Vừa vào hoàng cung đã bị bỏ lại cùng với một con mãnh thú.
Tôi dùng tâm trạng như người bị hổ cắn mà vận chuyển đầu óc hết sức.
Đúng vậy. Không phải đang uống rượu ban ngày mà lẽ nào lại muốn giao hoan từ ban ngày ban mặt.
Tôi mở miệng nói.
“Bệ hạ.”
“Có chuyện gì?”
“Trước hết trời còn chưa tối nên thời gian còn nhiều lắm nên trong khoảng thời gian đó…”
“Không chịu.”
Chưa đợi tôi nói xong hoàng đế đã cắt ngang cuộc trò chuyện.
Hoàng đế dùng giọng không có gì mở miệng.
“Ngược lại bắt đầu sớm càng tốt hơn.”
“…….”
“Ngươi nghĩ trẫm đã chờ đợi ngày này bao lâu?”
Nói vậy hoàng đế tựa người vào tôi.
Hoàng đế dùng bàn tay mảnh mai trắng nõn vuốt ve khuôn mặt tôi.
“Nếu ngươi cứ chỉ lộ ra dáng vẻ nhút nhát như vậy thì trẫm buộc phải làm theo ý mình thôi.”
“Bệ hạ?”
“Hãy chọn đi.”
Hoàng đế đang vuốt ve khuôn mặt tôi thì nhìn tôi cười quyến rũ.
“Ngươi định ngã vào lòng trẫm ngay tại đây? Hay là trong tân phòng (新房) thì làm chuyện ấy một cách có không khí?”
Biểu cảm nở nụ cười với tôi của hoàng đế nên ví von như thế nào đây.
Chính là một con dã thú đang rình mồi.
Tôi nhận ra không còn đường lui nên thở dài rồi nói.
“Trước hết hãy cùng nhau làm sạch cơ thể trước đã.”
Tình trạng của chúng tôi thì dù nói dối cũng không thể coi là sạch sẽ.
Ngay lúc này y phục khắp nơi đã dính bụi bẩn thì sạch sẽ cái gì.
Vừa nãy bệ hạ vuốt ve khuôn mặt tôi cũng dùng bàn tay không phải bàn tay vừa phủi bụi bẩn để chạm vào khuôn mặt tôi.
Hoàng đế nghe ý kiến của tôi thì cong mắt cười.
“Trong tân phòng (新房) có chỗ tắm rửa nên tắm ở đó là được.”
“…Vậy sao ạ.”
Xử lý việc thì đúng là chắc chắn.
Dù sao thì trước khi làm chuyện ấy thì làm sạch cơ thể là việc quan trọng.
Nhưng không có phòng tắm gần đây sao?
Vậy thì di chuyển lâu thì không khí sẽ trở nên kỳ lạ.
Nếu làm chuyện ấy trong không khí mơ hồ thì hoàng đế đương nhiên sẽ nổi giận, sau đó dưới lưỡi đao của hoàng đế đang phẫn nộ thì vô số cái đầu sẽ rơi rụng…
Chỉ tưởng tượng thôi cơ thể đã lạnh toát.
Khi xây dựng hoàng cung ở Lạc Dương thì hoàng đế trị vì quốc gia chính là Quang Vũ Đế nên nhân tài dưới trướng chắc chắn đã dốc hết sức để lấy lòng Quang Vũ Đế.
Kết quả tạo nên hoàng cung chính là tòa nhà này nên chắc chắn không có chỗ nào để chê bai.
Tôi bị hoàng đế nắm chặt tay dẫn đi thì nhanh chóng đến tân phòng (新房) mà quan liêu hoàng thất đã chuẩn bị.
“…….”
Cảnh tân phòng lần đầu đối diện với tôi có thể tóm tắt bằng một từ.
Đỏ.
Từ trần nhà đến sàn nhà, không có chỗ nào không đỏ.
Dù màu đỏ được coi là màu lành nhưng cái này có hơi quá không.
Dĩ nhiên không phải ý nói vẻ đẹp không đẹp.
Các thợ thủ công trong hoàng cung đã tỉ mỉ trang hoàng căn phòng nên nếu cảm thấy không đẹp thì mới lạ.
Tôi từng nói rồi nhưng khả năng của thợ thủ công ở thế giới này có gì đó xuất chúng đến mức đáng ngờ.
Không, chính vì là những thợ thủ công như vậy nên mới cố ý dán đỏ khắp nơi chăng?
Thợ thủ công xuất chúng vốn có giác quan nghệ thuật mà người thường không thể tưởng tượng nổi.
“Hô… Cái này không tệ.”
Hoàng đế gật đầu với biểu cảm hài lòng về dáng vẻ tân phòng.
“Phòng tắm ở phía này.”
Hoàng đế dẫn tôi đến trước cửa rồi cười với tôi một lượt.
“Đại tướng quân, ngươi tắm trước đi.”
“…Thần tử nào dám để chủ quân mình chờ chứ.”
Là chủ trương đương nhiên thì đương nhiên.
Hoàng đế dùng giọng vui vẻ như đã đoán trước tôi sẽ nói vậy.
“Thật sự không lệch khỏi dự đoán của trẫm chút nào.”
“Bệ hạ.”
“Trẫm cũng có cách riêng nên đừng lo lắng.”
“…Là cách gì ạ?”
Hoàng đế nghe câu hỏi của tôi thì lộ biểu cảm tinh nghịch.
“Ngươi thật sự muốn biết sao?”
Câu hỏi khiến tôi cảm giác nếu đồng ý thì sẽ xảy ra chuyện gì đó không bình thường.
“……Không ạ.”
Dĩ nhiên tôi buộc phải lùi một bước, hoàng đế thì bình thản cười với tôi như vậy.
Hoàng đế thì thầm vào tai tôi.
“Trẫm nghĩ quan hệ giữa chúng ta không xa đến mức bận tâm đến những lễ nghi nhỏ nhặt như vậy.”
“…….”
“Nào, mau đi tắm đi.”
Tôi cảm nhận được cảm giác khó chịu khi bị hoàng đế cười rồi đẩy lưng mình mà bước đi.
──────────
Khác với cảm giác khó chịu ban nãy thì bên trong phòng tắm lại bình thường.
Quan liêu hoàng thất như đã dự đoán toàn bộ tình huống này nên đã chuẩn bị nước ấm sẵn và các vật dụng để tắm rửa cũng đầy đủ.
Đây chính là sự khác biệt kinh nghiệm sao.
Sự chuẩn bị kỹ lưỡng ấy khiến tôi hơi kinh ngạc.
Sột soạt.
“…….”
Tôi đang quan sát bên trong phòng tắm một lượt thì đột nhiên nghe tiếng động lạ nên dừng người lại.
Không phải tiếng tôi phát ra.
Chỉ quay đầu nhìn quanh thì có gì mà phát ra tiếng chứ.
Vậy thì chẳng lẽ…
Ngay khi tôi đến được một kết luận thì từ phía sau vang lên giọng nói quen thuộc.
“Hóa Hiền (化賢), ở trong đó sao?”
Giọng nói quá quen thuộc, vừa nãy còn trò chuyện với tôi.
Đúng vậy. Tại sao tôi lại không dự đoán được điều này.
Phòng tân hôn để trải qua đêm tân hôn.
Phòng tắm bên trong phòng tân hôn ấy.
Khi tổng hợp hai yếu tố này thì giữa phu thê chỉ có một chuyện xảy ra thôi.
Người xưa cũng cực kỳ thông minh về chuyện tình dục (性) nên tình huống này chắc chắn đã có từ trước.
Không biết ý tưởng của ai nhưng ít nhất người đó là tiên tri về tình dục (性) thì có thể biết được.
Tôi nhanh chóng quét mắt toàn bộ phòng tắm rồi giật lấy khăn treo trên tường quấn quanh hông.
Ngay khi tôi làm vậy thì cửa phía sau mở ra từ từ.
“Tắm tốt chứ?”
Cần gì phải giải thích chi tiết.
Hoàng đế bệ hạ, người mở cửa bước vào, dùng giọng cực kỳ vui vẻ nói với tôi.
Tôi cũng biết giọng vui vẻ ấy đang lẫn chút nóng bỏng.
Tôi hít sâu một hơi trong lòng rồi quay người lại nói.
“Bệ hạ, vì lý do gì mà đến tận đây ạ?”
Như dự đoán của tôi, hoàng đế bệ hạ đang mặc y phục mỏng nhẹ.
Hừ, may quá.
Nếu dự đoán sai thì không biết phải làm sao.
…Dĩ nhiên chỉ cần tháo một sợi dây là lập tức tuột sạch nên y phục mỏng manh ấy vẫn không thay đổi.
Tôi cố gắng giữ đôi mắt đang trượt xuống dưới.
Giờ chưa phải lúc. Bình tĩnh lại.
Chuẩn bị đến mức y phục như vậy thì rõ ràng từ đầu đã có ý định.
Việc cố ý để dính bụi bẩn cũng là hành động đã tính toán khiến tôi sợ hãi.
“Hừm? Khá bình tĩnh đấy.”
Hoàng đế lộ vẻ bất ngờ trước hành động của tôi.
“Trẫm chắc chắn ngươi sẽ không dám quay lại và chỉ phát ra giọng hoang mang thôi.”
“Bệ hạ cũng đã nói rồi mà, chúng ta không phải ở tình huống có thể hoang mang lúng túng chứ ạ?”
Tôi cố gắng diễn biểu cảm bình tĩnh hết mức thì hoàng đế cười khẩy.
“Quả nhiên vậy sao.”
“…….”
“Vậy thì trẫm đưa ra yêu cầu này thì ngươi sẽ không hoang mang chứ.”
Trước giọng điệu bất an ấy tôi căng thẳng cơ thể.
Hoàng đế nói.
“Trẫm thường tắm rửa mà không nhờ cung nữ giúp đỡ.”
“…Vậy sao ạ?”
Hoàng đế thường được người hầu tắm rửa là chuyện phổ biến nhưng đây lại là sự thật bất ngờ.
Hoàng đế nghe câu hỏi của tôi thì dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Có một ngày sẽ dâng thân thể cho người quan trọng nên để người khác tùy tiện chạm vào thì sao được?”
“…….”
Trước câu trả lời không tưởng tượng nổi tôi giật mình kinh ngạc.
Quan niệm trinh tiết thật sự kinh khủng.
“Vì vậy trẫm sẽ nhờ ngươi lần đầu tiên.”
Hoàng đế tựa vào tôi trong trạng thái mặc y phục mỏng manh rồi nói.
“Ngươi có thể tắm rửa sạch sẽ cho thân thể trẫm không?”
“Bệ hạ.”
“Dĩ nhiên… Trẫm cũng sẽ hầu hạ tắm rửa cho ngươi.”
Tôi cảm nhận làn da ấm áp mềm mại truyền qua y phục mà rơi vào trầm tư.
…Tôi cũng chưa từng hầu hạ tắm rửa cho ai nên hơi thiếu tự tin.
Cùng lắm chỉ chà lưng bằng khăn tắm là hết.
Tôi dùng giọng lo lắng nói.
“Thực lực thần kém nên ngược lại e ngại sẽ làm trái ý bệ hạ.”
“Hừ hừ, cùng một chuyện mà lo lắng gì chứ?”
Hoàng đế đáp lại nỗi lo của tôi như không có vấn đề gì.
Giờ rút lui cũng mất mặt rồi.
Trong tình huống này mà rút lui thì bị chỉ trích là kẻ hèn nhát cũng không có lời nào để nói.
Tôi bình thản tiếp nhận đề nghị mà hoàng đế rõ ràng đã lấy hết dũng khí đưa ra.
“Nếu ý bệ hạ đã vậy thì thần sẽ dốc hết sức hầu hạ.”
“Ừ. Nhờ ngươi.”
Hoàng đế nghe câu trả lời của tôi thì hoàn toàn phó thác thân thể, tôi bắt đầu hành động chính thức.
…Tôi sống đến nay cuối cùng cũng hầu hạ tắm rửa cho mỹ nhân.
Quả nhiên sống lâu mới thấy được chuyện lạ.
1 Bình luận