201-300

Chương 264: Quyền lực (4)

Chương 264: Quyền lực (4)

Vương Doãn liên tục rót rượu cho tôi thì không chịu nổi lâu.

Tại sao vậy. Vì tôi đáp lại một cách đơn giản thô bạo.

Vương Doãn đúng như lời ông ấy nói mà uống rượu đến mức mũi lệch cả đi, tôi thì mỗi khi chén của Vương Doãn cạn thì lại rót đầy.

Một nhân vật nắm giữ chức vị Đại tướng quân to lớn trực tiếp rót rượu thì có mấy ai dám từ chối.

Tôi vốn định nếu Vương Doãn lộ ra vẻ khó xử dù chỉ một chút thì sẽ dừng lại.

Không có gì đáng ghét bằng cấp trên ép uống rượu.

Nhưng ngoài dự đoán Vương Doãn lại là kiểu thích rượu.

Ngược lại mỗi khi tôi rót rượu thì ông ấy vừa cảm thấy vinh hạnh vừa cúi đầu uống cạn.

Nhưng lão nhân chịu nổi men rượu thì được bao lâu.

Hơn nữa là lão nhân bình thường sống thanh liêm nên cũng không uống rượu giỏi.

“…….”

Vương Doãn bắt đầu đại chiến rượu thì không lâu sau đã say mèm rồi ngã vật xuống chỗ.

Tôi nhìn ông ấy thì nói với các thị tòng xung quanh.

“Mau đưa Vương lão nhân về nghỉ.”

“A, vâng ạ.”

Các thị tòng cũng đáp bằng giọng kinh ngạc như thể lần đầu thấy dáng vẻ Vương Doãn thế này.

“Lão nhân, ngài say rồi ạ. Giờ nên nghỉ ngơi thôi ạ.”

“Ư ơ ơ….”

Như những người say rượu thường thế, Vương Doãn phát ra tiếng quái dị không hiểu nổi rồi được thị tòng dìu đi.

Tuân Úc nhìn cảnh tượng ấy mà nói.

“Người bình thường hành xử cẩn thận lại thả lỏng đến mức này, có vẻ ông ấy đã buông bỏ hết mọi lo lắng rồi.”

“Lo lắng à… Ngươi nghĩ vậy sao?”

Tuân Úc nhận câu hỏi của tôi thì dùng động tác điềm tĩnh nhấp một ngụm rượu rồi khẽ cười.

“Vâng ạ. Dù đã từ quan lui về nhưng dù mưa hay tuyết vẫn lo lắng cho hoàng thất.”

“…….”

“Người như vậy mà lộ ra dáng vẻ ấy chính là đã buông bỏ gánh nặng nặng nề rồi chứ gì.”

Nói đến đó Tuân Úc quay đầu về phía ngoài.

“Phải không ạ?”

“Hửm?”

Tôi lộ vẻ nghi hoặc trước dáng vẻ Tuân Úc như đang nói với người khác.

Ở đây ngoài thị tòng còn có ai khác sao?

“Chậc.”

“…….”

Lữ Bố đứng sau tôi thì như đã biết gì đó mà tặc lưỡi, Tư Dữ thì vẫn giữ biểu cảm vô cảm như thường lệ mà nhìn thẳng phía trước.

Từ phía ngoài phòng, nơi mọi ánh mắt tập trung, một người xuất hiện.

“…Ngài đã biết rồi sao.”

“Ta có phần nhạy cảm nên.”

Tôi đối diện mái tóc nâu nhạt dài đến xương bả vai cùng đôi mắt như dải ngân hà hút hồn thì lộ vẻ kinh ngạc.

Tuân Úc vẫn giữ nụ cười nói.

“Trước khi Vương lão nhân ngã xuống thì dáng vẻ thị tòng đã lạ rồi ạ.”

“…….”

“Có người đỏ mặt, có người bồn chồn, nếu là người khiến thị tòng của Vương lão nhân phản ứng như vậy thì chỉ có một người thôi phải không ạ?”

Nghe giải thích ấy thì các thị tòng biết mình sai nên bắt đầu toát mồ hôi lạnh.

“…Vậy sao.”

Nữ nhân mang dáng vẻ mảnh mai, Điêu Thuyền dùng giọng điềm tĩnh nói.

Khi tôi vẫn còn ngẩn ngơ vì sự xuất hiện của Điêu Thuyền thì Điêu Thuyền cúi người với tôi.

“Thật xấu hổ, chủ nhân.”

“Đột nhiên sao lại thế?”

Tôi đương nhiên lộ vẻ hoang mang trước Điêu Thuyền đang cúi rạp người.

Điêu Thuyền đáp.

“Vì dù không có lệnh của chủ nhân nhưng tiểu nữ đã tự ý hành động, rõ ràng là sai lầm…”

“…….”

Nghe vậy tôi vuốt ngực.

Tôi còn tưởng xảy ra chuyện lớn gì chứ.

“Nếu chỉ là vậy thì hoàn toàn không cần xin lỗi.”

Tôi nói với Điêu Thuyền, người có tư duy cứng nhắc hơn tưởng tượng.

“Ta trông nghiêm khắc đến mức ấy sao?”

“…Không phải ạ.”

“Vậy thì không có vấn đề gì.”

Nghe câu trả lời của Điêu Thuyền tôi lập tức nói tiếp.

“Khi làm gì cũng không cần nhìn sắc mặt ta mà hành động.”

“……Vâng ạ.”

Đến mức này chắc đã hiểu hết.

Điêu Thuyền là nhân vật đầu óc xoay chuyển nhanh hơn tôi nhiều.

“Giờ phải hỏi cái này rồi. Vì chuyện gì mà đến đây?”

“Để đề phòng trường hợp có thể xảy ra nên tiểu nữ đã đến ạ.”

“Vậy sao.”

Tôi gật đầu rồi nói.

Nghĩa là lo lắng giữa Vương Doãn và tôi có thể xảy ra chuyện lớn.

Nếu thật sự xảy ra chuyện lớn thì Điêu Thuyền sẽ chen vào giữa Vương Doãn và tôi để trung gian điều hòa tình hình.

Việc diễn ra tốt đẹp nên không xảy ra chuyện ấy.

Tôi hơi tò mò cách cô ấy trung gian nhưng chỉ nghĩ vậy thôi.

Hỏi quá chi tiết thì cũng không hay.

Điêu Thuyền xuất hiện khiến không khí tiệc tùng hơi lạ nhưng chưa đến mức chịu không nổi.

Quan trọng là điều đó.

“…….”

Giờ không còn chủ đề để trò chuyện nữa.

Vương Doãn cũng rời chỗ rồi nên kết thúc tiệc lúc này cũng ổn nhưng cơ hội trò chuyện với vương Tá Chi Tài đã có, tốt hơn là kéo hẳn về phe mình.

Câu hỏi đáp đã xong nên muốn tiếp tục trò chuyện thì cần chủ đề mới.

Nhưng chủ đề gì đây?

Hỏi thích món nhắm gì cho cơm hộp chăng?

Tôi suy nghĩ chủ đề trò chuyện một lát rồi quyết định cứ lao thẳng vào.

“Tuân Úc.”

“Ngài gọi ạ.”

“Ngươi từng so sánh ta với Quang Vũ Đế.”

Tôi nhìn thẳng vào Tuân Úc đang lộ vẻ nghi hoặc.

Quang Vũ Đế (光武帝).

Ông ấy một mình dẫn quân, múa đao giỏi, lập mưu hay, chính trị cũng tự làm hết, đúng là quái vật.

Thậm chí còn được lòng người nữa chứ?

Vương Mãng (王莽) diệt Tiền Hán (前漢) thì không phải vô cớ mà bị đập tan ở trận Côn Dương (昆陽之戰).

1 vạn đánh 43 vạn thắng thế nào đến giờ vẫn là nghi vấn.

Thời đại Quang Vũ Đế hoạt động cũng giống thời Hán Sở tranh hùng hay Tam Quốc, khắp nơi quân hùng nổi dậy gây hỗn loạn.

Chỉ là siêu nhân Quang Vũ Đế gầm lên thì quét sạch hết thôi.

Tôi nhớ đến công trạng của Quang Vũ Đế thì lắc đầu nói.

“Ta không phải nhân vật vĩ đại đến thế.”

“…….”

“Nhưng có một điều này thì ta tự tin.”

Tuân Úc lặng lẽ chờ lời tôi.

“Nếu có nhân tài xuất chúng như ngươi giúp đỡ thì nhất định có thể tạo ra thời kỳ thái bình thịnh vượng (Thái Bình Thánh Đại - 太平聖代).”

Tôi sẽ bị hậu thế đánh giá thế nào thì không biết.

Ít nhất đừng để bị ghi là đại gian phu háo sắc thì tốt rồi.

“Thần tử xuất chúng dù có bao nhiêu cũng không bao giờ thừa.”

“…….”

“Có người từng đánh giá ngươi là Vương Tá Chi Tài (王佐之才).”

Tôi dùng giọng điềm tĩnh nói tiếp.

“Ngươi có thể dùng năng lực ấy để phò tá ta không?”

“Dĩ nhiên ạ, Đại tướng quân.”

Tuân Úc như chờ câu nói ấy nên không chút do dự đáp.

Tuân Úc cười mỉm với tôi rồi đùa giỡn hỏi.

“Cháu gái thần là Tuân Du cũng bị ngài dụ dỗ như vậy sao?”

“…Không, Tuân Du tự tìm đến thôi.”

Cách chọn từ gì vậy.

Ai nghe thì tưởng tôi cũng động đến Tuân Du.

Tôi và Tuân Du không có quan hệ như vậy.

Thật đấy.

──────────

Tôi và Tuân Úc đối rượu một lúc lâu rồi nhận ra trời đã tối nên quyết định rời khỏi nhà Vương Doãn.

Dù cứ nằm vật ra ngủ ở đây cũng không tệ nhưng nếu tôi ở lại tiếp thì thị tòng của Vương Doãn sẽ bồn chồn không yên là điều rõ ràng.

Tình huống khó chịu như vậy tôi cũng không mong muốn.

“Vậy thì giờ phải về thôi.”

Tôi đứng dậy với dáng vẻ quen thuộc rồi nói.

Tôi hỏi Tuân Úc đang ngồi tại chỗ.

“Ngươi định thế nào?”

“……Khò.”

Hoàn toàn gục rồi.

Rượu độc hơn tưởng tượng sao?

Tuân Úc uống vài chén đã ngủ ngay.

Tuân Úc là kiểu say rượu thì ngủ sâu luôn.

Trong nhiều thói rượu thì đây là loại tốt nhất.

“Cái, cái này phải làm sao…”

Đương nhiên thị tòng của Vương Doãn lại lộ vẻ khó xử.

“Ưm… Trên đường về tiện thể đưa về vậy.”

“…Cái gì cơ?”

“Ta biết nhà riêng của Tuân Du ở đâu mà.”

Lữ Bố nghe lời tôi thì lộ vẻ kinh ngạc.

“Cảm, cảm tạ Đại tướng quân.”

“Không xa lắm nên không khó khăn gì.”

Thị tòng của Vương Doãn mở miệng với vẻ hoàng cung.

Tôi tiến lại gần Tuân Úc đang nằm sấp trên bàn như bánh trôi nếp.

“Chờ, chờ chút…”

Khi Lữ Bố lẩm bẩm gì đó thì Điêu Thuyền dùng động tác thuần thục nhấc Tuân Úc lên trước.

“……?”

“Xin hãy giao cho tiểu nữ.”

Tôi dùng giọng ngẩn ngơ hỏi.

“…Được chứ?”

“Vâng ạ.”

Tuân Úc dù thân hình khá nhỏ bé nhưng là người trưởng thành nên vẫn nặng chứ.

Nhưng Điêu Thuyền như chẳng có gì mà nhẹ nhàng cõng Tuân Úc lên lưng.

…Gì vậy, sức mạnh hơn tưởng tượng.

“Vậy thì được.”

“Cảm tạ chủ nhân.”

Nhận được sự cho phép của tôi thì Điêu Thuyền khẽ cúi người.

“Đại, Đại tướng quân!”

Khi Lữ Bố và Điêu Thuyền trao đổi ánh mắt khó hiểu thì gần đó vang lên giọng lạ.

“…?”

Tôi quay đầu thì thị tòng có vẻ của Vương Doãn đang hớt hải chạy ra từ trong nhà.

“Có chuyện gì?”

“Là quà lão nhân gửi ạ!”

Thị tòng đáp rồi đưa ra hộp dài, tôi nhận lấy thì kinh ngạc vì trọng lượng nặng hơn tưởng tượng.

…Đây là hối lộ sao?

Vương Doãn không phải người gửi thứ này chứ.

“Không có lời nhắn gì khác sao?”

“À, a! Xin hãy chăm sóc tốt dưỡng nữ của ngài ấy…”

“…….”

Sao sắc thái lại lạ thế này.

Tôi mang cảm giác khó chịu mở hộp ra.

Và tôi nhìn thấy.

“…….”

Một thanh bảo kiếm cao cấp với vỏ kiếm được khảm bảy loại bảo thạch.

“Ôi, vũ khí trông ngon đấy. Cái gì vậy?”

Lữ Bố vốn kén chọn vũ khí cũng không giấu nổi kinh ngạc trước dáng vẻ thanh kiếm ấy.

…Sao lại đưa cái này đây.

Không hiểu sao đôi mắt Điêu Thuyền thoáng dao động.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!