Cuộc sống đôi khi có những trải nghiệm như vậy.
Trước khi việc gì đó xảy ra thì tưởng tượng đủ thứ rồi run rẩy kinh hoàng, nhưng khi thực sự trải qua thì lại nghĩ ‘chẳng có gì ghê gớm cả?’.
Thường thì những chuyện chưa từng trải qua, lần đầu làm nên lạ lẫm đều thuộc loại này.
Trường hợp của tôi thì điển hình là lần đầu đi làm thêm.
…Dĩ nhiên cũng có những việc khó khăn đúng như mức độ lo lắng của tôi.
Dù sao thì mỗi khi trải qua tình huống như vậy tôi lại nhận ra rằng lo lắng quá mức còn tệ hơn không lo lắng.
Lo lắng cuối cùng cũng chỉ là việc tiêu hao tinh thần nên nếu quá mức thì con người sẽ kiệt quệ.
Vì vậy sau khi tham khảo ý kiến Điêu Thuyền một lần thì tôi đã xóa sạch nỗi lo về hôn lễ khỏi đầu.
Hoàng đế bệ hạ cũng đã nói như vậy.
Cuối cùng người chủ trì hôn lễ là chính bệ hạ nên Đại tướng quân chỉ cần mang thân đến là được.
Quả thật dù tôi có cố gắng đến đâu thì cũng không thể mở tiệc xa hoa hơn hoàng cung được.
Tôi đã gửi nhiều thư mời với nội dung rằng sắp tới sẽ tổ chức hôn lễ ở Lạc Dương, sau đó thì chỉ nằm dài vô công rỗi nghề trong nhà.
“…Thật sự ở nhà thì nhàn nhã quá nhỉ?”
Lữ Bố, người sau vụ ám sát đã chính thức dọn vào nhà tôi, thì nhìn tôi rồi thốt lên.
Tôi đáp như không có gì.
“Vậy thì phải nhàn nhã chứ. Ở khó chịu sao nổi?”
“Không phải vậy nhưng…”
Trước câu hỏi đương nhiên của tôi thì Lữ Bố hơi ngập ngừng cuối câu.
“Dù vậy… Ngươi quá vô phòng bị đấy.”
“Hử?”
Cô ấy lại nói gì vậy.
Chẳng lẽ định nói sửa lại y phục cho ngay ngắn hay hành vi phải cẩn thận hơn, loại lời nói đầy quan niệm trinh tiết ấy sao.
Khi tôi đang nghĩ vậy thì Lữ Bố nói.
“Nhỡ ai nhìn thấy thì sao? Ngươi muốn thấy đám người xung quanh chảy nước miếng à?”
“…….”
Cảm giác hoang mang đến trước nên tôi không nói được gì.
Có lẽ trừ Lữ Bố bị mù mắt vì tình thì không ai có phản ứng như vậy đâu.
Lữ Bố, người không thể biết suy nghĩ của tôi, thì tiếp tục lẩm bẩm một mình.
“Điên rồi điên rồi… Vì vậy nên mới liên tục có mấy con kỳ quái bám theo…”
“Lữ Bố?”
“Thôi đứng yên! Để ta chỉnh lại y phục cho!”
Lữ Bố sải bước tiến lại gần tôi rồi kéo mạnh phần áo trên hơi rộng ra, vuốt phẳng những chỗ nhăn nhúm xấu xí các thứ để chỉnh trang cho tôi.
Sau khi động tay động chân một lát thì Lữ Bố lộ vẻ hài lòng rồi lùi lại một bước.
“Xong! Giờ trông gọn gàng hơn nhiều!”
“…….”
Tôi ngẩn ngơ nhìn dáng vẻ mình rồi nghĩ.
Lữ Bố cũng bất ngờ có tài chăm sóc người khác sao?
Gần đây Tư Dữ đã khiến tôi hơi khó xử vì chăm sóc từng chút một những việc nhỏ nhặt của tôi.
‘Chủ nhân, đến giờ chải tóc ạ.’
Mỗi sáng đều chỉnh trang mái tóc ngắn của tôi thì còn là mức độ đáng yêu.
Tôi không phải kiểu buộc tóc búi để được chải tóc.
Thế giới này không phải nơi tư tưởng Nho giáo ‘Thân Thể Phát Phu Thụ Chi Phụ Mẫu’ (身體髮膚 受之父母) ăn sâu bén rễ đến mức không buộc tóc búi thì bị mắng là bất hiếu.
Thân Thể Phát Phu Thụ Chi Phụ Mẫu đại khái có nghĩa là.
Mọi thứ trên cơ thể đều do cha mẹ ban tặng nên trân trọng chúng chính là Hiếu (孝).
Chỉ là lời dạy đơn giản đừng làm cha mẹ lo lắng vì bị thương ở đâu đó.
Việc mở rộng đến tóc tai râu ria thì hơi quá đáng nhưng thôi.
Dù sao thì ngay cả mái tóc ngắn bình thường của nam nhân cũng được cẩn thận chỉnh sửa, sau đó còn bình thản giúp thay y phục.
‘Chủ nhân, giờ đến lúc tắm rửa rồi ạ…’
‘Không cần làm đến mức đó.’
‘Vậy thì hầu hạ dùng bữa ạ…’
‘Không sao mà.’
Muốn biến tôi thành kẻ vô dụng không làm gì được một mình sao.
Thành thật thì mỗi khi thấy Tư Dữ chăm sóc mình kỹ lưỡng thì tôi đều nghĩ vậy, chắc không phải ảo giác đâu.
Nhưng nếu trong tình huống này mà Lữ Bố cũng biến thành như vậy thì phiền phức lắm.
Tôi hơi lo lắng nên hỏi Lữ Bố.
“Lữ Bố.”
“Ừ? Sao?”
“Chăm sóc ta thế này có phiền không?”
“…Cái đó?”
Lữ Bố nhận câu hỏi của tôi thì cười toe toét.
“Nếu ngay cả cái này cũng thấy phiền thì nuôi con kiểu gì?”
“…….”
“Đừng lo.”
Nói vậy rồi Lữ Bố lập tức tự tin hét lên.
“Ta không biết gì khác nhưng cách trở thành người mẹ tốt thì đang học hành chăm chỉ đấy!”
…Đây là sức mạnh của tình mẫu tử sao?
Lữ Bố từng ghét cay ghét đắng việc học hành mà giờ tự mình học hỏi thì thật sự đáng kinh ngạc.
“Thật sao?”
“Thật chứ!”
“Ừm…”
Lữ Bố không phải loại nói dối với tôi nhưng tiêu chuẩn học hành của Lữ Bố khiến tôi hơi bận tâm nên quyết định hỏi vài câu.
Nếu chỉ lướt qua rồi nói là học thì cũng được.
Nếu học kiểu hời hợt thì tôi phải ngồi cạnh mà dạy cho tử tế.
Tôi hỏi câu mà sản phụ bắt buộc phải biết.
“Khi bế trẻ vào lòng thì làm thế nào?”
“Phải đỡ mông và cẩn thận nâng đỡ cổ.”
Gì vậy. Biết rõ ràng thế?
Trẻ con không thể tự giữ thân mình nên nếu phụ huynh bế không đúng cách thì có thể xảy ra tai nạn.
Lữ Bố đã nắm đúng điểm đó.
Tôi cũng từng bế đứa trẻ bị bỏ rơi ngoài đường một cách lạ lùng rồi bị mẫu thân gần đó mắng nên nhớ kỹ.
Nếu lúc ấy tôi không bế đứa trẻ thì chắc chắn đã ăn một phát đòn mạnh vào lưng.
Cha mẹ có sức tấn công thêm với con cái, có lẽ là thật.
Chỉ tưởng tượng thôi cũng đã thấy lưng tê rần.
Tôi kinh ngạc trước vẻ ngoài bất ngờ của Lữ Bố rồi hỏi câu khác.
“…Hành động mà phụ huynh tuyệt đối không được làm là gì?”
“Bỏ trẻ một mình!”
Nghe đến đó tôi gật đầu.
Trẻ con vốn rất yếu ớt nên nếu đào sâu chuyên môn thì có vô số điểm cần chú ý.
Nhưng những điểm ấy cũng học dần dần là được.
Ít nhất giờ tôi biết Lữ Bố đang học hành chăm chỉ.
Tôi cười rồi hỏi đùa.
“Nhưng đột nhiên học nuôi dạy con cái là sao, có chuyện gì xảy ra à?”
“…….”
Lữ Bố nghe câu hỏi của tôi thì đỏ mặt rồi ngoảnh phắt đầu đi.
…Hử?
Tôi nhìn dáng vẻ không bình thường ấy thì đứng sững tại chỗ.
“Chẳng lẽ…”
“Ư, ừ?! A, không có chuyện gì đâu! Thật đấy!”
Ngay khi tôi mở miệng thì Lữ Bố vội vàng lắc đầu.
“Chưa chắc chắn nên!”
“…….”
Nghĩa là đang nghi ngờ.
Tôi xoa đầu Lữ Bố đang nói lộn xộn với ý bảo bình tĩnh lại.
Nữ nhân thường không thích nam nhân vuốt tóc mình vì cảm giác như bị đối xử như động vật hay tóc tai bị rối, nhưng Lữ Bố chưa từng có phản ứng như vậy.
“…?”
Cô ấy chỉ mở to mắt nhìn tôi đang làm gì.
Tôi nói với Lữ Bố đang lộ vẻ khó hiểu.
“Nếu chắc chắn thì nói ta biết. Ta sẽ chúc mừng tử tế.”
“…Ừ.”
Lữ Bố đang nhìn sắc mặt tôi sợ tôi không vui thì cười toe toét.
Không phải tôi muốn là có thể điều chỉnh việc mang thai, thế giới này cũng không có công cụ tránh thai thích hợp.
Nếu thật sự không thích trẻ con thì sẽ không giao hoan ngay từ đầu.
Việc Tư Dữ ở Thọ Xuân đẩy tôi ngã cũng vì tôi đã để lại kẽ hở đến lúc ấy.
Nếu tôi thể hiện thái độ kiên quyết rằng tuyệt đối không được thì Tư Dữ cuối cùng cũng sẽ rút lui.
“…….”
…Sẽ rút lui chứ?
Tôi nhìn vào đôi mắt khó đoán của Tư Dữ mà nghĩ vậy.
Lúc ấy một nghi vấn nảy ra nên tôi hỏi Tư Dữ.
“Tư Dữ thì sao, có gì lạ giống Lữ Bố không?”
“Em cũng vẫn…”
Tư Dữ đáp bằng giọng điềm tĩnh rồi đột nhiên ngậm chặt miệng.
Tôi dùng giọng nghi hoặc hỏi lại trước hành động ấy của Tư Dữ.
“…Tư Dữ?”
“…….”
Thời gian trôi qua bao lâu không biết.
Tư Dữ đang nói dở thì đột nhiên im lặng lại mở miệng.
“Vẫn chưa có gì lạ ạ.”
“…Có vẻ có thì phải?”
“Chỉ là thoáng buồn nôn một chút thôi ạ.”
Không, cái đó là lạ rồi đấy.
Chẳng phải ốm nghén sao?
“Tư Dữ.”
“Vâng ạ.”
Tôi hỏi với chút nghi ngờ.
“Nữ nhân mang thai thường có triệu chứng gì?”
“…Bụng to ra ạ?”
“Và?”
“……?”
Tư Dữ dùng biểu cảm không hiểu tôi đang nói gì mà nhìn tôi.
“Trời ơi.”
Lữ Bố nhận ra ánh mắt ấy nghĩa là gì thì mở to mắt rồi nói như vậy.
Ở đây ngoài Lữ Bố còn có người cần học nữa.
Cái này cũng gọi là ngốc nghếch đáng yêu sao?
Chắc chắn vì tập trung hộ vệ tôi nên đã bỏ bê việc học.
Tôi nghĩ sắp tới phải gọi mẫu thân đến rồi day trán.
…Dù sao thì chuyện hậu quả này phải xử lý thế nào đây.
Dù không biết nhưng ngày hôn lễ chắc chắn không thể rời khỏi hoàng cung.
Cái phòng không OO thì không ra được là như vậy sao.
Dù sao cũng là việc tôi gây ra nên không trốn tránh nhưng lo lắng ngày càng sâu là không tránh được.
1 Bình luận