Quan Vũ từng chỉ giao hoan với ta đúng một lần lại bị ốm nghén thì mọi người đều không giấu nổi kinh ngạc.
“…Cái, ta nghe nhầm chứ? Phải không?”
“Không. Ta cũng nghe thấy.”
Lữ Bố mở to mắt hỏi thì tôi dùng giọng điềm tĩnh đáp.
“Quan Vũ.”
“…Vâng. Chủ công.”
Tôi gọi Quan Vũ rồi nhìn thẳng vào đôi mắt xanh lam của cô ấy.
Đôi mắt nghiêm khắc khiến người khác không dám tùy tiện lại gần nhưng đó cũng là một điểm quyến rũ chứ sao.
“Theo ngươi thì tình trạng của mình thế nào?”
“Điều đó thì…”
“Ta muốn nghe câu trả lời chân thành.”
Dù hậu thế có nhiều ý kiến khác nhau nhưng lòng trung thành theo Lưu Bị đến cùng thì không ai phản bác được.
Với nhân vật ấy thì từng lời của chủ công chắc chắn mang ý nghĩa lớn lao.
“Nếu dự đoán của thần đúng thì có lẽ đã mang trong mình một sinh mệnh mới…”
Nhìn kìa. Tôi vừa tạo không khí nghiêm túc một chút thì cô ấy lập tức đáp lại.
Hóa ra ba tỷ muội đào viên tích cực như vậy là vì lý do này.
Nếu đúng như dự đoán của tôi thì có lẽ chỉ Quan Vũ mang thai thôi.
Nếu Lưu Bị mang thai thì cô ấy sẽ không lẩm bẩm tự nói rằng phải đè tôi mạnh hơn nữa với giọng kỳ lạ.
Nếu Trương Phi mang thai thì để phòng ngừa tai nạn có thể xảy ra nên sẽ từ chối lời thỉnh cầu đấu luyện của Mã Siêu.
Nghe câu trả lời của Quan Vũ thì tôi đã nắm hết đầu đuôi rồi dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Tình hình khá thú vị đấy.”
“…….”
“Phản ứng của tỷ muội thế nào?”
Quan Vũ liếc nhìn Lưu Bị gần đó nhưng cũng chỉ trong chốc lát.
“…Thần khó mà giải thích chi tiết được ạ.”
Quan Vũ mà phản ứng đến mức này thì chắc chắn đã kinh ngạc kinh khủng.
Ngược lại càng giấu kỹ thì tôi càng tò mò.
“…….”
Quan Vũ nhận ra khí sắc của tôi thì gửi đến ánh mắt tha thiết.
Vì danh dự (?) của ba tỷ muội đã thề sống chết cùng nhau nên nội dung không thể nói ra được nhưng người hỏi lại là chủ công kiêm phu quân thì cuối cùng cô ấy cũng phải mở miệng thôi.
Quan Vũ, nhân vật thể hiện sự nghiêm khắc và nghiêm túc, lại lộ dáng vẻ lúng túng đến vậy.
Tôi trong khoảnh khắc bị thôi thúc nghịch ngợm muốn trêu chọc Quan Vũ thêm nữa.
“Nhìn mặt ta mà trả lời đi. Lưu Bị và Trương Phi phản ứng thế nào?”
“Cái, cái đó thì…”
Khi tôi ghé đầu lại gần thì Quan Vũ vốn rất hay xấu hổ bắt đầu đỏ mặt như thường lệ.
Đây chính là mặt đỏ như củ cải sao.
Nhìn kỹ thì Quan Vũ cũng thuộc loại nhát trai tương đương Lữ Bố.
Lưu Bị nhìn dáng vẻ xấu hổ hiếm thấy của Quan Vũ thì mỉm cười dịu dàng.
“Ừm, cái đó, kia…”
Quan Vũ bắt đầu nói lắp như thể não bị quá tải.
Nếu trêu thêm nữa thì công tắc của cô ấy sẽ bị tắt cưỡng chế mất.
Dù sao thì trong lòng Quan Vũ tôi được đối xử cực kỳ quý giá nên tôi cảm thấy vui mừng.
Tôi cười khẩy rồi nói.
“Nếu khó trả lời thì thôi vậy.”
“Cảm, cảm tạ…”
Quan Vũ thở phào nhẹ nhõm như thật sự may mắn.
Tôi nhìn Quan Vũ đỏ mặt như quả cà chua chín rồi chuyển sang câu hỏi khác.
“Tên con cái đã định chưa?”
“…Chưa ạ. Thần vẫn chưa nghĩ ra tên.”
“Vậy sao?”
Nghe vậy thì tôi hơi cúi người xuống nói.
“Vậy thì ta sẽ đặt tên riêng sau.”
“…Vâng ạ.”
Quan Vũ vẫn còn đỏ mặt như chưa nguôi nóng thì dùng giọng điềm tĩnh đáp.
“Thần sẽ chờ đến lúc đó.”
Dù sao thì tôi đã nói sẽ đặt nhưng thực ra đã có tên sẵn trong đầu.
Quan Bình (關平).
Nhiều người biết Quan Bình là con nuôi của Quan Vũ nhưng đó chỉ là thiết lập do La Quán Trung sáng tác trong Diễn Nghĩa.
Trong chính sử thì thực sự là trưởng nam của Quan Vũ.
Không hiểu vì sao lại sửa mối quan hệ huyết thống bình thường nhưng ít nhất ở thế giới này thì sẽ là con ruột chứ không phải con nuôi.
…Ở đây sẽ là trưởng nữ chứ không phải trưởng nam sao?
Từ khi hầu hết tướng lĩnh tôi biết đều thành nữ nhân thì cũng chẳng có gì lạ.
Tôi hỏi Quan Vũ.
“Kế hoạch cho tương lai của con cái thì thế nào?”
“…Thần sẽ đẩy theo con đường con muốn thôi ạ.”
Quan Vũ nghiêm khắc với chính mình thì đã lập kế hoạch cho con cái từ trước.
“Nếu con nói muốn sống bình thường thì sẽ để vậy. Nếu con nói muốn làm quan tích lũy công trạng thì cũng sẽ để vậy.”
“Lý do nghĩ như vậy là gì?”
“Điều đó thì…”
Quan Vũ nhận câu hỏi của tôi thì hơi ngập ngừng như đang suy nghĩ gì đó.
Không hiểu sao lại hơi do dự.
Có lý do nào không thể nói ra sao?
Khi tôi lộ vẻ nghi hoặc trước hành động của Quan Vũ thì Lưu Bị đang quan sát gần đó lên tiếng.
“Chắc Vân Trường cũng biết điều đó phải không?”
“Điều gì cơ?”
Ta quay đầu thì Lưu Bị mỉm cười như thường lệ rồi tiếp tục.
“Chắc chắn lo rằng đứa trẻ sinh ra sẽ giống mình mà có tính bướng bỉnh kinh khủng.”
“Huyền, Huyền Đức quân!”
Hử, là vậy sao?
Quan Vũ như bị đâm trúng tim đen thì dùng giọng hoảng hốt gọi Lưu Bị.
Nhưng lời Lưu Bị không dừng ở đó.
“Một khi đã quyết định gì thì dù là ta cũng khó khiến nàng thay đổi.”
“…….”
“Con cái giống cha mẹ nên ngươi có dự đoán được đứa trẻ sinh ra từ Vân Trường sẽ có tính cách thế nào không?”
Nghe vậy thì tôi chậm rãi tưởng tượng đứa con của Quan Vũ trong đầu.
Biểu cảm nghiêm khắc giống Quan Vũ, ánh mắt sắc bén như thể hiện ý chí kiên cường.
Chắc chắn sẽ thừa hưởng ngoại hình cực kỳ tuấn tú từ mẹ.
Tôi tưởng tượng Quan Vũ phiên bản nhỏ bé rồi mỉm cười hài lòng.
Khi suy nghĩ đến đó thì đột nhiên tò mò.
Sau này những đứa con tôi sinh ra sẽ có dáng vẻ thế nào đây.
“…….”
Trước hết là Tư Dữ, người luôn tập trung mọi sự chú ý vào tôi.
Chẳng lẽ con của Tư Dữ cũng giống mẹ mà mọi sự chú ý đều hướng về tôi sao?
Nếu vậy thì hơi phiền phức.
Tôi trước hết tưởng tượng trường hợp con trai.
‘Con thích nữ nhân có tính cách giống phụ thân.’
‘Cái gì?’
‘Giống như mẫu thân say đắm phụ thân thì con cũng muốn có mối duyên khiến tim ấm áp.’
…Sao lại nghĩ đến tình huống này trước vậy.
Tôi vốn là kiểu phụ huynh buông thả chỉ lo những thứ cần thiết rồi thả cho con tự do nên không có ý định kiểm soát cả sở thích tình cảm của con.
Không, nếu con trai thành vậy thì con gái chắc chắn…
‘Con sẽ ở bên phụ thân trọn đời.’
‘…Có ý đồ gì khác không?’
‘…….’
‘Con ơi?’
Có vẻ chỉ tưởng tượng thôi cũng đã thấy tình huống đáng sợ.
Nếu là tác phẩm thì chắc thêm một tag nữa.
…Con của Tư Dữ tốt nhất là sinh ra làm con trai đi.
Dù có yêu con gái đến đâu thì cũng không có phụ huynh nào muốn con mình độc thân trọn đời.
Dù sao thì Lữ Bố có lẽ sẽ khá hơn chút.
‘Ta đã bảo đừng làm vậy mà?’
‘Ta, ta sai rồi! Nên thả tai ra đi!’
‘Không được.’
‘Phu nhân!’
Nếu sinh con trai thì chắc sẽ nghịch ngợm rồi bị phu nhân kìm kẹp chặt thành công xử gia.
Nhìn dáng vẻ Lữ Bố giờ không dám nhúc nhích trước tôi thì chắc chắn sẽ vậy.
Ngược lại nếu là con gái thì…
‘Không thích, con không kết hôn đâu.’
‘…Vậy thì tự đi chọn một nam nhân ưng ý đi.’
‘Trời ơi! Trong mắt con không có nam nhân nào ưng ý hết!’
…Cái này cũng hơi vấn đề.
Sao con gái sinh ra thì lại có vấn đề từng cái một thế này.
Tôi cá nhân không hiểu nổi tư tưởng trọng nam khinh nữ nhưng giờ thì có thể đồng tình.
Đúng vậy. Thà sinh con trai tự mang về một cô nương đảm đang còn hơn sinh con gái gây đau đầu chuyện tình cảm.
Nếu chỉ dừng ở suy nghĩ viển vông của tôi thì thật sự may mắn lắm…
Tôi quay đầu nhìn Tư Dữ và Lữ Bố bằng ánh mắt hơi lo lắng.
“…….”
“…Sao nhìn như vậy?”
Tư Dữ nhận ra ánh mắt tôi thì như thường lệ nhìn thẳng vào mắt tôi.
Nhưng Lữ Bố thì dùng biểu cảm nghi hoặc hỏi tôi.
Tôi cười khổ trước câu hỏi của Lữ Bố rồi đáp.
“Chỉ nhìn thôi.”
“Không giống vậy…”
Lữ Bố thấy phản ứng của tôi thì nghiêng đầu rồi để dấu chấm than trên đầu.
“A! Là cái đó!”
Lữ Bố dùng biểu cảm đắc ý nói.
“Đừng lo! Ta cũng đã lập hết kế hoạch cho con cái rồi!”
“…….”
“Một trai một gái thì hoàn hảo chứ?!”
…Cái đó gọi là kế hoạch sao?
Trong lúc tôi nghi hoặc thì Lữ Bố đỏ mặt nói.
“Dĩ, dĩ nhiên nếu muốn thì có thể sinh thêm!”
“Ừ. Cảm ơn.”
Tôi mỉm cười trước câu trả lời rất giống Lữ Bố rồi xoa đầu cô ấy mạnh tay.
“…….”
Tư Dữ đang nhìn cảnh ấy thì khẽ chìa đầu mình ra cũng cực kỳ dễ thương.
…Không hiểu sao lại có cảm giác quên mất gì đó?
Chỉ trong khoảnh khắc rất ngắn.
Ầm──!
Tiếng nổ vang lên gần đó khiến tôi tỉnh lại.
Nghĩ lại thì Trương Phi và Mã Siêu đang đấu luyện mà.
Vì chuyện xung quanh quá sốc nên không biết từ lúc nào đã mất hết sự chú ý.
0 Bình luận