201-300

Chương 290: Tiệc mừng (6)

Chương 290: Tiệc mừng (6)

Tôi đang quay đầu nhìn quanh xem yến tiệc có đang diễn ra tốt đẹp không thì nhận ra Tư Dữ đang tập trung ánh mắt vào một chỗ.

Tư Dữ vốn không quan tâm đến người khác thì chỉ có một trường hợp mới phản ứng như vậy.

Chính là khi có kẻ khả nghi xuất hiện xung quanh.

“…?”

Tôi lập tức nhìn chằm chằm vào chỗ Tư Dữ đang nhìn nhưng dù có rửa mắt tìm cũng không thấy kẻ khả nghi nào.

“Hừ hừm~”

Có Trương Giác đang hừ mũi hứng thú như thể đang rất vui vẻ nhưng không đến mức khiến Tư Dữ chú ý như vậy.

Dù sao thì tại sao lại ngồi một mình ở góc khuất thế kia chứ.

Thật sự đáng kinh ngạc khi tìm được một chỗ yên tĩnh đến mức kỳ lạ giữa yến tiệc trường náo nhiệt thế này.

Trong khi hầu hết mọi người tụ tập ở yến tiệc trường đang tu ừng ực rượu và say sưa thì Trương Giác lại dùng biểu cảm cực kỳ nhàn nhã thưởng thức trà.

Tôi mở miệng với Tư Dữ.

“Tư Dữ.”

“Vâng.”

“Có kẻ khả nghi nào sao? Sao lại nhìn chằm chằm thế kia?”

Khi tôi hỏi vậy thì Tư Dữ dùng giọng hơi nghi hoặc nói.

“Chủ nhân không nhìn thấy sao ạ?”

“Hử? Nhìn thấy gì?”

Tôi lại nhìn chằm chằm vào chỗ Tư Dữ đang quan sát một lần nữa.

…Ưm, trừ Trương Giác đang ngồi nhàn nhã ở đó thì không có ai cả.

Có phải vì biểu cảm bình thản của Trương Giác mà thấy kỳ lạ chăng?

Dáng vẻ ngồi nhàn nhã giống như thần tiên trong truyện kể thì quả thật ấn tượng.

“…Vậy sao ạ.”

Khi tôi lộ biểu cảm không hiểu gì thì ánh mắt vô cảm của Tư Dữ càng thêm đậm đặc.

…Rốt cuộc là gì vậy.

Chẳng lẽ đang nhìn thấy ma quỷ sao?

Nếu vậy thì hơi rợn người thật.

Đột nhiên ở đây mà trừ tà thì thế giới vốn đã giống huyền ảo lại càng thêm kỳ lạ.

Tôi đang dần chán vì chỉ ngồi không nên quay đầu đối diện với hoàng đế bệ hạ.

Sao lại nói đối diện vì trước khi tôi quay đầu thì bệ hạ đã nhìn chằm chằm vào tôi.

“…….”

Khi đối diện với đôi mắt sâu thẳm của bệ hạ thì tôi buộc phải đứng sững như nhìn thấy Medusa.

Rốt cuộc bệ hạ bị mờ mắt đến mức nào mà dùng ánh mắt ấy nhìn tôi chứ.

Ít nhất thì tin đồn quan hệ phu thê không tốt chắc chắn sẽ không lan ra.

…Dù có lan ra thì bệ hạ cũng sẽ lập tức lùng ra kẻ tung tin đồn thôi.

Hoàng cung tuy rộng nhưng là không gian khép kín với sự xâm nhập từ bên ngoài cực kỳ ít nên không có vấn đề gì.

“…….”

Khoảnh khắc cảm thấy áp lực thì cũng là sự thật nhưng tôi là ai chứ.

Tôi đã thắng hết mọi lần khi Tư Dữ và Lữ Bố khiêu chiến bằng ánh mắt.

Tôi đã nắm rõ bệ hạ tấn công thì giỏi nhưng phòng thủ thì yếu nên lập tức hành động.

“…Ưm?”

Khi tôi bắt đầu nhìn thẳng vào mắt thì hoàng đế phát ra giọng nghi hoặc.

Khoảng một phút trôi qua chăng.

“Đại, Đại tướng quân… Có việc gì với trẫm sao?”

“Không ạ. Chỉ đang ngắm dung nhan đẹp đẽ của bệ hạ thôi ạ.”

“Lại nói lời sến súa nữa rồi…”

Lần này cũng chứng minh dự đoán của ta không sai khi bệ hạ lộ biểu cảm xấu hổ.

Tôi cười khẩy rồi nói.

“Nhưng lời nói thì vậy chứ miệng thì cười toe toét kìa ạ.”

“Ưc?!”

Khi tôi nhắc đến biểu cảm của ngài ấy thì hoàng đế vội che miệng mình.

Đã thấy khóe miệng bay cao tận trời rồi giờ che cũng vô nghĩa.

Quả nhiên đối đầu trực diện đôi khi là đáp án đúng.

Tôi nhìn cảnh hoàng đế chậm rãi đảo mắt rồi gật đầu.

…Vậy nên tôi định nói gì với hoàng đế bệ hạ nhỉ?

Khi tôi dùng biểu cảm trầm tư tiếp tục nhìn chằm chằm hoàng đế thì phản ứng xuất hiện.

“Trẫm, trẫm xấu hổ đến mức ngã quỵ thì sao? Đừng nhìn nữa đi.”

“Nhờ bệ hạ mà thần quên mất mình định nói gì rồi ạ.”

Vậy nên hãy chịu trách nhiệm đi.

Tôi nhìn thẳng hoàng đế như thần rượu đang tận hưởng lễ hội mà đột nhiên mất hứng.

“Cái, cái đó rốt cuộc có liên quan gì với hành động này chứ?”

“…….”

“…Đại tướng quân?”

“…….”

“Ư, ư ư…”

Đúng rồi. Nhớ ra rồi.

Tôi mở miệng với bệ hạ giờ ngay cả đầu cũng không ngẩng nổi.

“Ngồi mãi một chỗ cũng chán nên giờ có thể đứng dậy đi dạo quanh yến tiệc trường không ạ?”

“…Nếu trẫm từ chối thì ngươi sẽ làm gì?”

“Vậy thì còn cách nào khác nữa chứ ạ.”

Nghe câu hỏi của bệ hạ thì tôi đáp bằng giọng chân thành.

“Ở đây cũng chẳng có gì để làm nên thần sẽ ở lại ngắm bệ hạ ạ.”

“…Suốt thời gian sao?”

“Vâng ạ. Suốt thời gian.”

Phản ứng thú vị hơn tôi nghĩ thì làm sao nhịn được chứ.

Cảm giác chỉ nhìn khoảng năm phút là cúi gằm đầu thì nhìn khoảng mười phút chắc sẽ chui vào lỗ chuột nào đó mất.

Trước uy hiếp không phải uy hiếp của tôi thì bệ hạ vội vã xua tay lia lịa.

“Mau, mau đi đi. Ta giờ có việc phải làm.”

Có lẽ hoảng loạn quá nên bệ hạ quên luôn đại từ nhân xưng thường dùng với mình.

Nhìn bằng ánh mắt như bắn laser thì ý kiến sẽ thay đổi sao.

Cách này không biết có hiệu quả đến bao giờ nhưng hiện tại thì rất hiệu quả.

“Cảm tạ bệ hạ ạ.”

Tôi ghi chú một bên đầu cách làm nũng hoàng đế rồi khẽ cười rời khỏi chỗ ngồi.

“…Đúng là cáo già. Cáo già thật sự.”

“Hử?”

Khi tôi đứng dậy thì Lữ Bố đang quan sát tình huống từ xung quanh thì lẩm bẩm bất mãn.

“Thật sự dễ dàng nắm bắt rồi thả rơi trái tim nữ nhân sao?”

“Đó là lời khen chứ?”

“Có phải khen đâu chứ?”

Khi tôi hỏi đùa thì Lữ Bố dùng giọng cộc lốc đáp lại.

Không phải tôi khéo léo mà là mấy người quá dễ chăng.

Thành thật thì có mấy ai chỉ nhìn một chút đã mặt đỏ bừng chứ.

Trừ khi là kẻ cả đời chưa từng tiếp xúc với người khác giới thì mới phản ứng vậy…

…Đúng là kẻ cả đời chưa từng tiếp xúc sao?

Tư Dữ và Lữ Bố từ khi tôi thu nhận đã chỉ nhìn tôi mà sống là những thiếu nữ.

Thời còn ở Tinh Châu đánh nhau với man di thì vì vẻ đẹp của họ mà có kẻ mê mẩn rồi bị chính họ đánh cho tơi tả đuổi đi thì đủ để xếp đầy mười vòng sân luyện binh.

Thêm vào đó tính cách lãng mạn thường thấy trong truyện thì việc thích chết vì hành động nhỏ nhặt của tôi cũng dễ hiểu.

Hoàng đế bệ hạ cũng là người bị cuốn vào chính trường Lạc Dương đẫm máu hàng ngày từ khi chưa đến mười tuổi rồi được tôi cứu.

Nghĩ xem.

Có bao nhiêu nữ nhân không mang hảo cảm với nam nhân xuất hiện như bạch mã hoàng tử trong tình huống tính mạng bị uy hiếp.

Theo lịch sử gốc thì sẽ bị Đổng Trác phế truất và mất mạng.

Bệ hạ chắc cũng mơ hồ cảm nhận được điều đó.

Trong lúc tôi đứng dậy dưới ánh mắt hình viên đạn của mấy cô nàng ngây ngô, một vài vị quan đang dự tiệc cũng liếc nhìn tôi.

Một trong những nhân vật chính của yến tiệc bắt đầu di chuyển nên chú ý cũng không lạ.

Thành thật thì tôi không định làm chuyện gì to tát nên di chuyển bình thản.

Trước hết phải giải quyết chuyện tò mò nhất.

Tôi tiến lại gần Trương Giác đang nhàn nhã thưởng thức trà ở góc khuất rồi lên tiếng.

“Ở đây một mình làm gì vậy?”

“…Đại tướng quân?”

Khi tôi lên tiếng thì Trương Giác hơi kinh ngạc mở to mắt.

Nhưng cũng chỉ chốc lát, Trương Giác nhanh chóng lấy lại vẻ nhàn nhã rồi đáp bằng giọng điềm tĩnh.

“Ưm… Có thể nói là đang đồng thời tận hưởng sự náo nhiệt và yên tĩnh chăng.”

“…Lại lời khó hiểu nữa rồi.”

Đúng là người có góc nhìn đặc biệt như đạo sĩ.

Có thể nói là câu trả lời rất giống Trương Giác nên tôi cười khẩy rồi tiếp tục.

“Tỷ muội của ngươi đâu rồi? Chẳng lẽ một mình đến sao?”

“A, ý là các muội ấy ạ.”

Trương Giác gật đầu nhàn nhạt trước câu hỏi của tôi.

“Các muội ấy đang điều hành y quán nên bảo thần một mình tận hưởng yến tiệc.”

“…….”

“Vì mấy đứa ấy lại không thích những dịp công cộng thế này ạ.”

Tôi đại khái hiểu.

Trương Bảo và Trương Lương mang ấn tượng điềm tĩnh giống Trương Giác thì có tính cách rất gần gũi với thường dân.

Gần nhau thì giống nhau mà.

So với việc ngồi vị trí cao thăng tiến thì thích mở y quán sống nhàn nhã hơn.

Khi thế lực chúng tôi ngày càng ổn định thì mấy người đó như tiểu tinh linh lấy lại tự do mà vui mừng thì ấn tượng sâu sắc.

“Vậy sao. Sớm muộn gì cũng phải ghé qua chào hỏi thôi.”

“Các muội ấy chắc chắn sẽ vui lắm ạ.”

Khi Trương Giác và tôi đang trò chuyện thì một người tiến lại gần tôi.

“Đại tướng quân, có một lão nhân muốn tham gia yến tiệc nên đang tranh cãi với binh sĩ ạ.”

“Lão nhân?”

Tôi nghe báo cáo của Lưu Bị thì hỏi lại một lần nữa.

“Vâng ạ. Bản thân tự xưng là Tả Từ…”

“…Ưm?”

Người đó sao lại ở đây?

Tôi không giấu nổi kinh ngạc rồi quay đầu nhìn hoàng đế, hoàng đế khẽ gật đầu.

Ý là làm theo ý tôi muốn.

Tôi suy nghĩ một lát rồi mở miệng.

“Đưa đến đây xem. Ta tò mò hắn định làm gì.”

“Vâng ạ.”

Lưu Bị hành lễ với tôi rồi lui khỏi chỗ.

Tả Từ, Tả Từ sao…

Rốt cuộc tại sao lại đến đây?

Khi nỗi lo của tôi ngày càng sâu thì Trương Giác như tìm được trò vui thì khẽ mỉm cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!