Tôi tách Tư Mã Ý ra rồi thì đi đến nhà riêng của Vương Doãn không mất bao lâu.
“Đại tướng quân. Đã chờ ngài rồi.”
Có lẽ đã nghe tin tôi đến nên Vương Doãn đã ra tận gần cổng để đón tôi.
Tôi nhìn ông ấy thì lộ vẻ kinh ngạc.
“Không, sao lại ra tận ngoài trời lạnh giá thế này để đón chứ.”
“Hahaha. Lão già đã từ quan rồi thì sao lại làm chuyện đó được.”
Vương Doãn vẫn khỏe mạnh như thường lệ mà cười nói.
“Dù có chờ trong nhà thì cũng chẳng ai nói gì đâu…”
“Không sao cả. Xin đừng bận tâm.”
Cái này nên gọi là cố chấp chăng.
Hay là hành động có tính toán để khiến tôi mang cảm giác mang ơn.
Tôi nhìn gia quyến của Vương Doãn đang lo lắng chạy tới chạy lui xung quanh rồi nói.
“Trước hết trời lạnh nên mau vào trong thì hơn.”
“Rất sẵn lòng. Cảm tạ ngài đã chu đáo.”
Vương Doãn lại cười lớn một tiếng rồi quay đầu nhìn lại phía sau.
“Còn đứng đó làm gì. Mau đưa Đại tướng quân vào.”
“Vâng.”
Khi Vương Doãn nói vậy thì một trong những thị tòng theo ông tiến lại gần tôi với dáng vẻ cung kính.
“Đã chuẩn bị xong tiệc tùng rồi nên ngài chỉ cần vào trong là được ạ.”
“…Ừ.”
Tiệc tùng.
Nghĩa là ngoài tôi thì Vương Doãn còn mời thêm người khác đến đây.
Dù không phải hoàn toàn bất ngờ nhưng vẫn hơi đau đầu.
Dù vậy thì biết làm sao được.
Trừ phi người được mời mang ác ý thật sự thì vẫn phải thuyết phục thôi.
Vương Doãn không mời người tầm thường nên chắc chắn là nhân vật có danh tiếng.
“Đây rồi ạ.”
Sự dẫn đường của thị tòng không dài.
Tôi ngồi xuống chỗ rồi lập tức quan sát căn phòng.
Phòng chỉ có những thứ cần thiết nên hơi lạnh lẽo.
Dù hiện tại đã từ quan nhưng vẫn không thể nghĩ đây là nhà của người từng làm Tam Công (三公).
Thông thường lão già cứng nhắc thì thường tự khoan dung với bản thân phải không.
Nhưng Vương Doãn là người nghiêm khắc cả với chính mình.
Chính vì vậy mà không ai dám nói gì.
Tôi đang nghĩ vậy thì Vương Doãn xuất hiện.
“Để ngài chờ lâu thật sự rất áy náy.”
“Ta không hề nghĩ vậy nên đừng bận tâm.”
Tôi lập tức lắc đầu.
Tôi ngồi xuống chưa đầy ba phút mà nói gì chứ.
Vương Doãn tỏ ra quá khiêm nhường nên tôi mới kinh ngạc.
“Ngài nói vậy thì lão nhẹ lòng hơn rồi.”
Vương Doãn vẫn giữ nụ cười giải thích với tôi.
“Không gì khác, vì nghe tin vị khách khác nên hơi chậm trễ.”
“Vậy sao.”
Tôi đáp điềm tĩnh.
Vương Doãn nhìn dáng vẻ ấy của tôi rồi nói tiếp.
“Vị ấy nói sắp đến rồi nên khi ấy bắt đầu tiệc được không?”
“Rất sẵn lòng.”
Vị khách mà Vương Doãn tiếp đãi đến mức này.
Là Lư Thực (盧植) hay Hoàng Phủ Tung (皇甫嵩) chăng?
Cũng có thể là Chu Tuấn (朱儁).
Những người này đều là nhân vật nhận lệnh triều đình đi thảo phạt Khăn Vàng thời loạn Khăn Vàng, cũng là những nhân vật tiêu biểu khi nhắc đến thế lực hoàng thất.
Tôi không kìm được tò mò nên hỏi.
“Dù mạo muội nhưng có thể cho biết ngài đã mời vị nào không?”
“Đại tướng quân cũng nhớ người ấy.”
Vương Doãn đáp câu hỏi của tôi rồi cười hiền từ.
“…….”
Vậy người tôi nhớ là ai đây.
Vương Doãn nhìn ánh mắt ấy của tôi mà vẫn không nói thêm gì, khép miệng lại.
“Thưa ngài. Khách đã đến ạ.”
“Ừ. Mau đưa vào.”
Có vẻ thật sự ở gần đây.
Vị khách Vương Doãn mời thì không lâu sau cuộc trò chuyện đã đến nơi.
Khi tôi đang nhìn thị tòng rời khỏi phòng thì Vương Doãn nói.
“Đại tướng quân, ngài có biết không? Vị khách lão mời hôm nay thì ngay cả lão cũng không biết rõ.”
Cái này thì hoàn toàn không ngờ tới.
Vương Doãn nhìn biểu cảm ngẩn ngơ của tôi rồi điềm tĩnh nói tiếp.
“Chỉ nghe loáng thoáng rằng có tài năng lớn lao, chưa từng trò chuyện nghiêm túc lần nào.”
“…….”
“Vì vậy lão mới mời nàng đến để trò chuyện một lần.”
…Nàng?
“Lại nữ nhân nữa à?”
Đương nhiên vừa nghe chữ “nàng” thì biểu cảm Lữ Bố lập tức méo xệch.
“Haha! Vẫn được yêu thích như xưa nhỉ.”
Nếu là người bình thường thì chắc chắn sẽ lo nhìn sắc mặt Lữ Bố, nhưng Vương Doãn nhìn Lữ Bố lộ vẻ không vui thì cười lớn một tràng.
Quả nhiên gan lớn.
Có lẽ phải đến mức này mới triển khai được Liên Hoàn Kế.
Vương Doãn nói.
“Xin đừng lo. Ít nhất không phải mang ý đồ như vậy thì lão có thể khẳng định chắc chắn.”
“Khụ…”
Nghe Vương Doãn giải thích thì Lữ Bố phát ra tiếng trầm ngâm.
Lữ Bố cũng không thể nhổ nước bọt vào mặt người đang cười.
“…….”
Tư Dữ thì vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nên không biết đang nghĩ gì.
Giờ dù nữ nhân có tăng thêm bao nhiêu cũng chẳng quan tâm nữa.
Chắc chắn Tư Dữ từng nói với tôi câu này.
‘Chỉ cần ngài ở bên em thì nữ nhân có bao nhiêu cũng không sao.’
Rõ ràng đã nói câu đậm chất Quyền Vương thời tận thế mà.
Đúng là kẻ si tình thứ thiệt.
Sau một lúc trò chuyện trong bầu không khí nhẹ nhàng.
Cuối cùng cửa phòng chậm rãi mở ra và một nữ nhân xuất hiện.
“…….”
Tôi nhìn nữ nhân ấy thì không giấu nổi kinh ngạc.
Quả nhiên đúng như Vương Doãn nói, là người tôi nhớ.
Người đã đưa ra đề án khiến tất cả mọi người bao gồm cả tôi ngã ngửa ở triều đình, sao tôi quên được.
Nữ nhân mang mái tóc nâu với vẻ ngoài trí thức vừa vào phòng đã hành lễ.
“Được mời đến nơi quý giá thế này thật là vinh hạnh.”
“Không có gì to tát nên đừng quá câu nệ lễ nghĩa.”
Tôi quan sát nữ nhân một lát thì cảm thấy có gì đó lạ.
Không phải vì Vương Doãn và nữ nhân trò chuyện thân quen.
Mái tóc nâu sáng rõ.
Đôi mắt nâu sẫm tương phản.
Tôi nhìn ngoại hình nữ nhân ấy thì cảm nhận được cảm giác quen thuộc không rõ lý do.
Thân hình cũng khá nhỏ bé, kiểu tóc cũng khác nhưng khi bắt đầu chú ý thì cứ liên tục để ý.
“…….”
Giờ tôi mới nhận ra.
Nữ nhân đang đứng trước mắt tôi có ngoại hình rất giống người tôi biết.
Chẳng lẽ…
Khi tôi đang nghĩ vậy thì nữ nhân đang trò chuyện với Vương Doãn nhìn tôi nói.
“Đại tướng quân phải không ạ.”
“…Ừ. Trò chuyện riêng thế này là lần đầu.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt nữ nhân.
“Đến giờ chưa kịp hỏi nhưng nhân cơ hội này ta hỏi luôn. Ngươi là ai?”
“A, có lẽ ngài thật sự không biết.”
…Cái này thì không biết nói sao.
Thế giới này càng năng lực vượt trội thì ngoại hình càng được chỉnh sửa.
Ngày nào đó tôi từng chú ý đến vẻ đẹp xuất chúng của nữ nhân nên nghĩ sau này sẽ tìm hiểu, nhưng xong việc gấp thì quên béng luôn.
Nghĩa là nguyên nhân do đầu óc ngu ngốc của tôi.
Khi tôi lộ vẻ xấu hổ thì nữ nhân cười giống ai đó.
“Họ là Tuân (荀), tên là Úc (彧), tự là Văn Nhược (文若) ạ.”
“…….”
“Dù Đại tướng quân gọi thần thế nào cũng không sao nhưng…”
Nữ nhân ngập ngừng cuối câu một lát rồi nói tiếp.
“Nếu có thể thì xin hãy gọi là Tuân Úc (荀彧) thay vì Tuân Văn Nhược (荀文若).”
Thì ra nhân tài siêu cấp ẩn náu ở đây.
Tôi dùng giọng không giấu nổi ngẩn ngơ đáp.
“…Sẽ làm vậy.”
“Hừ hừ. Cảm tạ.”
Tuân Úc cười giống hệt cháu mình là Tuân Du.
Không hổ là cùng huyết mạch, nụ cười cũng tương tự.
Nói là cháu thì có vẻ Tuân Úc lớn hơn Tuân Du nhưng thật ra Tuân Úc nhỏ hơn Tuân Du sáu tuổi.
Thỉnh thoảng có người chú trẻ hơn cháu phải không.
Giống hệt thế.
Ở đây thì gọi là cô họ chứ không phải chú.
Lý do Tuân Úc trước mắt tôi trông trẻ hơn Tuân Du là vì vậy.
…Dù đã đến tuổi trưởng thành nhưng trông trẻ thì thôi đi.
Đây vốn là thế giới như vậy.
“Không khí tốt đẹp thật. Thật sự may mắn.”
Lúc ấy Vương Doãn đang quan sát cuộc trò chuyện thì dùng giọng nhân hậu nói.
“Vậy thì đã đến lúc trò chuyện nghiêm túc rồi.”
Vương Doãn vuốt râu một cái.
“Đại tướng quân.”
“…….”
“Tương lai mà Đại tướng quân vẽ ra là thế nào?”
Bắt đầu rồi sao.
Vương Doãn từ đầu đã hỏi câu khó.
Tuân Úc nhìn tôi bằng ánh mắt sáng rõ đầy chú ý.
Tôi đối diện hai người ấy rồi chậm rãi mở miệng.
1 Bình luận