Sau khi bắt được Viên Thuật và chiếm Thọ Xuân thì đã trôi qua khá nhiều thời gian.
Lãnh thổ đã ổn định ở mức độ nào đó, Tào Tháo cũng đã trở về sau khi dẫn quân tuần tra vùng Thọ Xuân với lý do ổn định trị an.
“Cuối cùng cũng đưa ra quyết định rồi nhỉ.”
Tào Tháo vừa trở về đã nhìn những người xung quanh tôi rồi nói vậy.
“Một lúc hai người sao? Khá là táo bạo đấy.”
“…….”
Sao lại biết được chứ.
Tào Tháo đã nhìn thấu chính xác việc tôi đã cùng lúc ôm Tư Dữ và Lữ Bố trên giường.
Tôi vội mở miệng.
“…Đột nhiên nói gì vậy.”
“Hử? À. Ý là chuyện này nói ở ngoài thì hơi xấu hổ sao?”
“…….”
Lại hiểu theo kiểu đó nữa.
Khi tôi nhìn mà không nói nên lời thì Tào Tháo cười tinh nghịch như mọi khi.
“Vậy thì để sau nói chuyện từ từ vậy.”
Tào Tháo như thể mọi việc đã xong xuôi thì lướt qua bên cạnh tôi rồi thì thầm nhỏ.
“Hãy kể cho ta nghe xem ngươi đã dùng cách gì để hạ gục hộ vệ của ngươi và Thiên Hạ Vô Song trên giường đi.”
“…….”
“Sau này ta sẽ cho người đến.”
Nói xong thì Tào Tháo thản nhiên cưỡi ngựa rời đi.
Tôi nhìn bóng lưng Tào Tháo đang xa dần một lúc.
Như quả bóng bầu dục không đoán được sẽ nảy về đâu.
Không, so với quả bóng bầu dục còn khó đoán hơn.
Tôi tự hào rằng mình đã gặp rất nhiều người nhưng nữ nhân cá tính đến mức này thì lần đầu.
“Thật sự hoang đường.”
Tôi lẩm bẩm nhỏ rồi quay đầu nhìn Tư Dữ.
“Đến giờ rồi nên đi thôi.”
“…….”
“…Tư Dữ?”
Tôi nhìn Tư Dữ rồi dùng giọng nghi hoặc.
Đây là người hay là tượng đá vậy.
Tư Dữ lộ vẻ mặt như thể bí mật không ai được biết đã bị phơi bày ra ngoài.
“Ưm…”
Tôi nhìn Tư Dữ đang cứng đờ tại chỗ rồi lộ vẻ khó xử.
Lúc ấy Tư Dữ mở miệng.
“Chủ nhân.”
“Ừ?”
“…Lỡ, lỡ như có vấn đề gì xảy ra thì…”
Cái gì vậy. Lo lắng là cái này sao?
Tư Dữ đang lo lắng liệu việc giao tình (情) với em có gây ra đại họa cho tôi không.
Như thể nữ nhân mù quáng vì tình yêu giờ mới tỉnh táo lại.
Đây là khía cạnh con người của Tư Dữ vốn luôn như robot.
Tôi dùng giọng đùa giỡn mở miệng.
“Em chủ động tấn công thì giờ làm xong lại lo lắng à?”
“…….”
“Đừng lo.”
Tôi cười khẩy rồi đưa tay xoa đầu Tư Dữ.
“Đây là việc sớm muộn cũng phải quyết định.”
Ngược lại tôi còn phải cảm ơn.
Nếu không có sự tấn công quyết liệt của Tư Dữ thì giờ tôi vẫn đang do dự.
“Ta sẽ chịu trách nhiệm. Em cứ khiêm tốn chấp nhận đi.”
“…Chủ nhân.”
Sau đêm ấy tôi có cảm giác chắc chắn không hiểu sao.
Chỉ cần đi đến mức ấy thì chắc chắn sẽ ổn thôi.
Không biết là do Tư Dữ và Lữ Bố yếu hay do tôi mạnh bất thường.
Nhìn bây giờ xem.
Sau đêm ấy Tư Dữ đã ngừng mọi hành động quyến rũ tôi một cách kín đáo và chỉ tập trung vào công việc.
Như thể mọi tạp niệm trong lòng đã biến mất.
Dù vậy mỗi khi thân thể chạm vào tôi thì vẫn giật mình run rẩy rất đáng yêu.
Dù xung quanh có gì thì phản ứng chỉ với việc liên quan đến tôi vẫn không đổi.
…Điểm này cũng rất giống Tư Dữ.
Còn Lữ Bố không có mặt lúc này thì sao.
Lữ Bố là cô nàng tính tình càng lúc tôi không ở gần càng trở nên hung bạo.
Trước đây tôi từng nghĩ thế này giống như kẻ nghiện đang chịu chứng cai nghiện.
Nhưng sau đêm ấy tính tình Lữ Bố tổng thể trở nên nhu thuận hơn.
Có lẽ vì trút bỏ gánh nặng trong lòng nên trở nên thoải mái.
Những việc trước đây sẽ nổi giận thì giờ cũng thuận theo.
Binh sĩ thì trợn mắt kinh ngạc không hiểu chuyện gì.
Một số tướng lĩnh thân cận với Lữ Bố cũng cảm thấy lạ.
Dù vậy tính tình càng lúc tôi không ở gần càng trở nên nhạy cảm giống kẻ nghiện thì vẫn không mất đi nhưng đó cũng là sức hút của Lữ Bố.
Tôi đùa giỡn nói.
“Nếu có chuyện gì thì em cứ cứu ta là được. Ta tin em.”
“…Vâng.”
Tư Dữ như cảm nhận được gì đó từ lời tôi thì đáp bằng giọng kiên định.
“Lo lắng đã hết thì đi thôi. Phải đi họp chứ.”
Đây có thể coi là việc xử lý cuối cùng tôi làm ở Thọ Xuân.
Giang Đông cũng giống Tây Lương khoảng cách quá xa nên không thể đi lại nhẹ nhàng.
Không phải thời đại có ô tô tàu hỏa nên hạn chế khoảng cách rất lớn.
Ô Truy Mã (烏騅馬) của Tư Dữ hay Xích Thố Mã (赤兎馬) của Lữ Bố thì không cần lo nhưng đâu phải lúc nào cũng có.
Con ngựa tôi cưỡi thì chưa từng chạy hết sức nên không biết.
Nghĩ lại việc ở Kinh Châu thì rõ ràng là ngựa thông minh.
Hiện tại kích thước tương đương Ô Truy Mã bên cạnh tôi nên chắc chắn ăn tốt lớn tốt giống tốt.
Nếu con ngựa tôi cưỡi cũng là thiên lý mã thì đi thị sát bất ngờ sẽ tốt.
Vừa giữ sức khỏe bằng cưỡi ngựa vừa bắt tham nhũng một công đôi việc.
…Nhưng tôi thích ở nhà hơn nên chắc không kéo dài được lâu.
Dù sao thì cuộc họp này kết thúc thì tôi sẽ sớm trở về Lạc Dương.
Vì vậy chủ đề họp là gì.
Phương châm hành động sau này và quyết định ai sẽ làm Thái thú cai quản Thọ Xuân.
──────────
Quan phủ Thọ Xuân.
Dù là tòa nhà xử lý quốc sự nhưng vẫn quá lớn vô ích thể hiện dục vọng phô trương của Viên Thuật thì cuộc họp đang diễn ra sôi nổi.
“Sắp đến mùa đông nên tập trung ổn định nội bộ và chuẩn bị cho năm sau là hợp lý.”
“Không có lý do gì phải lập tức gây chiến nên cứ chậm rãi thì tốt hơn.”
Hai tiểu mưu sĩ của thế lực chúng tôi là Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý nói vậy trước tiên.
Theo ý kiến hai đứa thì không có lý do gì phải mở rộng thế lực mạo hiểm trong điều kiện bất lợi là mùa đông.
Trong môi trường da rụng xương cứng thì có bao nhiêu quân đội phát huy thực lực được.
Chiến tranh chịu đựng giá lạnh kinh khủng thì chắc chắn tổn thất khổng lồ.
Tại sao trong lịch sử chiến tranh lại có từ Đông tướng quân (冬將軍).
Quân đội Pháp của Napoléon bị đánh bại bởi giá lạnh khắc nghiệt của Nga.
Trong Thế chiến thứ hai phe Trục bị đẩy lùi cũng nhờ giá lạnh khắc nghiệt của Nga.
Napoléon và phe Trục suy tàn vì trận chiến ấy nên biết giá lạnh đáng sợ thế nào.
So sánh Nga và Trung Quốc có thể mới lạ nhưng âm 40 độ hay âm 20 độ thì đủ khiến người chết cóng.
Con người là sinh vật nhạy cảm với nhiệt độ.
Có thể nói các tiểu mưu sĩ đã chỉ ra yếu tố đương nhiên nhất nên mọi người đều đồng tình.
Tôi mở miệng đặt câu hỏi tiếp theo.
“Vậy thì phương châm ở Thọ Xuân này nên thế nào?”
“…Nên, nên làm bàn đạp bình định Giang Đông thì tốt hơn chứ ạ…?”
Người đáp câu hỏi của tôi là Bàng Thống.
Tôi quay đầu hỏi lại.
“Bàn đạp?”
“Vâng…”
“Tại sao lại nghĩ vậy?”
“Cái, cái đó… Ư ư…”
Bàng Thống như có nhiều điều muốn nói nên úp mở miệng.
Có vẻ nghĩ nhiều nhưng chưa chuẩn bị giải thích.
Bàng Thống vẫn là thiếu nữ nhút nhát thì trốn sau lưng mưu sĩ gần đó.
Vị mưu sĩ ấy giải thích mạch lạc điều Bàng Thống muốn nói.
“Dương Châu Thứ sử Lưu Do, Cối Kê Thái thú Vương Lãng, Ngô Quận Thái thú Thịnh Hiến v.v.”
“…….”
“Chúng lấy Trường Giang làm lá chắn thỉnh thoảng còn liên minh ngăn cản thế lực bên ngoài xâm nhập.”
Họ Lưu (劉) nhà này không sót chỗ nào thật.
Thế này thì sắp thân thiết rồi đây.
“Còn có yếu tố vấn đề là Sơn Việt tộc nên xung đột khó tránh khỏi.”
Gia Hủ dùng đôi mắt xanh lạnh lùng nhìn tôi.
“Tức là giống Viên Thuật phải vượt Trường Giang.”
“Đúng vậy.”
Tôi nghe giải thích của Gia Hủ thì đột nhiên tò mò nên mở miệng.
“Hiện tại người cai quản Lư Giang là ai?”
“Lư Giang… ý Ngài là?”
“Ừ.”
Nghĩ đến một hào tộc từng đáp lại lời mời của tôi thì vị trí ấy đã trống.
Gia Hủ suy nghĩ một lát rồi đáp bằng giọng điềm tĩnh.
“Nghiêm Bạch Hổ tự xưng Đông Ngô Đức Vương (東吳德王) rồi chiếm giữ nơi đó.”
“……?”
Sao ngươi lại xuất hiện ở đó.
Tôi lộ vẻ hoang mang còn những người xung quanh cũng không khác.
“Đức Vương (德王)… Vua có đức hạnh…?”
Gia Cát Lượng cầm quạt lông trắng cũng lộ vẻ ngẩn ngơ giống tôi.
“Chỉ chiếm một quận (郡) đã xưng vương… Nếu chiếm hai quận chắc xưng đế luôn nhỉ.”
Tư Mã Ý khịt mũi cười nhạo Nghiêm Bạch Hổ.
Tôi nhìn con bé rồi gật đầu.
Ở đây Nghiêm Bạch Hổ cũng là nhân vật rất cá tính.
1 Bình luận