Giờ không còn gì phải kiêng dè tôi lại đưa tay ra lần nữa.
Dù trêu chọc Lưu Bị qua lớp áo cũng thú vị nhưng tôi cảm nhận được sự kiên nhẫn của mình đang đến giới hạn.
“A…”
Khi tôi dùng động tác quen thuộc cởi áo của cô ấy thì Lưu Bị phát ra giọng mỏng manh.
Như Lưu Bị đã nói thì lớp áo bao phủ thân thể chỉ có một lớp duy nhất và khi lớp áo ấy bị cởi ra thì Lưu Bị để lộ thân thể trắng trẻo của mình.
…Quả nhiên.
Thân hình chỗ nào cần vào thì vào, chỗ nào cần ra thì ra tuyệt vời hơn tôi tưởng tượng nhiều.
Dù nghĩ thế này thì rất áy náy nhưng những nữ nhân tôi đối mặt đến giờ thì tương đối có chỗ nào đó thiếu thốn phải không.
Có chỗ vào thì có nhưng chỗ cần ra thì hơi… không ra thì phải nói sao đây.
Không phải là họ không có sức hút.
Đôi chân thon dài khiến không thể rời mắt, đường cong từ ngực đến mông, vẻ đẹp ngoại hình cướp đi tâm hồn người nhìn.
Lưu Bị chỉ đơn giản là thêm yếu tố ngực vào đó thôi.
…Chỉ có điều yếu tố ấy lại tuyệt vời hơn tưởng tượng rất nhiều.
Tôi đối diện bầu ngực mà nam nhân bình thường ai cũng bị mê hoặc thì một lúc lâu không rời mắt được.
“……Cái, kia…”
Lúc ấy giọng nói trông cực kỳ xấu hổ vang lên.
“……?”
“Ngài định nhìn đến bao giờ ạ…?”
Nói vậy thì Lưu Bị khẽ đỏ mặt.
Có phải tôi nhìn quá nồng nhiệt không.
Tôi dùng thái độ đùa giỡn hỏi Lưu Bị đã mất vẻ thản nhiên.
“Chẳng lẽ xấu hổ sao?”
“Vâng, vâng ạ… Dù sao thì đây là lần đầu tiên để lộ thân thể của thần…”
Lưu Bị đối diện ánh mắt tôi thì dùng giọng hơi run đáp.
Tôi cười khẩy.
“Đừng lo. Tự hào còn không hết chứ cơ thể này đâu phải để xấu hổ đâu.”
“Dù ngài nói vậy thì…”
Lưu Bị dù nghe lời khen của tôi vẫn không giấu được vẻ xấu hổ.
Có vẻ nghĩ tôi đang đùa.
Cũng phải thôi.
Có mấy ai có thể nhìn bản thân một cách khách quan được.
Tôi suy nghĩ một lát rồi quyết định đưa ra bằng chứng.
“Ưm… Thế này thì sao?”
“…Ưc?!”
Khi tôi dùng kỹ thuật thuần thục cởi bỏ những thứ cần thiết thì ███ đã to hết cỡ lộ ra.
Lưu Bị đã cởi hết áo nên khi có thứ gì đó đặt lên bụng mình thì xác nhận xong liền lộ vẻ kinh ngạc.
“……!”
“…Hấp.”
Dĩ nhiên nhưng Quan Vũ và Trương Phi đang chứng kiến cảnh này cũng mở to mắt không giấu nổi kinh ngạc.
…Thật sự phiền phức.
Mấy người không đi sao?
Thật sự định ở lại đến cùng sao?
Tôi khẽ quay đầu nhìn hai người nhưng Quan Vũ và Trương Phi chỉ chăm chú vào thân dưới tôi nên không nhận ra.
“…….”
Thôi. Cứ để mặc kệ.
Lưu Bị vừa nói rồi mà.
Nếu sau khi hoàn thành đại sự mà vẫn ở lại thì chẳng phải ý muốn được ôm giống nhau sao.
Vì vậy tôi gật đầu và xác nhận lần nữa để cả hai nghe rõ.
Có lẽ hai người ấy có hảo cảm với tôi nhưng không có dũng khí chủ động như Lưu Bị.
Vậy thì đây chính là cơ hội tốt nhất.
Chỉ cần thuận theo không khí rồi tự nhiên chen vào là xong việc, tiện lợi biết bao.
…Nếu thật sự không có ý thì đẩy tôi ra hay chạy trốn là được.
Nghĩ đến thể chất của hai người ấy thì việc ấy không phải bất khả thi.
Tôi cúi người xuống Lưu Bị vẫn không rời mắt khỏi chỗ ấy của tôi rồi thì thầm vào tai.
“Thế nào, giờ đã cảm nhận được thân thể mình quyến rũ chưa?”
“Vâng…”
Nghe lời tôi thì Lưu Bị khẽ giật mình nhưng vẫn dùng giọng nhỏ đáp.
Khi tôi cúi thân trên thì bầu ngực khổng lồ của Lưu Bị chạm vào ngực tôi rồi hơi bị ép xuống, tôi cảm nhận được cảm giác không thể diễn tả.
Phải diễn tả thế nào đây.
Cảm giác như ôm một chiếc gối khổng lồ vào lòng?
Thêm vào đó là sự thay đổi tâm lý nhồn nhột và dục vọng không biết giới hạn mà dâng trào.
███ bị dục vọng của tôi kích thích thì càng khoe mẽ uy phong hơn.
“…Ở đây, còn nữa…?”
Lưu Bị cảm nhận được kích thước của tôi càng to hơn qua cảm giác trên bụng thì không giấu nổi kinh ngạc.
Tôi tiếp tục mở miệng.
“Giờ không thể không hỏi được nữa.”
“…?”
“Chuẩn bị xong chưa?”
Nói vậy thì tôi lại đưa tay trêu chọc giữa ngực và háng.
Thay vì tập trung vào đầu vú thì tôi xoay quanh quầng vú, thay vì thô bạo bóp toàn bộ ngực thì tôi nhẹ nhàng vuốt từ dưới lên trên.
Thành thật thì tôi rất muốn theo bản năng bóp mạnh bầu ngực to đến mức một tay không ôm hết.
Nhưng nếu vậy thì người chạm thì vui còn người bị chạm thì chỉ đau thôi, tôi từng nghe ở đâu đó như vậy.
…Thành thật thì không hoàn toàn kiềm chế được nên có bóp nhẹ nhưng mức này thì đành chịu thôi.
Đàn ông là sinh vật buồn bã luôn trung thành với bản năng mà.
Nghe nói ngực nếu được vuốt ve đúng cách cũng mang lại kích thích tương đương cơ quan sinh dục.
Cái đó thì nữ hay nam đều giống nhau nhưng tôi thật sự không muốn trải nghiệm.
Dĩ nhiên bàn tay luồn xuống háng cũng đang hoạt động tích cực.
Âm vật… à không, âm hạch khẽ lộ ra giữa khe hở.
Tôi nhẹ nhàng kích thích âm hạch.
Không di chuyển nhanh mà chậm rãi kích thích cũng có lý do riêng.
Theo kinh nghiệm của tôi đến giờ thì tốc độ khiến nữ nhân cảm thấy khoái lạc nhất là khác nhau.
Lữ Bố lãng mạn thì hiệu quả hơn khi theo không khí chậm rãi thay vì di chuyển nhanh không ngừng.
Kỷ lục từ 10 giây giảm một nửa xuống còn 5 giây.
Tào Tháo thì thích kiểu như có chức năng rung mà vuốt ve.
Không thì thầm yêu thương nhồn nhột như Lữ Bố mà phải cho cảm giác chiếm đoạt thân thể nồng nhiệt thì mới nhanh chóng lên đỉnh.
Tư Dữ thì chỉ cần chạm tay là xong nên ngoại lệ.
Đối với con bù nhìn chạm cái là ngã thì luyện kỹ thuật gì.
“Ư, ức! Á?!”
Dù sao nỗ lực của tôi có hiệu quả thì Lưu Bị không trả lời nổi câu hỏi của tôi mà chỉ rên rỉ.
Lưu Bị dùng giọng gấp gáp nói.
“Thần, ít nhất cho thần thời gian chọn lời…!”
“Không sao. Ta tự hiểu được mà.”
“Vậy tại sao lại hỏi… Hư ưng?!”
Lý do gì chứ.
Chỉ đùa thôi mà.
Lưu Bị đang nói với tôi thì thân thể run lên rồi ngậm chặt miệng.
Thấy ⏺⏺⏺ co bóp run rẩy thì đã lên đỉnh.
Tôi khẽ đưa ngón tay vào trong khe để kiểm tra rồi gật đầu.
Đây không phải thứ có thể giả vờ được nên chắc chắn.
“…Đến mức này thì ổn rồi.”
“Hư ư……?”
Tôi nắm chặt eo Lưu Bị vẫn chưa thoát khỏi dư âm lên đỉnh rồi lập tức đưa ███ vào.
“Ưc…?! ”
Lưu Bị chưa kịp phản ứng đã để tôi xâm nhập thì thân thể lại run lên lần nữa.
Tôi không dừng ở đó mà thì thầm vào tai Lưu Bị.
“Từ nãy giờ chỉ thấy phản ứng đáng yêu thôi.”
“……?!”
Nghe lời tôi thì mặt Lưu Bị càng đỏ hơn.
Ồ, lời sến súa này lại hiệu quả.
Sức mạnh của tình yêu vĩ đại thật.
Tôi mới nhận ra sức mạnh của tình yêu thì nhìn vào chỗ kết hợp rồi lập tức di chuyển hông.
Có lẽ vì lần đầu nên giữa chỗ kết hợp có máu chảy ra nhưng tôi không lo lắng.
Vì dịch nhờn tiết ra gấp mấy lần thế.
“Ưng, hức…! Cái, cái này…!”
Lưu Bị thở hổn hển liên tục nói.
“Quá, quá thành thạo ạ…!”
“Cảm ơn lời khen.”
“Hư ư ức?!”
Mỗi lần tôi di chuyển hông thì bầu ngực khổng lồ ấy lắc lư trước sau làm rối loạn tầm nhìn tôi.
Đã nắm được nhịp rồi nên sau đó không cần để ý gì nhiều.
Chỉ cảm nhận cảm giác ⏺⏺⏺ mềm mại quấn lấy rồi giao phó thân thể cho khoái lạc.
“A… A a…?! ”
Sau đó Lưu Bị lên đỉnh nhiều lần và cuối cùng há miệng nhỏ phát ra lời không hiểu nổi.
“…!”
Và không lâu sau tôi cũng phóng thích sâu trong ⏺⏺⏺.
“……A a.”
Lưu Bị lên đỉnh cùng lúc khi tôi phóng thích thì run lên một lần rồi ngã vật xuống với biểu cảm hạnh phúc kỳ lạ.
……Chỉ chịu nổi một lần thôi.
So với đối thủ Tào Tháo chịu nổi đến năm lần thì chênh lệch lớn.
Dù sao Tào Tháo trong lịch sử gốc có hơn 30 người con thì không lạ.
Lưu Bị thì có bao nhiêu con ấy nhỉ.
Có vượt 5 không thì không nhớ nổi.
Dù sao tôi thả Lưu Bị ra rồi quay đầu lại.
“…….”
Quan Vũ thì đồng tử rung liên hồi như động đất.
“Ư a, ư a a…”
Trương Phi cũng phát ra âm thanh không hiểu nổi giống hệt.
Tôi nhìn hai người ấy thì thở dài.
“Sao các ngươi vẫn chưa đi.”
“Cái, cái đó thì…”
Quan Vũ nhận câu hỏi của tôi thì giọng run rẩy.
“Ừ. Lại đây. Ta sẽ làm theo ý các ngươi muốn.”
Khi tôi nói vậy rồi đứng dậy thì hai người ấy liên tục lộ vẻ hoảng hốt.
Lúc ấy Quan Vũ như quyết tâm gì đó mở miệng.
“…Ích Đức.”
“Ư, ừ?”
“Kế hoạch này là do Ích Đức đề xuất đúng không.”
“Đột nhiên sao lại nói thế…”
Trương Phi đang đáp lời Quan Vũ thì mở to mắt.
“……Chẳng lẽ?”
“Hãy nhìn kỹ đi.”
Nói vậy thì Quan Vũ dùng biểu cảm kiên quyết như tướng lĩnh tiến vào tử địa (死地) mà bước đi.
“Huyền Đức quân đã ra tay trước nên tiếp theo đương nhiên là lượt ta.”
“Ơ, ơ ơ?”
Đúng là Quan Vũ, biểu tượng của nghĩa khí và trung nghĩa.
…Nhưng có cần nghiêm trọng đến thế không?
Tôi thoáng nghi hoặc nhưng nghĩ tốt thì tốt thôi nên lặng lẽ chờ tại chỗ.
Cũng phải thôi vì dáng vẻ Quan Vũ tự tay cởi áo tiến lại gần là tuyệt cảnh.
Cuối cùng Quan Vũ để lộ hoàn toàn thân thể khỏa thân rồi mở miệng với tôi.
“Chủ, chủ công… Thần luôn sẵn sàng ạ.”
“…….”
Tôi nhìn Quan Vũ mặt đỏ bừng tiếp tục nói thì khẽ mỉm cười.
“Ừ. Có vẻ chuẩn bị xong rồi.”
Tôi lẩm bẩm một tiếng rồi lập tức ôm chặt Quan Vũ đã tiến sát trước mặt.
Dù không to bằng Lưu Bị nhưng vẫn đủ thuộc dạng ngực lớn chạm vào ngực tôi rồi hơi bị ép xuống.
“……Ưc.”
Quan Vũ cảm nhận cảm giác ấy thì mặt càng đỏ hơn và tôi nhìn vậy thì nghĩ thầm.
Đã chứng kiến tận mắt hành vi tình dục nên dịch nhờn tiết ra nhiều.
Nhưng vấn đề là quá căng thẳng nên toàn thân siết chặt.
Tôi đại khái sắp xếp cách làm rồi lập tức hành động.
“Hư ưm…”
Tôi theo trực giác trước hết hôn Quan Vũ.
Vốn dĩ không có hành động nào tốt hơn để làm không khí tự nhiên.
Quan Vũ cũng có hương đào giống Lưu Bị.
Nghĩ lại thì với Quan Vũ đây là nụ hôn đầu sao?
“…….”
Khi tôi dùng lưỡi gõ nhẹ vào răng thì Quan Vũ khẽ mở miệng và tôi xâm nhập vào đó quấn lấy lưỡi cô ấy điên cuồng.
Khi tiếng lưỡi quấn nhau vang lên thì tôi không dừng ở đó mà di chuyển tay.
Tay ôm eo vuốt ve bên hông ngực rồi luồn tay vào giữa khe mông một lát.
“──?!”
Quan Vũ lên đỉnh sớm hơn tưởng tượng.
…Gì vậy. Sao nhanh thế?
Tôi thoáng hoang mang rồi nhớ đến trường hợp Tư Dữ và Lữ Bố mà gật đầu.
Đến mức này thì hiểu rồi.
Thế giới này càng là tướng lĩnh có thể chất vượt trội thì trên giường càng nhạy cảm.
“A…?”
Tôi nhìn Quan Vũ mắt hơi đờ đẫn không tỉnh táo được thì lập tức đưa vào.
“──!”
Quan Vũ vẫn đứng nguyên mà thân thể run rẩy và tôi cứ thế ra vào trong ⏺⏺⏺ đang cứng đờ.
Trong lúc tôi di chuyển hông thì Quan Vũ liên tục lên đỉnh thân thể run lên.
Tình huống thế này thì Quan Vũ làm sao chịu nổi.
“Hư ức…?! ”
Cảm nhận khoái cảm tê dại ở thân dưới, tôi không ngần ngại phóng thích, và Quan Vũ như đã hoàn thành nhiệm vụ liền mất ý thức.
…Thế là xong người thứ hai rồi.
Tôi đặt Quan Vũ nằm xuống giường rồi hướng mắt sang Trương Phi.
Lúc ấy Trương Phi đang chứng kiến tình huống này thì dùng giọng ngẩn ngơ lẩm bẩm.
“Vân Trường tỷ bảo nhìn kỹ mà…”
“…….”
“Thế này thì chẳng khác gì Huyền Đức tỷ…”
Dĩ nhiên Quan Vũ đã mất ý thức nên không đáp lại được.
Tôi mở miệng hỏi.
“Lời muốn nói chỉ có thế thôi sao?”
“Chờ, chờ chút?!”
Trương Phi bị tôi nắm tay thì phát ra giọng kinh ngạc.
Tôi bất chấp ôm chặt Trương Phi rồi thì thầm.
“Để ta thử xem ngươi chịu được bao lâu.”
“Ư ức─?!”
Trương Phi cũng đỏ mặt giống hai tỷ muội trước.
“Cái gì thế này…! Cảm giác lạ lắm…!”
“Nghe mà buồn thay cái gì thế này là sao.”
“Xin, xin lỗi…?! ”
Phụt!
“───?!”
……Khi tôi phóng thích một lần vào trong ⏺⏺⏺ thì cô ấy cũng ngã quỵ chẳng khác mấy.
Hơi giống Lữ Bố.
À, Trương Phi cũng có hương đào giống các tỷ tỷ mình.
1 Bình luận