Thiền vu Nam Hung Nô Ư Phu La đang ở hậu phương quan sát tình hình chiến trường diễn ra thế nào.
Sau khi nhanh chóng quét mắt qua xung quanh một lượt thì Ư Phu La gật đầu.
“Không tệ.”
Quân của hắn đang dựa vào ưu thế số lượng mà thu hẹp dần quân địch một cách thuần thục.
Ở mặt trận chính diện thì bên này cũng đang chiếm thế thượng phong nên không rơi vào tình thế chịu tổn thất lớn.
Dĩ nhiên với Ư Phu La cũng không phải chưa từng cảm thấy lạnh sống lưng.
‘Ngươi quên rằng nơi Tinh Châu này chẳng khác gì vườn sau nhà ta sao!’
‘Ưm?!’
‘Hãy cho tên trộm không xin phép mà xông vào sân nhà ta một bài học!’
Đó là chuyện xảy ra không lâu sau khi quân của hắn chính thức giao chiến với quân địch.
Từ trên cây hoặc trên đồi đột nhiên xuất hiện Hắc Sơn Tặc nhìn về phía binh sĩ của hắn rồi hét lớn như vậy.
‘Bắn hết đi!’
Việc mai phục của địch bất ngờ xuất hiện từ nơi không ngờ tới thì ngay cả Ư Phu La cũng khá kinh ngạc.
Hiện tại binh sĩ địch đang chặn quân của hắn ở tiền tuyến chỉ là để thu hút sự chú ý sao.
Hắc Sơn Tặc mai phục bắn tên lung tung, vài thuộc hạ chịu đòn tấn công bất ngờ ấy thì ngã xuống đất.
Nhưng Hung Nô tộc không phải dân tộc dễ bị mất sĩ khí chỉ vì bị mai phục.
‘Đám ngu ngốc đội khăn đen trên đầu đang tấn công chúng ta! Đối phó đi!’
‘Vâng!’
Tướng lĩnh dẫn đội hô lớn như vậy thì binh sĩ dưới trướng rất tự nhiên điều khiển ngựa rồi bắn tên.
‘Khục!’
‘Ư a ác!’
Hắc Sơn Tặc xuất hiện đầy khí thế nhưng khi Hung Nô tộc chính thức đối phó thì chúng chết như rạ.
Những mũi tên có độ chính xác kỳ lạ.
Kỹ năng bắn cung săn thú dữ như sói trên thảo nguyên rộng lớn nay cũng phát huy tác dụng trên chiến trường giao chiến giữa người với người.
‘Cố thủ──! Không thể để sụp đổ ở đây!’
Thậm chí tướng lĩnh địch đang chặn quân ta ở chính diện cũng liên tục gào thét như tình hình không tốt.
Hung Nô tộc không tiếp cận trận hình của Hắc Sơn Tặc mà chỉ bắn tên từ xa.
Hắc Sơn Tặc cũng đáp trả bằng cách tương tự nhưng số lượng ít, cơ động kém nên tổn thất cứ tích lũy dần.
Chúng tự cho rằng đang cố thủ hết sức nhưng việc trận hình sớm muộn cũng sụp đổ là điều hiển nhiên.
Chiến trường diễn ra như vậy nên Ư Phu La không tìm được lý do gì để thua trận này.
“Tốt. Giờ sắp thắng rồ…”
“Có chuyện lớn rồi ạ!”
Khi Ư Phu La định đưa ra kết luận thì phó tướng dùng giọng gấp gáp gọi hắn.
Ư Phu La nhìn phó tướng đang thở hổn hển rồi hỏi.
“Giờ phút tốt đẹp thế này rốt cuộc có chuyện gì?”
“Hiện tại có một địch tướng đang một mình quét sạch trận hình quân ta ạ!”
“Cái gì?”
Ư Phu La nghe báo cáo của phó tướng thì thoáng mở to mắt rồi trầm ngâm suy nghĩ gì đó.
Sau khi suy nghĩ một lát thì Ư Phu La đột ngột hỏi.
“Có phải Lữ Bố (呂布) xuất hiện trên chiến trường không?”
“Không phải ạ!”
“…Nếu không phải thì rốt cuộc là cái gì?”
Đây là chiến trường có hàng vạn người giao tranh.
Dù là thiền vu Hung Nô như hắn thì tự bảo vệ thân mình cũng đã khó khăn trong mớ hỗn loạn ấy.
Vậy mà có một tướng lĩnh một mình phá tan quân ta?
Với Ư Phu La thì người có thể làm được chuyện đó chỉ có Thiên Hạ Vô Song Lữ Bố mà thôi.
Thực tế hắn cũng từng trực tiếp chứng kiến Lữ Bố.
“Thần, thần cũng là lần đầu thấy kẻ ấy ạ!”
Câu hỏi của Ư Phu La có thể nói là đương nhiên thì phó tướng cũng rối loạn đến mức mắt run rẩy.
Phó tướng nói.
“Có một điều chắc chắn là hiện tại trận hình quân ta đang bị một địch tướng duy nhất xuyên thủng ạ!”
“…Hừ! Thật nực cười.”
Ư Phu La dùng thái độ không thể tin nổi rồi bước về phía trước.
Hành động của Ư Phu La như muốn lao vào chiến trường khiến phó tướng giật mình kinh hãi vội ngăn cản.
“Nguy hiểm lắm thưa thiền vu!”
“Thôi. Báo cáo ấy có thật hay không thì ta phải tận mắt xác nhận mới cam lòng.”
Ư Phu La không nghe lời ngăn cản của phó tướng mà thúc ngựa tiến lên.
“…….”
Phó tướng biết rõ tính tình thô bạo hiện tại của Ư Phu La nên không cố gắng ngăn cản lần nữa.
Khi chậm rãi thúc ngựa thì một cảnh tượng lọt vào tầm mắt Ư Phu La.
“Tránh ra! Cản đường!”
“Ư a ác!”
Nữ nhân tóc xanh lam mặc giáp bạc đang lao nhanh trên chiến trường.
Dáng vẻ đơn thương độc mã (Đơn Kỵ Thất Mã - 單騎匹馬) lao đi rồi chém giết kẻ địch gặp phải đúng như phó tướng báo cáo.
Không hiểu vì sao bạch mã nữ nhân cưỡi lại dễ dàng vượt qua cả những con ngựa cường tráng của Hung Nô tộc nên việc vội vàng quay đầu chạy trốn cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Với võ trang ở mức độ ấy thì khó mà nghĩ ra kẻ có thể so sánh.
Ư Phu La từng đối đầu với vô số tướng lĩnh dưới trướng Đại tướng quân nên nhận ra.
Thời còn ở Tinh Châu đối đầu với Đại tướng quân, tướng lĩnh được gọi là tâm phúc thứ hai của Đại tướng quân là Trương Liêu cũng không có võ nghệ vượt trội như vậy.
Ư Phu La nhìn cảnh tượng ấy thì dùng giọng ngẩn ngơ lẩm bẩm.
“…Tại sao nơi này lại có một con nhỏ giống Lữ Bố thế kia?”
Cụ thể thì trông yếu hơn Lữ Bố nhưng trong tình hình hiện tại thì người duy nhất hiện lên trong đầu Ư Phu La chỉ có Lữ Bố mà thôi.
Phó tướng không đáp được gì chỉ biết rên rỉ, Ư Phu La cũng không mong đợi câu trả lời chính xác từ câu hỏi buột miệng nên vẫn giữ biểu cảm bình thản.
“…Chậc. Dù sao thì cũng chỉ có một mình. Một cá nhân làm sao thay đổi kết cục chiến đấu được chứ?”
Dù võ nghệ áp đảo đến mức khiến Lữ Bố hiện lên trong đầu nhưng suy xét lạnh lùng thì cuối cùng vị tướng ấy cũng chỉ đang tung hoành một mình mà thôi.
Nếu quy mô chiến đấu chỉ vài trăm, vài nghìn người thì có lẽ thắng bại đã đảo ngược.
Nhưng hiện tại là tình huống hàng vạn người giao tranh.
Không biết có phải binh sĩ ít hay không mà các đội mai phục chia nhỏ chỉ vài trăm người đã giảm xuống dưới hai chữ số, đạo quân chính của địch đang cố thủ ở trung tâm cũng sắp sụp đổ.
Dĩ nhiên vì sự kháng cự của chúng quá mạnh nên tổn thất không nhỏ nhưng mức độ này vẫn nằm trong dự tính.
Lúc ấy biến cố đột ngột xảy ra.
Ở nơi không xa, địch tướng đang hạ gục quân ta đột nhiên chuyển ánh mắt về phía hắn.
Ánh mắt lạnh lẽo như xuyên thấu tận xương tủy.
Khi đối diện ánh mắt địch tướng thì Ư Phu La thoáng cảm thấy cơ thể mình run lên.
Nhưng Ư Phu La cũng không phải kẻ thiếu suy nghĩ mà lao ra chiến trường.
Khoảng cách giữa vị tướng đang tung hoành trên chiến trường và Ư Phu La khá xa.
Hiện tại binh tinh nhuệ Hung Nô tộc đang hộ vệ xung quanh hắn.
Địch tướng cũng nhận ra điều đó nên chỉ nhìn Ư Phu La một lát rồi lại chuyển ánh mắt về phía trước.
Đương nhiên ngay khoảnh khắc chuyển ánh mắt ấy địch tướng vẫn tiếp tục hạ gục quân ta.
Ư Phu La vừa kinh ngạc vừa thầm cảm tạ vì địch tướng đáng sợ ấy không tiến về phía mình.
Đúng vậy. Kẻ ngu ngốc nào lại lao vào chỗ chết đã rõ ràng chứ.
Dù có gan lớn đến đâu thì đó cũng là chuyện bất khả thi.
Khi nhận ra báo cáo của phó tướng là sự thật thì Ư Phu La nói với các tướng lĩnh xung quanh.
“…Tập trung binh sĩ vào nữ nhân ấy nhiều hơn. Hãy thử xem một mình ả ta có thể chặn được bao nhiêu.”
“Vâng!”
Sứ giả nhận lệnh rời đi thì Ư Phu La nhanh chóng quay đầu ngựa.
“Như vậy là đủ rồi. Giờ ta sẽ lui về phía sau…”
“Khặc!”
“……?”
Ư Phu La nghe tiếng kêu thảm thiết gần đó thì cảm thấy bất an quay đầu lại.
Và nỗi bất an ấy hoàn toàn đúng.
Rõ ràng địch tướng vừa nãy còn chuyển ánh mắt đi nay đã lập tức lao về phía này!
Ư Phu La kinh hãi trước sự liều lĩnh của địch tướng thì hét lớn.
“Con điên kia rốt cuộc tự tìm đến chỗ chết rồi!”
Phó tướng ở bên Ư Phu La cũng hoảng loạn như nhau nên dùng biểu cảm gấp gáp hỏi.
“Phải, phải làm sao đây ạ?!”
“Còn hỏi cái gì! Mau chặn lại!”
“Vâng!”
Phó tướng phụ tá Ư Phu La rút đao cong ra, các binh sĩ xung quanh xác nhận cũng đồng loạt rút vũ khí.
Phó tướng giương đao về phía địch tướng rồi ra lệnh.
“Giết con nhỏ ấy đi!”
Hung Nô tộc hộ vệ Ư Phu La nghe lệnh thì hô lớn lao tới.
Hàng trăm kỵ binh tinh nhuệ cưỡi ngựa cùng một vị tướng lao về phía mình.
Nếu là tướng lĩnh bình thường thì trăm người trăm ngã nhưng địch tướng đang lao tới Ư Phu La hiện tại không phải kẻ tầm thường.
“Khục!”
Triệu Vân xoay trường thương một vòng trên không trung rồi đâm xuyên cổ Hung Nô tộc lao tới đầu tiên.
“Kh a ác!”
Nắm chặt trường thương vừa đâm bằng tay phải rồi xoay người sang trái chém một nhát hạ thêm một Hung Nô tộc.
Có lúc dùng cán thương quật, có lúc hóa giải đòn tấn công rồi từng bước thu hẹp khoảng cách.
“……Sao lại có chuyện không thể tin nổi thế này…”
Ư Phu La nhìn cảnh tượng ấy thì dùng giọng ngẩn ngơ lẩm bẩm.
1 Bình luận