201-300

Chương 271: Náo loạn (4)

Chương 271: Náo loạn (4)

Tôi nghĩ không có lý do gì để sợ hãi nên thẳng lưng lên rồi đối diện thẳng với hoàng đế.

Tôi tính ra thì cũng là nạn nhân, có lý do gì phải nhìn sắc mặt mà chật vật đâu.

…Dĩ nhiên hành động thế này với hoàng đế bản thân đã là việc rất ngu ngốc.

Nếu bị cho là vô lễ rồi chặt đầu ngay thì cũng chẳng có chỗ nào để kêu oan.

Tôi dựa vào Tư Dữ đang hộ vệ ngoài kia cùng với cảm xúc khổng lồ hoàng đế dành cho mình mà tự tin đối đầu.

Tôi nhìn vào đôi mắt đen giống bầu trời đêm rồi dùng giọng bình thường như mọi khi nói.

“Bệ hạ. Trước khi trò chuyện xin bệ hạ hãy bình tĩnh lại trước đã.”

“…Trẫm phải làm vậy vì lý do gì?”

Trước hết hoàng đế bệ hạ đang giận tôi là chắc chắn rồi.

Bình thường thì hẳn sẽ nói gì đó giống như ‘Vì là lời thỉnh cầu của ngươi nên trẫm phải nghe thôi’.

Còn kèm theo nụ cười khẽ kéo một bên khóe miệng lên nữa.

Tôi mở miệng với hoàng đế đang đáp lại lời tôi bằng câu hỏi gay gắt.

“Phẫn nộ thường khiến mắt người mờ đi.”

“…….”

“Nhưng thần không nghĩ bệ hạ là người không kiềm chế được cơn giận nhất thời mà làm việc.”

Tôi cố gắng tâng bốc hoàng đế hết mức rồi vừa dứt lời liền làm biểu cảm đẹp nhất có thể.

Biểu cảm đẹp nhất thì cũng chỉ là khẽ kéo khóe miệng lên thôi…

“…Hừ. Nếu không nói được thì thôi.”

Biểu cảm này bất ngờ lại hiệu quả với hoàng đế bệ hạ.

Hoàng đế bệ hạ nhẹ nhàng thở dài rồi thật sự bình tĩnh lại.

Thành thật thì tôi nửa tin nửa ngờ nhưng thật sự hiệu quả.

Tôi ghi chú trong đầu rằng hoàng đế yếu với lời khen rồi tiếp tục giữ biểu cảm ấy nhìn hoàng đế.

“Được rồi. Trẫm sẽ nhận lời thỉnh cầu của ngươi. Vậy được chưa?”

“Thần vinh hạnh.”

Tôi giữ nguyên tư thế thẳng lưng chỉ khẽ nghiêng cổ.

Tôi biết hành động này thiếu lễ nghi.

Nhưng biết làm sao được.

Khoảnh khắc tôi hạ thấp thân mình vì lời nói lịch sự thì tâm tình hoàng đế bệ hạ lại khó chịu.

Đến nước này tôi buộc phải nhận ra.

Bệ hạ thích tôi đối xử thoải mái đến mức có thể bị coi là vô lễ hơn là giữ lễ nghi giữ khoảng cách.

Dĩ nhiên đây là đối xử đặc biệt.

Nếu thần tử khác hành động như tôi thì đầu rơi ngay lập tức.

Xác nhận hoàng đế đã bình tĩnh phần nào tôi ném ra lời mở đầu.

“Thần nghe từ sứ giả rằng từ hôm qua hoàng cung đang xôn xao.”

“Hừm, rồi sao?”

“Hoàng cung xôn xao nghĩa là tâm tình bệ hạ rối loạn, hai chuyện ấy thông nhau.”

Nói đến đó tôi dùng giọng không dao động tiếp tục.

“Bệ hạ rối loạn tâm tình vì chuyện gì, thần (臣) có thể được biết không ạ?”

“…Thật sự không biết mà hỏi sao?”

Hoàng đế thở dài nhỏ.

“Trước đây theo thỉnh cầu của ngươi, trẫm đã tha mạng cho những đứa trẻ chưa làm lễ thành nhân, nhưng cuối cùng lại trở thành thế nào?”

“…….”

“Trước khi làm lễ hôn đã suýt trở thành góa phụ, ngươi có hiểu tâm tình trẫm không?”

“…Bệ hạ.”

Tôi nhìn vào đôi mắt đen như hắc diệu thạch của hoàng đế thì chỉ có thể đáp như vậy.

“Bình thường nếu chưa làm lễ hôn thì không gọi là góa phụ…”

“Im đi.”

Quá đáng quá.

Nhưng lời tôi nói đúng mà.

Bệ hạ và tôi chỉ mới quyết định kết hôn thôi, giống như đính ước.

Vì chưa chính thức làm lễ hôn nên dùng từ góa phụ thì hơi sai.

Hoàng đế, người đang lạm dụng quyền lực vô lý với tôi, thì dùng giọng đáng thương mở miệng.

“Trẫm đã quyết định ngoài Đại tướng quân ngươi ra thì không kết hôn với ai khác.”

“…Bệ hạ?”

“Trong tình huống ấy nếu ngươi mất mạng thì thực tế trẫm trở thành tiết phụ không khác gì.”

Tiết phụ.

Từ dùng để chỉ góa phụ giữ tiết hạnh không lấy chồng mới.

Trung thần không thờ hai vua, tiết phụ không thờ hai chồng.

Là câu nói lưu truyền từ thời Chiến Quốc.

Nghĩa là hoàng đế bệ hạ đang công khai tuyên bố với tôi rằng sẽ theo đuổi tình yêu thuần khiết.

“…….”

“Ồ hà?”

Khi tôi thoáng ngừng lời thì bệ hạ cười đùa giỡn.

“Ngươi phản ứng thế này thì có vẻ lời vừa nãy rất hợp ý ngươi rồi.”

Nghe vậy tôi cười giống hệt bệ hạ rồi nói.

“Bệ hạ là người đẹp đẽ như vậy mà nói lời ấy thì nam nhân nào nghe mà không vui mừng chứ.”

“…Khụ khụ. Đột nhiên nói gì vậy…”

Tôi chỉ đáp lại câu nói sến súa y chang thôi.

Có vẻ bệ hạ tấn công giỏi nhưng phòng thủ yếu.

Chỉ phản đòn một lần mà đã xấu hổ thì đường còn dài lắm.

Tôi hài lòng nhìn hoàng đế đỏ mặt khẽ quay đầu đi sau khi nghe lời tôi.

Lúc ấy bệ hạ đột nhiên nhìn thẳng tôi rồi nói tiếp.

“…Quan trọng không phải cái đó.”

“Ý bệ hạ là cuộc trò chuyện xác nhận quan hệ giữa thần và bệ hạ không quan trọng sao?”

“Rất quan trọng nhưng không phải ý đó thì ngươi biết mà!”

Ô, giọng hơi to lên.

Bệ hạ bình thường dù giận cũng giữ giọng điềm tĩnh nên việc nâng giọng là chuyện rất hiếm.

…Không, nghĩ kỹ thì có lẽ đây là lần đầu tôi thấy.

Là khoảnh khắc thấy được khía cạnh mới của hoàng đế bệ hạ chưa từng thấy.

Quả nhiên phòng thủ yếu thật.

Tôi ghi chú thêm nội dung khác trong đầu rồi dùng giọng nhẹ nhàng hơn mở miệng.

“Vậy cái gì quan trọng hơn quan hệ giữa thần và bệ hạ thì xin bệ hạ nói.”

“…Hừ. Ngươi cũng có phần tinh nghịch đấy.”

Bệ hạ thở dài một hơi rồi lẩm bẩm nhỏ giọng.

“Đến cả điểm này cũng tốt, ta đúng là bệnh nặng rồi.”

“Bệ hạ?”

Lại nghe lời khiến tim rung động gì đó.

Hoàng đế dù tôi phản ứng với lời mình cũng không dám trêu lại.

“Dù sao thì điều trẫm muốn hỏi là cái đó.”

Có vẻ cố ý lảng tránh thì lời lẩm bẩm vừa nãy không phải cố ý.

Tôi lộ biểu cảm hài lòng với cảm giác nhột nhột ấy.

Bệ hạ giả vờ không biết biểu cảm thoải mái của tôi rồi nói tiếp.

“Đại tướng quân, tại sao ngươi lại để lại hậu họa?”

“…….”

“Giống như đi trên lưỡi dao một cách nguy hiểm, ngươi nghĩ tâm tình trẫm khi nhìn ngươi như vậy sẽ thế nào?”

Trước câu hỏi nặng nề ấy tôi tự nhiên im lặng.

Hoàng đế đã tiến lại gần không biết từ lúc nào thì vươn tay vuốt má tôi.

“Giờ vẫn chưa muộn. Những kẻ dính líu gia tộc nghịch tặc thì ngay bây giờ cũng…”

“Bệ hạ.”

Tôi mở miệng trước khi lời hoàng đế dứt.

Hành động thật sự vô lễ nhưng lúc này không có ai dám trách.

“Chắc chắn là có thể trở thành hậu họa nhưng vì muốn cắt đứt yếu tố ấy mà hại cả những đứa trẻ vô tội thì không phải điều thần mong muốn.”

“…Đại tướng quân.”

Bệ hạ lộ vẻ buồn như đã đoán trước câu trả lời của tôi.

Tim tôi đau nhưng không thể lui bước.

Nếu lui bước lúc này thì những đứa trẻ như Đổng Bạch sẽ bị chém hết.

“Lần này gây rối là do những đứa trẻ thần thu dưỡng gây ra đúng vậy.”

“…….”

“Nhưng cuối cùng ngăn chặn được cũng là đứa trẻ thần thu dưỡng.”

Nói đến đó tôi cung kính dâng ý kiến.

“Bệ hạ, xin hãy cân nhắc lại mệnh lệnh.”

“…Cứng đầu đến cùng.”

Hoàng đế nhận ra tôi không chịu khuất phục thì thở dài.

“Được rồi. Có lẽ nhờ tính cách ấy của ngươi mà trẫm được cứu rỗi.”

“…….”

“Thật là trớ trêu. Tấm lòng nhân hậu ấy lại khiến trẫm đau khổ đến thế này.”

Tôi dùng biểu cảm lo lắng mở miệng.

“Bệ hạ.”

“Thôi. Ý ngươi đã kiên định thế này thì trẫm ép buộc ý kiến thì mất mặt.”

Bệ hạ nói vậy rồi ngẩng lên nhìn tôi.

“Đinh Lăng.”

“Vâng, bệ hạ.”

“Làm trẫm lo lắng thế này, sau này trẫm sẽ bắt ngươi trả giá đắt đấy.”

“…?”

Trả giá đắt.

Ý này là gì vậy.

“Ngày chúng ta kết thành phu thê thì hãy mong chờ đi.”

“…….”

Nghe vậy tôi hiểu hoàng đế bệ hạ đang nói với ý đồ gì.

Đây là tuyên chiến sẽ hút sạch tôi sao.

“Lúc ấy sẽ không buông ra suốt đêm nên hãy chuẩn bị tinh thần đi.”

Như thể đoán đúng suy nghĩ của tôi thì bệ hạ thì thầm ngọt ngào vào tai tôi.

Tôi nghe giọng hoàng đế bệ hạ thì theo bản năng nhận ra.

Bệ hạ khác hẳn về chất lượng so với đám tay mơ (?) đầy rẫy xung quanh tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!