201-300

Chương 284: Hôn lễ (12)

Chương 284: Hôn lễ (12)

Tôi đang đứng trước hoàng đế đã mất ý thức mà rơi vào trầm tư.

Điều đó là đương nhiên.

Nếu trời đã tối thì đại khái xử lý hậu sự xong rồi ngủ giống hệt nhau là được.

Nhưng ở thời điểm mặt trời vẫn còn thể hiện sự tồn tại của mình rõ ràng thế này thì không có việc gì để giết thời gian.

Ép buộc kéo ý thức trở lại rồi tiếp tục thân xác?

Ừm….

Với hoàng đế vừa mới xóa bỏ danh hiệu thiếu nữ nguyên sơ thì hành động ấy có lẽ quá tàn nhẫn.

Trừ phi là những nhân vật có thể lực vượt trội như Tư Dữ hay Lữ Bố nếu không thì tôi không có tâm trạng làm vậy.

‘…Hóa Hiền.’

‘Ừ?’

‘Nếu ngươi không muốn đối phương chết vì kiệt sức thì hãy thúc ép vừa phải thôi.’

Ký ức trò chuyện với Tào Tháo ở Thọ Xuân.

Lời Tào Tháo nói với tôi vào ngày hôm sau khi tôi cố ý thúc ép cô ấy trước khi rời Thọ Xuân.

‘May mà là ta nên mới chịu được chứ nếu là nữ nhân bình thường khác thì đã tổ chức tang lễ từ lâu rồi.’

‘…….’

‘Ừm…. Có lẽ gọi là hạ mã phong thì hợp hơn thượng mã phong.’ [note90183]

Tào Tháo nói với vẻ mặt nghịch ngợm rồi cười.

‘Ít nhất ngươi sẽ không phải khổ sở vì chuyện trên giường nữa. Chúc mừng.’

Dĩ nhiên khi nghe vậy hành động của tôi chỉ có một.

‘Vậy thì thử xem ngươi chịu được đến đâu nhé?’

‘…?’

‘Lần này dù mất ý thức cũng không tha đâu.’

‘Vẫn còn hăng hái thế này sao…?’

…Dù sao thì tôi không muốn đưa hoàng đế nhà Hán lên thiên đường trên giường nên không thể thúc ép quá mức.

Có lẽ một ngày nào đó hoàng đế tích lũy kinh nghiệm sẽ có thể chống đỡ với tôi ở mức độ nào đó.

“Hừ ư ư….”

Ít nhất thì hiện tại thì chưa phải.

Dù sao tôi đã rút một bước nên vẫn chịu được.

Tôi dọn dẹp xung quanh sạch sẽ rồi đắp chăn cho hoàng đế rồi ngẩn ngơ một lát sau mở toang cửa tân phòng.

Dĩ nhiên tôi đã mặc lại quần áo.

“…….”

Vừa mở cửa tôi đã nhìn thấy Tư Dữ đang đứng hộ vệ ngay gần đó.

Thật sự di chuyển như ma vậy.

Suýt nữa thì giật mình.

Khi tôi mở cửa phòng và lộ diện Tư Dữ thoáng hiện vẻ giật mình.

Lý do thì… đại khái đoán được.

Chắc lo lắng tôi lại kéo em ấy vào phòng như mọi khi.

Nhìn dáng vẻ này thì tôi cũng nghĩ mình hơi quá đáng.

“Tư Dữ.”

“Vâng.”

“Lữ Bố đi đâu rồi?”

Khi tôi thắc mắc vì thiếu một khuôn mặt quen thuộc Tư Dữ đáp bằng giọng bình thản.

“Nàng ấy đang canh gác ở nơi khác ngoài kia.”

Vì gần đây có Tư Dữ nên an toàn nên hình như đang tuần tra nơi khác.

Thật sự chăm chỉ.

…Hay là sợ bị kéo đi như lần trước nên trốn?

Tôi thoáng cảm thấy vừa tự hào vừa nghi hoặc rồi quay đầu nhìn cung nữ đang đứng gần đó với tư thế giống Tư Dữ.

Cung nữ đang mở to mắt nhìn tôi như thể điều gì đó rất kinh ngạc.

Có lẽ ngạc nhiên vì tôi đã ra khỏi phòng nhanh thế?

Dù sao thì nếu cặp vợ chồng đi làm chuyện phòng the mà một bên nhanh chóng đánh bại bên kia thì tôi cũng sẽ ngạc nhiên.

Không biết đã qua bao lâu nhưng đại khái khoảng một hai canh giờ.

Tôi chỉ mong trong cung không lan truyền tin đồn kỳ quặc gì.

Tôi gọi cung nữ bằng giọng như thường lệ.

“Bệ hạ nói hôm nay sẽ ở trong tân phòng cả ngày sao?”

“Vâng, vâng ạ.”

“Ừm….”

Cung nữ dù bối rối nhưng vẫn thành thật trả lời câu hỏi của tôi.

Vốn dĩ kế hoạch là nắm chặt tôi không buông.

Tôi tự hỏi liệu có thể làm vậy được không nhưng kế hoạch vốn dĩ là như vậy.

Có câu nói thế này mà.

Con người ai cũng có kế hoạch nghe rất hay.

Dù sao thì giờ phải làm gì đây.

Để bệ hạ hoàng đế ở đây rồi đi thì hình thức cũng hơi kỳ.

Nghe báo cáo của cung nữ tôi suy nghĩ một lát rồi quyết định.

…Không còn cách nào khác.

Hôm nay phải coi là ngày thực sự nghỉ ngơi.

Nghỉ ngơi khi có thể nghỉ ngơi và chuẩn bị cho vô số việc trong tương lai là tốt nhất.

Nếu mọi chuyện diễn ra như dự đoán của tôi thì từ ngày mai sẽ cực kỳ bận rộn.

“Vậy thì ta cũng ở trong phòng nên có chuyện gì thì gọi.”

“Vâng.”

Khi tôi nói vậy Tư Dữ gật đầu một cái.

…Không biết có phải ảo giác không mà sao trông hơi tiếc nuối.

“A….”

Tôi xoa đầu Tư Dữ đang hiện không khí khác thường một cái rồi quay người.

Vì hoàng đế là cấp trên của tôi nên không thể không nhìn sắc mặt.

Ngài ấy lại còn có tính sở hữu cao nữa nên phải biết lựa thời cơ.

Vào phòng rồi nằm dài vài phút thì từ gần đó vang lên tiếng kêu quen thuộc.

“Mao.”

“Ừ?”

Mao… À không, Miu thò đầu ra từ một góc khuất.

Con vật cưng tôi tặng để an ủi bệ hạ luôn bất an khi xa tôi lâu.

Khi mang mèo về thương nhân đã giải thích huyết thống này nọ.

Nhưng tôi không hiểu mấy cái đó nên chọn con dễ thương nhất.

Suýt nữa thì vì mục đích tặng quà mà mua luôn mấy con mèo theo cảm hứng.

Vì có nhiều thị tòng làm việc ở nhà nên nuôi không thành vấn đề….

Nhưng quyết định theo cảm hứng nhất thời thì không nên.

Vẻ mặt tiếc nuối của thương nhân lúc ấy tôi vẫn nhớ.

Tôi vốn là tay chơi lớn mà.

Tôi vuốt ve Mao vẫn toát ra sức hút chết người dù không còn mức độ khiến tim ngừng đập như thời thơ ấu.

…À là Miu chứ.

Tên cứ lẫn lộn mãi.

“Ngươi cũng đã năm tuổi rồi.”

“Mao.”

Giờ sắp đến năm 195 rồi còn Miu được mang về năm 190 khi diễn ra trận Hổ Lao Quan.

Nhìn vậy mới thấy thời gian trôi nhanh thật.

Thời còn vật lộn với man di ở Tinh Châu như mới hôm qua.

Loạn Khăn Vàng bùng nổ, Đổng Trác làm loạn, liên quân kéo đến.

Quần hùng nổi dậy khắp nơi rồi đánh bại Lưu Biểu và Viên Thuật từng vang danh thiên hạ cũng đã bao năm.

Giờ chỉ còn Lưu Yên ở Ích Châu và Công Tôn Toản ở U Châu.

Viên Thiệu thì… vì có nhắc đến từ Tào Tháo nên hơi mơ hồ.

Rốt cuộc tôi sẽ đến kết cục nào đây.

“Mao.”

Khi suy nghĩ của tôi đang sâu dần thì Miu đang cọ đầu vào tay tôi khéo léo nhảy phắt lên chăn rồi nằm xuống.

Cảm nhận được cục lông ấm áp đến gần hoàng đế tỉnh lại ý thức.

“Ư… ưm? Miu sao?”

“Mao.”

“Ừ nằm cùng ta đi….”

Hoàng đế nói tiếp bằng giọng ngái ngủ rồi đặt tay lên Miu rồi lại chìm vào giấc ngủ.

Miu hình như cũng không thấy tay hoàng đế khó chịu nên nằm dài ra rồi bắt đầu ngủ gà ngủ gật.

Mỗi lần nhìn cảnh tượng thân thiết thế này tôi lại nghĩ việc tặng thú cưng là lựa chọn đúng đắn.

“…Hừm.”

Tôi nhìn mái tóc đen óng ánh như tơ lụa đang rối tung trên chăn một lát rồi nằm xuống bên cạnh hoàng đế.

Khoảnh khắc thân thể hoàng đế khẽ run nhưng tôi giả vờ không biết.

Thời gian đã trôi qua khá lâu để lại bùng lên lần nữa hơn nữa nếu bệ hạ lại mất ý thức thì không kham nổi hậu quả.

Đã kết thúc một lần trong trạng thái thiếu thốn nếu lại thế nữa?

Hoặc kéo Tư Dữ ở ngoài vào hoặc tiếp tục hành hạ hoàng đế.

Trăm người trăm ý chắc chắn một trong hai sẽ xảy ra.

Thoáng nổi hứng nghịch tôi thì thầm nhỏ bên tai hoàng đế.

“Bá Luyến (伯戀).”

“……!”

Hoàng đế vừa nghe tự (字) của mình thì thân thể khẽ run giống vừa nãy.

Cái này thú vị hơn tưởng tượng.

Sau này khi chỉ có hai người phải dùng thường xuyên mới được.

Tôi nói bằng giọng mang theo ý cười.

“Ngủ ngon nhé. Bệ hạ.”

“Ngươi cũng ngủ ngon….”

Với giọng đầy xấu hổ ấy, tôi nhắm mắt lại.

Ngủ trưa giữa ngày thường thật sự đã lâu lắm rồi.

──────────

Sau khi cơn bão một phen qua đi tại phủ đệ của Đinh Lăng.

Đinh Nguyên đang ở đó thì vì những vị khách đến thăm mà hiện vẻ mặt khá bối rối.

Đinh Nguyên nhìn vật trước mắt rồi hỏi.

“…Này cái này là gì nữa?”

“A là đồ thủ công làm bằng thủy tinh ạ.”

Nữ nhân mái tóc xanh lam ấn tượng nói trong khi làm nổi bật vẻ ngoài tuấn tú của mình.

“Đây là vật phẩm mà những thương nhân may mắn đi qua đường phía Tây mà không gặp Hung Nô thỉnh thoảng mới bán.”

“…….”

“Vì là vật quý dễ vỡ nên gọi là đáng giá đến thế.”

Đôi mắt đẹp như nhìn thấy kim cương.

Mã Siêu Mạnh Khởi đưa vật quý ấy cho Đinh Nguyên rồi nói.

“Chút quà mọn, mong Ngài nhận cho.”

“…Lý, lý do tặng cái này là gì có thể nói được không?”

Trước câu hỏi của Đinh Nguyên, Mã Siêu khẽ cong môi.

“Không có ý nghĩa gì cả. Không có gì đâu ạ.”

“…….”

Không giống vậy đâu.

Đinh Nguyên quay đầu nhìn ra ngoài một lát.

“Ôi trông đắt tiền thật. Những thứ này hết bao nhiêu vậy?”

“Đây chính là tài lực hoàng thất sao….”

Vẫn còn rất nhiều lễ vật hoàng đế để lại chất đầy sân và thị tòng đang hăng say chuyển vào kho.

Nếu món quà này có ý nghĩa tương tự thì sẽ ra sao.

‘Cái này… hơi bất an rồi.’

Hình ảnh mình bị chôn vùi dưới vô số đứa trẻ.

Nghĩ đến đó Đinh Nguyên tự nhiên cảm thấy bất an.

Dĩ nhiên với những vật quý giá thế này thì Đinh Nguyên không từ chối.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Thượng mã phong là tình trạng đột tử khi đang quan hệ tình dục thường xảy ra ở nam giới. Ở đây chơi chữ thành hạ mã phong để chỉ nữ giới (?)
Thượng mã phong là tình trạng đột tử khi đang quan hệ tình dục thường xảy ra ở nam giới. Ở đây chơi chữ thành hạ mã phong để chỉ nữ giới (?)