ở trước mặt hoàng đế nên lịch sự hơn tôi nghĩ nhiều.
Dù sao trong Tam Quốc Diễn Nghĩa cũng là nhân vật khuyên Tào Tháo thoái vị bằng chuyện thần dân và hoàng thất nên hành lễ với hoàng đế cũng không có gì lạ.
“Chắc chắn sẽ rất thú vị đấy ạ.”
Lúc ấy Trương Giác đang uống trà bên cạnh tôi thì dùng giọng điềm tĩnh mở miệng.
Tôi quay đầu nhìn Trương Giác.
“Thú vị là sao?”
“Theo lời bản thân thì ngài ấy có rất nhiều trò hay ạ.”
Giọng điệu như thể biết rõ Tả Từ khiến tôi lộ vẻ nghi hoặc.
Đạo sĩ với nhau cũng có mạng lưới quan hệ sao.
Không, nghĩ đến năng lực đạo sĩ thường được miêu tả trong nhiều phương tiện thì không bị giới hạn khoảng cách nên cũng không có gì đặc biệt.
Muốn gặp thì dùng Súc Địa Pháp dịch chuyển tức thời hoặc cưỡi mây bay vèo vèo thì có thể gặp tùy ý mà.
Từ góc nhìn của người hiện đại từng đi lại bằng ô tô hay máy bay thì đây là năng lực đáng ghen tị thật sự.
Vậy thì khả năng cao cũng quen biết Vu Cát đã nguyền rủa Tôn Sách.
Khi tôi đang suy nghĩ tiếp thì Tả Từ lướt mắt quanh yến tiệc trường rồi hô to.
“Haha! Toàn là sơn hào hải vị hoàn mỹ không tì vết nhưng tiếc là không có cá vược từ Tùng Giang!”
“Vậy là ngươi có cách sao?”
“Vâng ạ!”
Tả Từ đáp dõng dạc trước câu hỏi của hoàng đế.
Mà ở đây cũng tìm cá vược sao.
Có vẻ thật sự thích thật.
Các quan viên xung quanh xì xào.
“Tùng Giang? Nơi đó cách Lạc Dương ít nhất một nghìn dặm mà?”
“Cá vược Tùng Giang có bốn mang thì phải, muốn xem quá.”
Trước câu trả lời có cách của Tả Từ thì các quan viên lộ vẻ không tin nhưng vẫn giữ thái độ chờ xem.
Lúc ấy Tả Từ mở miệng.
“Xin cho kẻ hèn này một cái chậu lớn đựng một thùng nước được không ạ?”
“Hừm… Được thôi.”
Ngay khi hoàng đế đồng ý thì các cung nữ nhanh chóng mang chậu lớn đựng nước đến.
Cung nữ trong hoàng thất quả nhiên nhanh nhẹn.
Mọi người tụ tập ở yến tiệc trường lộ vẻ tò mò không biết Tả Từ định làm gì.
Tả Từ nhận ra ánh mắt ấy thì lập tức hành động.
“Ừ, con này được đấy.”
Tả Từ nhìn vào trong chậu rồi lẩm bẩm một tiếng rồi lấy cần câu từ trong người ra bắt đầu câu cá trong chậu nước.
“??”
“Cái gì, trò gì quái dị vậy?”
Đương nhiên các quan viên xung quanh đều để dấu chấm hỏi trên đầu.
Không, chỉ đựng nước vào chậu thôi thì câu cái gì chứ?
Nhưng nghi vấn ấy không kéo dài lâu.
Xoẹt!
“Ha ha ha! Con này khỏe thật đấy!”
“Cái, cái gì?”
Khi Tả Từ giật mạnh cần câu thì từ trong chậu xuất hiện một con cá vược lớn hơn thân trên người.
Nếu Khổng Tử, người hô hào phá trừ quỷ dị, nhìn thấy thì chắc chắn sẽ ôm gáy ngã quỵ.
Trong Diễn Nghĩa thì ít nhất còn câu ở ao nhưng ở đây lại câu ngay trong chậu.
Hình như trong bản gốc lão ta câu cá hồi từ trong chậu thì phải.
Trước cảnh con cá vược lớn ít nhất hơn một mét giãy giụa thì vài quan viên quên cả thể diện mà há hốc miệng.
Phản ứng giống hệt lần đầu tôi xem show ảo thuật.
Nhưng thật sự kinh ngạc thật.
Chậu lớn đến đâu thì cũng không lớn lắm mà từ đó lại kéo lên con cá lớn bằng đứa trẻ.
Hành vi kỳ quái của Tả Từ không dừng ở đó.
“Một con thế này thì không thể làm mọi người no bụng được!”
“Ý gì vậy…”
“Kẻ hèn này sẽ cố gắng thêm chút nữa ạ!”
Chưa đợi quan viên nói xong thì Tả Từ hô to rồi liên tục kéo cá vược lên.
“A, có bốn mang thật!”
“Đúng là cá vược từ Tùng Giang!”
Vài người xác nhận cá vược Tả Từ kéo lên thì dùng giọng kinh ngạc nói.
Giờ thì không thể gọi là trò lừa nữa.
Tả Từ kéo lên ít nhất mười con cá vược rồi cười lớn sảng khoái.
“Ha ha ha! Thế nào ạ! Như vậy thì mọi người có thể no bụng chứ!”
“…Quả là trò hay thật.”
Hoàng đế bệ hạ cũng mở to mắt không giấu nổi kinh ngạc.
Sau đó Tả Từ còn làm đủ trò như kéo gừng từ trong đất trống, phun nước từ miệng khiến hoa nở tức thì v.v…
Thời gian trôi qua bao lâu không biết.
“Trời đã tối rồi ạ! Kẻ hèn này xin cáo lui trước!”
“Ừ.”
Ngay khi hoàng đế đồng ý thì Tả Từ biến mất khỏi chỗ như ma quỷ.
“Hừ… Sao lại có chuyện như vậy…”
“Đúng là một kẻ mang yêu thuật.”
Trước dáng vẻ thần thông quảng đại của Tả Từ đến phút cuối thì mọi người trong yến tiệc trường đều thốt lên một câu.
……Thật sự chỉ biểu diễn trò rồi đi luôn.
Rốt cuộc đến đây làm gì vậy?
──────────
Đêm khi mặt trời lặn và mặt trăng mọc lên.
Lão nhân độc nhãn tập tễnh một chân đi trên đường phố Lạc Dương thì lẩm bẩm.
“Hừ… Suýt nữa thì xảy ra chuyện lớn rồi.”
Tả Từ thường khi xuất hiện trên chính diện thì đều phái phân thân của mình.
Giải thích cụ thể hơn thì bản thể ẩn mình gần đó rồi điều khiển phân thân chăng.
Có thể nói giống như ảo giác nhưng trừ khi là cùng đạo sĩ thì không ai nhìn thấu.
Đúng vậy. Cho đến hôm qua.
“Không ngờ lại có người nhìn thấu đạo thuật.”
Có phải là tướng lĩnh hộ vệ Đại tướng quân không.
Không quan tâm chút nào đến phân thân đang biểu diễn trò mà nhìn thẳng vào bản thể đang ẩn mình khiến Tả Từ trong khoảnh khắc cảm thấy sợ hãi.
Nếu là tướng lĩnh ấy thì dù dùng đạo thuật gì cũng vô dụng.
Giờ thì hiểu tại sao yêu nữ thuật sĩ kia lại cảnh cáo đừng tùy tiện lại gần Đại tướng quân.
“…Nhưng thật kỳ lạ.”
Bản tính những kẻ sát khí nặng thường rải máu khắp thiên hạ rồi không chịu nổi nghiệp chướng mà sụp đổ.
Dù sở hữu vũ lực mạnh đến đâu cũng không tránh được vận mệnh ấy, cuối cùng trở thành bàn đạp cho người khác là chuyện thường tình.
Nhưng không tích tụ nghiệp chướng gì thì nghĩa là có người gần đó có thể trấn áp cả hung tinh?
Tả Từ suy nghĩ gì đó rồi lẩm bẩm.
“…Càn (乾).”
Nội dung quẻ bói mà yêu nữ thuật sĩ rành rẽ thuật chiêm tinh hơn cả lão đã bốc được.
“……Trời.”
Khi suy nghĩ đến đó thì Tả Từ đột nhiên cười lớn.
Dù người xung quanh nhìn kỳ lạ thì vẫn không ngừng cười.
Chỉ bản thân lão mới biết lão nghĩ gì khi nghe từ ấy.
0 Bình luận