Trong chính sử xuất hiện nữ nhân thì thường chỉ gắn danh xưng vào họ mà đề cập thôi.
Tôn Phu Nhân nổi tiếng với biệt danh Tôn Thượng Hương hay Mi Phu Nhân, vợ của Lưu Bị, là trường hợp rất điển hình.
Nhưng trong chính sử như vậy thì hiếm khi có nữ nhân được đề cập trực tiếp tên thật.
Đổng Bạch (董白).
Tên có chữ trắng bạch (白) thì khá đặc biệt phải không.
Nhưng thật sự tên thật xuất hiện rồi mà lại lui sân một cách vô vị.
Sau khi Lữ Bố giết Đổng Trác thì nội dung xuất hiện rằng toàn bộ gia tộc bị diệt vong, nhìn tình hình đó đủ đoán được kết cục của cô bé rồi.
Dù sử không ghi rõ Đổng Bạch mất mạng, nhưng một đứa trẻ còn chưa qua lễ trưởng thành thì khó mà sống sót qua đợt thanh trừng đó.
Phải tiếp xúc nhiều sáng tác thứ cấp liên quan Tam Quốc Chí mới biết được.
Thật sự là nhân vật chỉ người biết mới biết.
Thành thật thì người đọc chính sử mà biết Đổng Bạch thì ít lắm.
Tôi nhìn Đổng Bạch, thiếu nữ tóc trắng ấn tượng, rồi nói.
“Đổng Bạch.”
“Ngài… Ngài gọi sao ạ?”
Đổng Bạch nhận lời gọi của tôi thì đáp bằng giọng hơi vụng về.
Tôi nhìn môi Đổng Bạch run rẩy nhẹ mà cảm nhận được điều gì đó lạ.
Cảm giác như ép buộc nói lời lịch sự vậy.
…Con bé chẳng lẽ khó khăn với cách nói lịch sự sao?
Tôi mở miệng với ý định thử một lần xem sao.
“Điêu Thuyền hình như thấy hành động của ngươi khá ấn tượng.”
“…Vậy sao ạ.”
“Sắp gặp nhau thường xuyên rồi nên gọi thử chủ nhân một lần xem sao?”
“……?”
Đổng Bạch nghe đề nghị của tôi thì chớp đôi mắt trắng bạch của mình.
“Cái đó rốt cuộc có liên quan gì…”
“…….”
“…Lý do nào khiến ngài nói vậy thì có thể cho biết được không ạ?”
Vừa nãy tính cách thật sắp lộ ra phải không?
Dáng vẻ thiếu nữ hợp với giọng điệu ngạo mạn mà ép buộc nói lời lịch sự thật sự thú vị.
Tôi lấy được xác nhận từ phản ứng của Đổng Bạch nên không giấu nổi tâm trạng vui vẻ mà khẽ cười.
“Ngươi cũng đại khái nhận ra rồi phải không.”
“…Ưc.”
“Mau nói thử đi. Chủ nhân.”
“…….”
Trước sự thúc giục liên tục của tôi thì Đổng Bạch hơi đỏ mặt.
Cái này có vị quấy rối kỳ lạ.
Cảnh thiếu nữ mang vẻ ngạo mạn chật vật với tôi đủ để kích thích tâm lý bạo ngược của tôi.
Tôi cũng hiểu tại sao những kẻ xấu tính lại thích trêu chọc người khác.
“Chủ, chủ nhân…”
…Dù vậy quấy rối quá thì lương tâm cắn rứt.
“…….”
Ánh mắt Tư Dữ đang quan sát cảnh này dần kỳ lạ nên tôi mở miệng nói.
“Nếu khó khăn thì không cần làm cũng được.”
“…?”
“Ta không phải kẻ nghiêm khắc với chuyện đó đâu mà.”
Những người không giữ lễ nghi với tôi đã đầy rẫy rồi.
Lữ Bố không kiêng dè nói nửa lời ngay cả ở chỗ công khai, Cam Ninh tiếp cận như bạn hàng xóm.
Tư Mã Ý thường xuyên làm vẻ mặt cộc cằn, Bàng Thống vẫn căng thẳng khi thấy tôi mà quên cả lễ nghi.
Nếu tôi muốn sửa thì đã sửa từ lâu rồi.
Nhưng nghĩ đây cũng là loại cá tính nên tôi không đụng đến.
…Dĩ nhiên cũng vì họ xử sự xuất sắc.
Lữ Bố hành động như không sợ gì trên đời nhưng nhận lời cảnh cáo của tôi thì lập tức cụp đuôi.
Cam Ninh mỗi khi Quan Vũ và Trương Phi trừng mắt thì lộ vẻ khó xử cười cười rồi lén lút lui lại.
Tư Mã Ý thì gì… Lý do cãi nhau với Gia Cát Lượng hầu hết đều liên quan lễ nghi phải không.
Bàng Thống vì tính cách nhút nhát của bản thân nên dù xung quanh không nói gì thì tự mặt tái mét.
Thêm một người nữa vào nhóm cá tính tràn đầy thế này thì có sao.
Ngược lại giờ tò mò xem sắp có nhân vật nào đến nữa.
Tôi cười toe toét rồi nói.
“Có thể nói theo cách thoải mái nên cứ làm theo ý mình đi.”
“…Không sao ạ.”
Đổng Bạch dùng vẻ mặt như tự tôn bị xước rồi nói.
“Xin ngài hãy xem. Mức độ này thì đủ sức làm được.”
“Vậy sao? Vậy thì gọi thử chủ nhân xem.”
“…….”
Ngay khi tôi nói vậy thì Đổng Bạch lại ngậm miệng.
Chỉ là tính cách bẩm sinh như vậy thôi.
Tôi nhìn tóc dài đến vai của Đổng Bạch mà nghĩ.
Nói ra thì hơi kỳ nhưng con bé giống hệt ông nội mình, kẻ không chịu khuất phục ai.
Vốn trẻ con dễ bị ảnh hưởng từ người lớn xung quanh nên chẳng có gì lạ.
Nhưng tại sao thiếu nữ như vậy lại không lệch lạc nhỉ.
Chẳng lẽ do tôi đã uốn nắn một trận trước khi Đổng Trác kịp tác oai tác quái?
Bây giờ thì không biết được.
──────────
Sau khi sự kiện ám sát ồn ào một phen trôi qua thì tôi lập tức nhận lệnh triệu từ hoàng thất.
“Bệ hạ triệu Đại tướng quân!”
“Vậy sao?”
“Vâng!”
Nam nhân mặc trang phục cấm quân (禁軍), đội cận vệ hoàng thất, hành lễ với tôi rồi báo cáo.
“Bệ hạ nói có việc cần trò chuyện quan trọng về sự kiện gần đây!”
“Vậy sao…”
Tôi vuốt cằm rồi lẩm bẩm.
Dù đã đoán đại khái nhưng thật sự vừa xử lý xong việc thì lệnh triệu đã bay đến.
Nếu xử lý việc hơi muộn thì thân phận những thị tòng định ám sát tôi đã rơi vào tay hoàng đế bệ hạ rồi.
Nếu vậy thì chắc chắn lại xé hay nấu, chọn một trong hai.
Lý do tôi hành động rất nhanh để bịt kín kẽ hở cho hoàng đế can thiệp là có lý do.
Thường xuyên thấy máu thế kia thì ảnh hưởng tốt đến sức khỏe tinh thần sao được.
Đã bất an rồi thì không có lý do gì để thêm kích thích.
“Ta biết rồi. Sẽ chuẩn bị ngay rồi đi nên hãy báo lại vậy.”
“Vâng!”
Nam nhân dùng dáng vẻ chuẩn mực như binh sĩ tinh nhuệ bảo vệ hoàng thất mà lui lại.
Dù không biết trò chuyện cụ thể gì nhưng một điều này thì chắc chắn.
Như mọi khi sẽ khiến tôi hoang mang rồi rút hết sức lực của tôi.
Bây giờ nên quen dần rồi chứ.
Thế này thì sinh hoạt khi là quốc tế có làm tốt được không.
Tôi thở dài trong lòng rồi chậm rãi bước đi.
“Ngài đến rồi ạ.”
Khi tôi đến trước hoàng cung thì Tuân Úc như mọi khi dùng biểu cảm cười đón tôi.
“Gần đây cả Lạc Dương đang ồn ào.”
“…….”
“Lý do thì… Không cần nói cũng biết phải không ạ.”
“Ừ.”
Đại tướng quân sắp kết hôn với hoàng đế để lên vị trí quốc tế đã bị uy hiếp ám sát.
Tôi nghĩ cũng không có tin đồn thú vị bằng chuyện đó.
Thị tòng định hại tôi khá nhiều nên không thể bí mật chôn vùi sự kiện.
…Vốn quá trình trấn áp đã khá ồn ào nên không thể tránh.
Giữa đêm khuya ầm ĩ uỳnh uỳnh, kêu gào đủ kiểu thì người xung quanh không biết mới lạ.
Tôi dám chắc hàng xóm đang ngủ cạnh đó cũng tỉnh giấc vì ồn ào.
“Dù sao ngài vô sự thật sự may mắn.”
Tuân Úc quan sát tôi kỹ càng rồi cười mỉm.
“Ta cần chú ý điều gì không?”
“A, ý ngài là vậy sao?”
Tuân Úc nhận câu hỏi của tôi thì giữ nguyên biểu cảm cười đáp.
“Bệ hạ trông tâm trạng không tốt ạ.”
“…….”
“Các thần tử khác thì chỉ lo nhìn sắc mặt nên xin nhờ ngài khéo léo ạ.”
…Cười điềm tĩnh mà nói lời không nên nói.
Nếu sơ suất thì lập tức bị giáng chức, không khí đến mức không dám mở miệng.
Tôi đột nhiên cảm thấy vai nặng trĩu rồi bước đi, ở hành lang thông đến điện yết kiến thì thấy quan lại ùn ùn lui ra.
Không ngờ hôm nay lại là đối thoại riêng.
Hôm nay thì muốn tránh một chút nhưng là mong muốn vô vọng.
Tuân Úc nhìn cảnh ấy rồi nói.
“Bệ hạ có vẻ đang chờ rất nhiều ạ.”
“…Vậy sao.”
Là cảnh cho thấy hoàng đế dành bao nhiêu tâm ý cho tôi.
“Xin mời vào.”
Tuân Úc dẫn tôi đến ngay trước điện yết kiến rồi cung kính cúi người.
Tư thế hoàn hảo không một tì vết.
Tôi tham khảo cô ấy rồi vừa vào điện yết kiến thì lập tức cúi người giống như Tuân Úc.
“Bệ hạ, ngài triệu sao ạ.”
“…….”
“Thần (臣) Đinh Lăng, nhận lệnh triệu của bệ hạ nên đến ạ.”
“…….”
Hoàng đế nghe lời chào của tôi mà vẫn im lặng một cách kỳ lạ.
Làm người ta bất an sao vậy.
Khi tôi đang cúi người đảo mắt lung tung thì hoàng đế dùng giọng điềm tĩnh gọi tôi.
“Đại tướng quân.”
“Vâng.”
“Trẫm rõ ràng đã nói không cần giữ lễ nghi vô ích mà.”
Nghe đến đây tôi theo bản năng nhận ra tâm trạng của hoàng đế không tốt hơn mọi khi.
Trong lúc ấy lời của hoàng đế vẫn tiếp tục.
“Đại tướng quân hãy lập tức ngẩng đầu lên.”
“…Thần tuân mệnh.”
Tôi chậm rãi thẳng người rồi đột nhiên nảy ra một nghi vấn.
Cái này là tôi sai sao?
Tôi ngược lại là nạn nhân bị uy hiếp ám sát mà?
Khi suy nghĩ đến đó thì nghĩ không có lý do gì để sợ hãi nên tôi nhìn thẳng vào hoàng đế bệ hạ.
Bây giờ hãy nghĩ cách đối phó với tình huống này.
0 Bình luận