201-300

Chương 211: Xâm lược (1)

Chương 211: Xâm lược (1)

Tinh Châu (并州).

Từ quận Thượng Đảng (上黨郡) nằm trong dãy núi bắt đầu, kéo dài đến tận quận Sóc Phương (朔方郡) nơi có thảo nguyên rộng lớn mênh mông ở đằng xa.

Chỉ nhìn trên bản đồ thì diện tích còn lớn hơn cả Ký Châu (冀州) hiện đang do Viên Thiệu thống trị, nhưng ngoài điều đó ra thì khu vực này không có bất kỳ lợi thế nào khác.

Trước hết có thể lấy lý do là bản thân Tinh Châu không hoàn toàn thuộc lãnh thổ nhà Hán.

Trừ vùng đông nam giáp với Ký Châu là quận Thượng Đảng (上黨郡) và quận Thái Nguyên (太原郡) thì những nơi còn lại đều không có bàn tay nhà Hán trực tiếp chạm tới.

Lý do rất đơn giản.

Sau khi dãy Thái Hành Sơn Mạch (太行山脈) nằm giữa Ký Châu và Tinh Châu kết thúc, thì những gò đồi lớn nhỏ cũng hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại bình nguyên rộng lớn mênh mông.

Bình nguyên ấy thực tế đã rơi vào tay man di được gọi là Hung Nô (匈奴).

Tinh Châu thường xuyên bị Ô Hoàn (烏丸) hay Tiên Ti (鮮卑) xâm phạm, nhưng nếu phải chọn man di cướp bóc nhiều nhất ở vùng Tinh Châu thì chỉ có thể là Hung Nô (匈奴) mà thôi.

Tuy nhiên ở đây có một điểm hơi lạ.

Bình thường thì Hung Nô tộc chia thành Bắc Hung Nô và Nam Hung Nô đánh nhau, sau đó Nam Hung Nô được nhà Hán hỗ trợ đã tiêu diệt Bắc Hung Nô rồi thống nhất thế lực, nhưng ở thế giới này thì không phải vậy.

Không hiểu vì chuyện gì mà ở thế giới này Bắc Hung Nô vẫn cố gắng cầm cự, tiếp tục lưu lại trên cao nguyên Mông Cổ.

Các bạn có biết tộc Huns, những người đã gây ảnh hưởng to lớn đến sự sụp đổ của Đế quốc Tây La Mã không?

Một số nhà sử học giải thích rằng Hung Nô (匈奴) và Huns có mối liên hệ nào đó.

Vẫn chưa có kết luận chắc chắn, nhưng ít nhất hầu hết các nhà sử học đều công nhận Huns là hậu duệ của Hung Nô.

Cũng có giả thuyết rằng Bắc Hung Nô bại trận dưới tay Nam Hung Nô rồi di cư về phía Tây trở thành Huns.

Hiện tại thế lực đã thu hẹp đáng kể, Bắc Hung Nô và Nam Hung Nô chia rẽ đánh nhau, nhưng thời kỳ đỉnh cao thì từng đánh bại cả Hán Cao Tổ, người từng đánh bại Sở Bá Vương, rồi liên tục nhận được cống nạp.

Nhà Hán nhận ra rằng giao chiến trực diện không có cửa thắng nên đã kiên trì dùng kế ly gián trong thời gian dài, gây nội bộ lục đục để làm suy yếu thế lực.

Thực tế thì trước khi Quang Vũ Đế (光武帝), vị minh quân kiệt xuất, xuất hiện, nhà Hán đã rất khiếp sợ Hung Nô tộc.

Điều đó có ý nghĩa gì.

Nếu chỉ nhìn kích thước lãnh thổ hiện tại của Hung Nô tộc rồi coi thường rằng đây là thế lực sắp diệt vong thì sẽ bị đánh cho tơi tả, cuối cùng chỉ biết ngồi co ro ở góc khóc thút thít.

Những kẻ không dễ đối phó ấy chia nhỏ quân đội rồi thoải mái tung hoành trên bình nguyên không có bất kỳ chướng ngại nào, triều đình làm sao có thể làm gì được.

Một số Hung Nô tộc tính tình ôn hòa đã quy thuận nhà Hán, nhưng đặc tính du mục là khi nghe nói cướp bóc thì mắt đỏ ngầu, đám hung bạo như vậy lại nhiều hơn.

Nói trắng ra thì cách suy nghĩ của chúng khác hẳn với chúng tôi.

Ở chỗ dân nông nghiệp trồng trọt kia cướp là được, sao phải dùng tài nguyên vốn đã thiếu thốn của mình để giao dịch chứ.

Thực ra sức chiến đấu cao bất thường của du mục phần lớn là do lối sống như vậy.

Dân nông nghiệp định cư ở một chỗ thì đa phần chiến tranh xảy ra vì lợi ích của tầng lớp trên, còn du mục thì thật sự rèn luyện kỹ năng chiến đấu để sống sót nên tâm thế đã khác từ gốc rễ.

Thời tiết khắc nghiệt thường xuyên ập đến đầy đáng sợ.

Đất đai khô cằn chỉ mọc được cỏ dại.

Sinh ra và lớn lên ở nơi như vậy thì tính tình tự nhiên trở nên thô bạo, tính tình thô bạo thì ngày nào cũng đánh nhau với đồng tộc, tự cắn xé lẫn nhau.

Vì vậy sức chiến đấu cao nhưng vấn đề đoàn kết không được thì quá lớn, nếu không có lãnh đạo tài năng thì giới hạn rất rõ ràng.

Dĩ nhiên Ô Hoàn tộc và Tiên Ti tộc cũng không ngoại lệ.

Trừ phi xuất hiện nhân vật như Mặc Đốn (冒頓), vị thiền vu đời thứ hai từng dẫn dắt Hung Nô tộc đến thời kỳ đỉnh cao và đánh bại Hán Cao Tổ Lưu Bang, thì không cần phải sợ hãi đến mức run rẩy…

“…Nói lại lần nữa. Nam Hung Nô làm gì?”

“Vâng! Hiện tại thiền vu Nam Hung Nô là Ư Phu La (於夫羅) đang dẫn dắt Hung Nô tộc tiến đánh Tinh Châu!”

Nghe tin xấu khiến tôi đau đầu mà ôm đầu.

Đang định di chuyển sang nơi khác thì chúng kéo đến.

Thời điểm thật sự hoàn hảo.

Đúng vậy. Hình như khá lâu rồi mới yên tĩnh.

Ở thời đại này thì thủ lĩnh man di kéo quân đến xâm lược là chuyện khá thường thấy nên tôi dùng giọng quen thuộc lẩm bẩm.

“Lâu rồi mới được đặt chân lên quê hương.”

“…….”

Tôi nhìn những người xung quanh im lặng trước lời độc thoại của mình rồi ra lệnh.

“Chuẩn bị quân đội. Xuất chinh Tinh Châu.”

“Vâng!”

“Đám đó cơ động cực kỳ mạnh nên phải nhanh lên.”

Chúng là đám khi ngựa mệt thì đổi sang ngựa khỏe bên cạnh rồi tiếp tục di chuyển.

Hơn nữa chỉ toàn kỵ binh bắn cung, không có một tên bộ binh nào nên tốc độ hành quân thuộc hàng vô song.

Khu vực đã bị Hung Nô nuốt chửng thì không thể làm gì được nhưng các quận (郡) nằm dọc theo Thái Hành Sơn Mạch thì đã phòng thủ nghiêm ngặt.

Dĩ nhiên dù phòng thủ nghiêm ngặt thì chỉ dựa vào họ cũng không thể ngăn cản được công kích của man di.

Một khi hai đạo quân giao chiến trực tiếp thì chắc chắn sẽ không thua.

Hiện tại thế lực này có vô số nhân vật đã đánh man di đến mức thuộc làu.

Thiên Hạ Vô Song Lữ Bố thì khỏi nói, còn có Trương Liêu và Cao Thuận từng cùng Lữ Bố đánh tan man di.

Huống chi Ư Phu La không phải nhân vật truyền kỳ như Mặc Đốn (冒頓) thì có gì khó khăn.

Vì vậy điểm quan trọng nhất trong trận chiến này chính là cái đó.

Liệu quân phòng thủ có cầm cự được đến khi chúng tôi đến nơi hay không.

Dù thế nào thì cuối cùng cũng phải phái viện binh đến đánh bại man di.

Như đã nói ở trên thì man di như Hung Nô khác hẳn với đạo tặc bình thường.

Nếu viện binh đến muộn thì vùng Tinh Châu vừa được cứu sống lại rơi vào cảnh hoang tàn, chúng tôi chỉ có thể đứng nhìn Hung Nô tộc cười ha hả mang chiến lợi phẩm trở về bản doanh.

Nếu trước khi Hung Nô tộc về đến bản doanh thì còn có thể đuổi theo rồi đập mạnh vào sau lưng, nhưng… không biết sao.

Đám có kỹ năng cưỡi ngựa xuất sắc liệu có ngoan ngoãn để chúng ta bắt không đã là nghi vấn, đuổi theo quá mức rồi bị phản kích ngược lại thì may ra mới là tốt.

Ngay từ đầu chiến lược chiến đấu chủ đạo của man di chính là chiến thuật bầy đàn.

Nói đơn giản là đánh và chạy.

Dân nông nghiệp đặc tính là quân đội tất yếu phải có bộ binh, nếu chia quân đội thành kỵ binh và bộ binh vì chênh lệch tốc độ thì nguy cơ bị đánh bại từng phần càng lớn.

…Nhưng điều này chỉ áp dụng cho quân đội bình thường.

Hiện tại thế lực của chúng tôi thì không phải vậy.

Tôi mở miệng gọi Lữ Bố đang ở bên cạnh.

“Lữ Bố.”

“Ừ?”

Lữ Bố nghe lời gọi của tôi thì chớp mắt đáp lại.

Lữ Bố như mọi khi giao việc cho tướng lĩnh cấp dưới rồi lấy danh nghĩa hộ vệ tôi mà lảng vảng quanh tôi.

Tôi nhìn vào đôi mắt đỏ máu của Lữ Bố rồi nói.

“Ta sẽ cho Trương Liêu theo, ngươi dẫn kỵ binh lên trước đi.”

“Thật sao?”

Tôi gật đầu.

Ngay cả chiến thuật bầy đàn mà man di tự hào cũng sẽ bị kỵ binh do Lữ Bố và Trương Liêu dẫn dắt đánh tan trong một đòn.

Trọng kỵ binh tại sao được gọi là trọng kỵ binh.

Vì mặc giáp nặng hơn kỵ binh nhẹ nên thêm chữ trọng (重) gọi là trọng kỵ binh, vì vậy sức bền và tốc độ tương đối kém hơn kỵ binh nhẹ.

Nếu cung kỵ binh mặc giáp nhẹ của man di giữ khoảng cách rồi bắn tên liên tục thì không có cách nào, nhưng một khi đã tiếp cận thì cung kỵ binh không thể chống đỡ nổi trước trọng kỵ binh mà bị đánh tan tành.

Và hiện tại thế lực chúng tôi có vị tướng xuất sắc có thể đuổi kịp tốc độ của đội quân tập trung vào cung kỵ binh như Hung Nô.

“Tốt lắm! Vậy ta cũng mau chuẩn bị đây!”

Lữ Bố thấy phản ứng của tôi thì với biểu cảm hứng khởi rời khỏi tòa nhà.

“…….”

Trương Liêu tóc nâu nhìn Lữ Bố với vẻ mặt không thể nói nên lời.

Lữ Bố và Trương Liêu.

Nếu là tiên phong do hai người ấy dẫn dắt thì dù là Hung Nô tộc cũng không thể xem thường.

Kỵ binh dưới trướng cũng là binh tinh nhuệ từng chiến đấu với đủ loại man di từ thời còn ở Tinh Châu nên không cần lo lắng.

Có khi trước khi bản quân do tôi dẫn đến nơi thì đã đánh tan Hung Nô tộc rồi cũng nên.

Dù xác suất ấy cực thấp.

Sau khi trở về Lạc Dương thì đã chuẩn bị để bất cứ lúc nào cũng có thể xuất chinh nên việc chuẩn bị không mất quá nhiều thời gian.

“…Ta không thích lắm.”

“Bệ hạ?”

“Ngươi vừa trở về Lạc Dương được bao lâu mà đã lại xuất chinh.”

Hoàng đế tiếp tục càu nhàu nói.

“Ngươi không biết rằng trẫm đang lấy lại sức mạnh khi nhìn thấy khuôn mặt ngươi sao?”

“…….”

Lại đột ngột tấn công bằng lời nói khiến tôi lộ vẻ khó xử.

Hoàng đế thấy phản ứng của tôi thì lộ vẻ vui vẻ.

“Lần này xong việc thì phải trở về nhanh nhất có thể.”

“Thần tuân mệnh.”

Tôi cung kính hành lễ rồi đáp.

Hoàng đế tiếp tục nói.

“À, nghĩ lại thì gần đây muội muội trẫm muốn gặp ngươi.”

“…Vậy sao ạ?”

Thông tin rằng Trần Lưu Vương Lưu Hiệp, em gái hoàng đế hiện tại, muốn gặp tôi.

Tôi nhớ lại ngoại hình của Trần Lưu Vương với mái tóc đen ngắn rồi dùng giọng nghi hoặc, hoàng đế mỉm cười ở khóe miệng.

“Tội của Đại tướng quân thật sự rất nặng.”

“……Ý bệ hạ là gì, thần có thể biết được không?”

Tôi lộ vẻ kinh ngạc.

Quá đột ngột nên không theo kịp cuộc trò chuyện.

Trước câu hỏi của tôi thì hoàng đế không trả lời mà chỉ cười điềm tĩnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!