201-300

Chương 221: Triệu Vân (2)

Chương 221: Triệu Vân (2)

Sau khi bất ngờ chiêu mộ được một nhân vật hoàn toàn nằm ngoài dự đoán ở Tinh Châu, tôi nhận ra gần đây có điều gì đó đã thay đổi một chút.

Phải diễn tả cụ thể thì nên nói thế nào đây.

Đúng rồi. Nói chính xác thì phải như thế này.

Không khí trở nên kỳ lạ.

Lý do tôi nhận ra được điều đó không gì khác ngoài…

“…….”

“…….”

Khi Triệu Vân và một vị tướng khác gặp nhau thì không khí trở nên kỳ lạ.

Không phải là việc bắt nạt người mới.

Trong thế lực của chúng tôi không có mấy vị tướng nhỏ nhen đến mức làm chuyện ấy, và dù có vài người như vậy thì tôi chỉ cần khẽ cảnh cáo là họ lập tức nhìn sắc mặt tôi rồi thu đuôi lại.

Trường hợp thuộc loại sau thì đại diện chính là Lữ Bố.

“Lữ Bố. Ta đã bảo đừng nhìn người khác bằng ánh mắt ấy rồi chứ?”

“Ta, ta biết rồi mà──!!”

Lữ Bố bị tôi túm má kéo giật, vừa xin lỗi vừa kêu la, dáng vẻ ấy khơi dậy chút tâm lý bạo ngược trong tôi.

Có nên nói là đúng chất Lữ Bố không đây.

Chỉ có Lữ Bố là cứ cố tình làm những chuyện đáng bị tôi mắng.

Chắc không phải cố ý đâu…

Dù sao thì ngoại trừ trường hợp như Lữ Bố ra thì không có vị tướng nào bắt nạt người mới cả.

Vậy thì điều kỳ lạ là gì.

Chỉ đơn giản là có một cảm giác gì đó.

Nghe có vẻ vớ vẩn nhưng đúng là như vậy thật.

“…….”

Nhìn kìa.

Hiện tại Triệu Vân đang đi qua đường thì tình cờ chạm mặt một vị tướng.

Hai người vừa chạm mặt đã nhìn thẳng vào mắt nhau, tạo nên không khí kỳ lạ.

Vậy vị tướng chạm mặt Triệu Vân lúc này là ai.

“…….”

Đôi mắt xanh lam màu sắc tương tự Triệu Vân.

Mái tóc đen tuyền, thứ cực kỳ hiếm ở Trung Quốc này trừ hoàng tộc ra, dài đến tận mắt cá chân, buộc kiểu đuôi ngựa.

Vị tướng duy nhất trong thế lực chúng tôi có mái tóc dài như vậy.

Quan Vũ Vân Trường.

Nữ nhân mang ấn tượng nghiêm khắc và nữ nhân mang ấn tượng lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mặt nhau.

Chỉ riêng cảnh ấy đã trở thành một bức tranh, hẳn là nhờ nhan sắc tuyệt mỹ của hai nữ nhân.

Tôi nhìn cảnh tượng ấy mà không giấu nổi nghi hoặc.

Không phải bắt nạt người mới thật mà…

Rốt cuộc là chuyện gì vậy?

──────────

“Vân Trường tỷ tỷ, thế nào ạ?”

Trương Phi, người có đôi mắt đỏ đối lập với Quan Vũ, hỏi.

Quan Vũ đáp lại câu hỏi của Trương Phi bằng giọng điềm tĩnh như mọi khi.

“Quả nhiên có khí phách.”

“Đúng chứ?”

Trương Phi, người từng chạm mặt Triệu Vân trước đó, gật đầu.

“So với ta thì kém một bậc, nhưng chỉ đến mức đó thôi cũng đã rất lợi hại rồi.”

“…….”

Giọng điệu hoàn toàn khoe khoang, nhưng Quan Vũ. người biết rõ thực lực võ nghệ của Trương Phi, không thể phủ nhận.

Trên thiên hạ này, trừ hai người thì không tồn tại vị tướng nào chắc chắn vượt trội hơn Trương Phi.

Thiên Hạ Vô Song Lữ Bố, và hơn hết là vị tướng luôn sát cánh hộ vệ Đại tướng quân, Tư Dữ.

Khi ở Lạc Dương đấu luyện với Trương Phi, ngay cả khi nàng cố ý nương tay thì dáng vẻ ấy cũng đủ khiến Quan Vũ kinh ngạc.

Dù chỉ quan sát từ xa một lát nhưng Quan Vũ nhận ra.

Võ nghệ của vị hộ vệ tướng quân ấy, từ cổ chí kim chỉ có một người có thể so sánh.

Tây Sở Bá Vương (西楚覇王).

Trong lịch sử đầy rẫy anh hùng, đây là nhân vật đứng ở vị trí không ai có thể sánh bằng.

Dù tính tình bạo ngược bị nhiều lời ra tiếng vào, nhưng nếu chỉ xét về cách giành thắng lợi trong chiến đấu và sức mạnh thuần túy thì không ai có thể đưa ra ý kiến tiêu cực.

Nếu Lữ Bố hiện tại là nhân vật không có đối thủ trên thiên hạ thì vị hộ vệ tướng quân của Đại tướng quân là nhân vật không có đối thủ kể cả trong quá khứ.

“Ưm… Có ngày nào đó muốn đấu một trận với nàng ta, nhưng cơ hội cứ không đến.”

Lúc ấy Trương Phi nghiêng đầu rồi nói tiếp.

Có vẻ lòng hiếu thắng đã bị khơi dậy nên Quan Vũ lập tức cảnh cáo.

“Đừng hành động lỗ mãng. Hiện tại là lúc cần thu dọn tổn thất.”

“Biết rồi.”

Trương Phi nghe lời Quan Vũ thì đáp bằng giọng tiếc nuối.

Dù đã thành công ngăn chặn sự xâm nhập của man di nhưng tổn thất của quân phòng thủ Tinh Châu là cực lớn.

Kết quả là phải chiêu mộ lại binh sĩ và huấn luyện từ đầu.

Quan Vũ và Trương Phi đồng thời nhìn về một hướng.

“Các ngươi, lâu rồi nhỉ?”

“…….”

Lữ Bố gác Phương Thiên Họa Kích lên vai, cười khẩy nhìn Hắc Sơn Tặc.

Hắc Sơn Tặc có vẻ nhớ lại nội dung huấn luyện từng nhận từ Lữ Bố nên sắc mặt tái mét.

Lữ Bố nhún vai nói.

“Thôi, ta giờ không rảnh để xem mấy buổi huấn luyện vặt vãnh này đâu…”

“…….”

“Nhưng vì Đinh Lăng nhờ vả nên ta sẽ huấn luyện cực kỳ khắc nghiệt đấy.”

Nghe lời Lữ Bố thì Hắc Sơn Tặc thầm thở dài.

Đinh Lăng Hóa Hiền.

Người đã thu nhận đám đạo tặc bọn chúng, giúp gia đình ổn định định cư, là nhân vật tuyệt vời, nhưng đôi khi lại khiến người ta hơi oán trách.

‘Này. Nhớ kỹ điều này.’

‘Huấn luyện mệt chết đi được ấy.’

Lời vị binh sĩ giàu kinh nghiệm từng đối mặt với bọn chúng trong buổi huấn luyện chung, nói bằng giọng đùa cợt.

Hiện tại Hắc Sơn Tặc đang thấm thía tâm trạng của vị binh sĩ ấy.

“Các ngươi làm gì vậy?”

Lữ Bố cười khẩy nhìn Hắc Sơn Tặc.

“Chạy đi.”

“Ư a a ác!”

Khi Lữ Bố tiến tới với sát khí ngút trời thì Hắc Sơn Tặc, bất kể binh tinh nhuệ hay tân binh, đồng loạt hô lớn rồi chạy thục mạng.

“Nhìn cảnh ấy thật kỳ lạ.”

Trương Phi nhìn Lữ Bố rồi nói.

“Thật sự dồn đến tận lúc sắp chết mới thôi.”

“Tập trung vào việc của mình đi.”

“…Biết rồi.”

Trương Phi nhận ra ánh mắt Quan Vũ dần lộ ra vẻ sắc bén thì nhanh chóng di chuyển.

──────────

Trong tình hình nguy cấp khi man di đột ngột xâm nhập, vị tướng bất ngờ xuất hiện cứu Tinh Châu.

Tin tức một mình xuyên thủng trận địch rồi đuổi theo thủ lĩnh đủ để khơi dậy lòng hiếu thắng của nhiều vị tướng dưới trướng Đại tướng quân.

Keng──!!

“Ưt…?!”

Trương Liêu né tránh trường thương nhắm chính xác vào sơ hở của mình rồi rên khẽ.

Dáng vẻ thoạt nhìn như chỉ vừa né được nên những người gần đó quan sát đều không giấu nổi kinh ngạc.

“Trương Liêu tướng quân lại bị ép…”

“Trời ạ. Lại xuất hiện một vị tướng như vậy từ đâu nữa?”

Không chỉ binh sĩ mà những người kinh ngạc nhất chính là Tống Hiến, Ngụy Tục, Hầu Thành.

Ba người này từ thời còn ở Tinh Châu đã bị Lữ Bố đánh cho tơi bời với lý do rèn luyện võ nghệ nên phản ứng như vậy cũng là lẽ thường tình.

“Nếu là chúng ta thì chắc lại bị treo lủng lẳng như quả trên cây rồi.”

“…Chỉ nghĩ đến đó thôi đã thấy thảm hại, đừng nhắc nữa.”

Hầu Thành gật đầu nói thì Tống Hiến đáp bằng giọng rệu rã.

Trong đầu tôi thoáng hiện lên hình ảnh ba người bị Lữ Bố đánh bay lên trời.

Có lúc ngã sấp mặt xuống đất, có lúc như chính lời họ nói thì bị treo lủng lẳng ở đâu đó rồi nằm bất động.

‘Tách!’

‘Ác!’

‘Khục!’

Tiếng kêu khi bị đánh cũng cá tính đến lạ.

Trong lúc tôi nghĩ linh tinh thì đấu luyện vẫn chưa kết thúc.

Đối thủ của Trương Liêu là Triệu Vân, tung mái tóc ngắn bay phần phật rồi tiếp tục dồn ép Trương Liêu đang mất thế.

Rõ ràng Triệu Vân chỉ cầm một cây thương nhưng số lượng thương nhắm vào Trương Liêu ít nhất cũng phải hai ba cây.

Như cái tên Vân (雲) có nghĩa là mây, cảm giác như đang nhìn thấy ảo ảnh tan biến khi chạm vào.

Nhưng những cây thương trông như nhiều ấy đều là thực thể.

Chỉ vì tốc độ đâm thương quá nhanh nên mới trông như vậy thôi.

Keng! Keng!

“…!”

Trương Liêu đỡ đòn tấn công của Triệu Vân rồi mở to mắt lùi lại vài bước.

Triệu Vân là Triệu Vân nhưng Trương Liêu liên tục đỡ được những đòn tấn công đáng sợ ấy cũng không tầm thường.

Và Trương Liêu cũng không chỉ chịu trận.

Trương Liêu lùi vài bước rồi bắt đầu di chuyển thanh yển nguyệt đao theo hướng không thể đoán trước.

Nhìn như đâm sang phải nhưng đột nhiên từ dưới bay lên, nhìn như vung sang trái nhưng lại đâm vào chân.

Trương Liêu tự do thay đổi hướng tấn công vũ khí hướng về một chỗ.

Không biết làm sao mà được nhưng Trương Liêu bắt đầu rất thuần thục chơi tâm lý chiến.

Triệu Vân thoáng chững lại trước cách tấn công của Trương Liêu nhưng sau khi đỡ vài đòn thì lại trở về vẻ điềm tĩnh.

Thời gian trôi qua một lát thì Triệu Vân thể hiện điều đáng kinh ngạc.

Giống như Trương Liêu, Triệu Vân cũng bắt đầu xen lẫn những đòn tấn công biến chiêu.

Keng! Keng!

“…Ơ.”

Trương Liêu dùng giọng ngạc nhiên rên khẽ.

Sau đó thế trận nghiêng hẳn về phía Triệu Vân.

Triệu Vân dồn dập tấn công, Trương Liêu cố gắng hết sức đỡ đòn.

Keng──!

Cuối cùng kèm theo tiếng động lớn thì Trương Liêu lộ ra sơ hở lớn.

“…….”

“…….”

Trương Liêu nhìn trường thương của Triệu Vân dừng lại sát bên hông mình rồi cười.

“Ngài mạnh thật.”

“Ngài cũng vậy.”

Tôi nhìn cảnh tượng ấm áp khi cả hai thừa nhận nhau thì gật đầu.

Cái này đúng là phim kiếm hiệp rồi còn gì.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!