201-300

Chương 230: Đương Đồ Cao (當塗高) (6)

Chương 230: Đương Đồ Cao (當塗高) (6)

Tôi đã thành công đánh bại Lưu Biểu thống trị Kinh Châu và đẩy lùi Hung Nô tộc xâm nhập Tinh Châu.

Ngay sau đó lại nghe tin Viên Thuật xưng đế.

Việc đánh bại Viên Thuật bản thân không phải vấn đề.

Khi xem xét tình hình thế lực chúng tôi và tình hình xung quanh thì khả năng Viên Thuật đánh bại chúng tôi là hoàn toàn không có.

Chỉ có một điều khiến tôi bận tâm.

Đó là tổn thất mà Hung Nô tộc gây ra cho quân phòng thủ Tinh Châu quá lớn.

Tinh Châu hiện tại vẫn chưa thu dọn ổn thỏa nên cực kỳ yếu thế trước sự xâm nhập từ bên ngoài.

Nhưng trong tình hình ấy mà tôi lại rút quân để nói rằng sẽ thảo phạt Viên Thuật?

Thì Tiên Ti tộc và Ô Hoàn tộc sẽ nhân cơ hội ùa vào ngay.

Thật sự đánh nhau bẩn thỉu quá.

Tần Thủy Hoàng cũng vì muốn ngăn man di mà xây dựng Vạn Lý Trường Thành (萬里長城) nổi tiếng.

Nhưng Vạn Lý Trường Thành thời hậu Hán hiện tại thì khó mà mong đợi hiệu quả phòng thủ thực sự.

Lý do rất đơn giản.

Vì tham nhũng kéo dài quá lâu nên tường thành không được quản lý tử tế.

Ngay cả công trình hiện đại trải qua nhiều phát triển khoa học cũng chỉ vài chục năm đã xuống cấp thì tường đất bằng đất thì còn nói gì nữa.

Vạn Lý Trường Thành (萬里長城) hiện tại mang cái tên oai phong ấy mà ngay cả câu giờ cũng không làm nổi, chỉ là vật vô dụng.

Hình thức tường đá mà chúng ta thường biết là do nhà Minh vội vàng xây dựng sau sự kiện ‘Mông Cổ’ sau này.

Nhưng quy mô quá lớn nên đến trước khi nhà Minh diệt vong cũng chưa hoàn thành.

Tại sao nhà Minh lại làm công trình khổng lồ như vậy thì cũng hiểu được.

Nếu Đế Quốc Mông Cổ lại từ phía trên tràn xuống làm phần hai của Kim quốc thì đúng là tai họa.

Tổn thất quân phòng thủ lớn, thời gian thì không có, công trình xây dựng để phòng thủ cũng không phát huy tác dụng.

Nhưng cũng không thể bỏ mặc bách tính ở Tinh Châu được.

Cuối cùng chỉ còn một đáp án.

Tôi dùng kế bất đắc dĩ (Cùng Dư Chi Sách - 窮餘之策) nên điều động binh sĩ từ nơi khác đến hỗ trợ phòng thủ Tinh Châu.

“Trĩ Thúc (稚叔, tự của Trương Dương). Ta sẽ giao một phần binh sĩ ta mang đến cho ngươi.”

“Dù, dù vậy ngài cũng không sao sao?”

“Ừ. Nhưng phải giữ vững Tinh Châu.”

“Vâng ạ!”

Sau khi để lại binh sĩ ở Tinh Châu như vậy thì tôi lập tức quay về Lạc Dương để tái chỉnh đốn quân đội rồi xuất chinh đến Thọ Xuân.

Thọ Xuân là vùng đất được sáp nhập vào Giang Đông nhưng không phải địa hình mà mọi người thường nghĩ, phải vượt Trường Giang mới tấn công được.

Nói đúng hơn thì nên giải thích đây là một loại đầu cầu để vượt Trường Giang.

Trong lịch sử gốc thì Tôn Quyền xây dựng thế lực bên kia Trường Giang vì muốn tiến vào Ngụy quốc mà đã đâm đầu vào Hợp Phì.

Hợp Phì chính là gần Thọ Xuân.

Tức là dù từ phía bắc hay phía nam thì Thọ Xuân đều là vùng đất quân sự cực kỳ quan trọng.

Hơn nữa Thọ Xuân cũng có nhiều sông ngòi quanh co nên phòng thủ rất thuận lợi.

…Dù vậy vẫn không thể so sánh với thành Tương Dương, bản doanh của Lưu Biểu.

Haiz, nếu viên Thái thú Thọ Xuân ban đầu ngăn chặn tốt Viên Thuật thì đã không phải khổ sở thế này.

Viên Thái thú Thọ Xuân giờ tôi cũng không nhớ tên đối đầu với Viên Thuật rồi bại trận nên dâng nộp Thọ Xuân.

Liệu Viên Thuật từng trải qua nguy cơ tính mạng dưới tay Tào Tháo nên tạm thời tỉnh ngộ, hay viên Thái thú Thọ Xuân còn vô năng hơn cả Viên Thuật.

Tôi mang theo nghi vấn không giải đáp được mà tiếp tục tiến quân.

Đường từ Kinh Châu đến Thọ Xuân không mất quá lâu.

Thành phố Vũ Hán Trung Quốc… tức là từ quận Giang Hạ Kinh Châu hướng lên phía trên, chỉ cần vượt một ngọn núi là đến ngay.

Khoảng cách đại khái 900 dặm(350km).

Khoảng cách ngắn hơn một chút so với từ Seoul đến Busan…

…Thật sự tức điên lên được.

Sao đất đai lại rộng thế này?

Thành thật nói thì khi đánh bại Viên Thuật rồi quay về Lạc Dương thì có lẽ mùa thu gần kết thúc.

Sau đó là mùa đông lạnh giá, khi mùa đông trôi qua thì một năm mới lại đến.

“…….”

Và trong suốt mùa đông ấy tôi sẽ gặp phải chuyện gì đó kinh khủng.

Nhìn ánh mắt Tư Dữ đang nhìn tôi thì chắc chắn.

Ngòi nổ đã cháy hết rồi, giờ chỉ còn chờ thời điểm bùng nổ.

…Ít nhất đến khi về Lạc Dương thì không sao là tốt rồi.

Lúc ấy Lưu Bị đang theo quân đến gặp tôi rồi hành lễ.

“Đại tướng quân.”

“Ưm? Có chuyện gì?”

Tôi mở miệng hỏi.

Lưu Bị nhận câu hỏi của tôi thì dù có phải do cảm giác hay không nhưng lộ vẻ khó chịu khi tiếp tục nói.

“Thần xác nhận quân đội Duyện Châu Mục đang ở gần đây.”

“Chắc chắn không?”

“Vâng.”

Lưu Bị cung kính cúi đầu.

“Nhìn chữ Tào (曹) trên quân kỳ thì chắc chắn ạ.”

“Vậy sao…”

Tôi đáp bằng giọng điềm tĩnh.

Đang đi đường thì đụng mặt Tào Tháo.

Nhìn vậy thì hẳn xuất phát gần như cùng thời điểm, thật sự là tình huống trùng hợp.

Lưu Bị nói.

“Quân đội Tào Tháo cũng phát hiện chúng ta nên đang chậm rãi tiến đến phía này.”

“…….”

“Chúng ta nên làm sao ạ?”

Nghe câu hỏi điềm tĩnh của Lưu Bị thì tôi cười khẩy.

“Lâu rồi mới gặp mặt thôi.”

“Ý ngài là…”

“Cũng tiến về phía quân Tào Tháo đi.”

“Tuân mệnh.”

Tôi nhìn Lưu Bị lui ra rồi suy nghĩ.

Tào Tháo Mạnh Đức.

Nữ nhân xinh đẹp với thân hình nhỏ nhắn, tóc bạc mắt bạc.

Sau khi chia tay ở Lạc Dương thì thật sự lâu rồi mới gặp lại.

Thời gian trôi qua khá lâu, không biết Tào Tháo đã thay đổi thế nào.

Tìm xem Tào Tháo thay đổi điểm gì cũng thú vị đấy.

──────────

“Lâu rồi nhỉ.”

“Ừ.”

“Hừm… Trong lúc ta không có mặt thì ngươi có cô đơn không?”

“?”

Hoàn toàn không thay đổi.

Tào Tháo vẫn nói những lời kỳ lạ giống như lần đầu gặp tôi ở Lạc Dương.

Tôi thì lộ vẻ mặt ngẩn ngơ trước hành động của Tào Tháo.

“Nhìn ánh mắt ngươi thì chắc ở Lạc Dương đã nhớ ta kinh khủng lắm nhỉ.”

“Hoàn toàn không có.”

“Ngại ngùng cũng không tệ.”

Thật sự muốn phát điên luôn.

Chắc chắn mỗi lần gặp Tào Tháo là lại nghĩ vậy.

“Đừng lo. Nếu ngươi muốn thì bất cứ lúc nào ta cũng sẽ dành thời gian riêng tư cho ngươi.”

Tào Tháo không biết nghĩ gì mà cố tình chọn từ ngữ đầy khả năng gây hiểu lầm.

Gần chỗ có quả bom không biết khi nào nổ mà đang lo lắng thì Tào Tháo lại đang đùa với lửa gần quả bom ấy.

“Mạnh Đức…”

Nữ nhân tóc xanh lam đậm đứng gần Tào Tháo thì lộ vẻ mặt đau đầu.

Muốn nói gì đó nhưng vì vị trí nên không dám lên tiếng, chỉ biết rên rỉ.

“…….”

Đương nhiên nhưng ánh mắt Tư Dữ và Lữ Bố đang ở xung quanh để hộ vệ tôi cũng thay đổi không bình thường.

Tư Dữ thì khí chất thay đổi hoàn toàn.

Lữ Bố thì khẽ cau mày nhìn Tào Tháo.

May mà chưa nhảy ra khỏi chỗ.

Không hiểu sao dự cảm không tốt nên tôi đã dặn nhiều lần không được ra tay nếu không có lệnh của tôi, may mà đã làm vậy.

Dù mọi người ở đây đều đang nhìn cô ta nhưng Tào Tháo vẫn giữ vẻ mặt đường hoàng không hề nao núng.

…Trong lịch sử gốc thì Tào Tháo ngoại trừ việc vì tham lam góa phụ mà khiến trưởng tử (Tào Ngang) chết thì chưa từng hối hận gì, đúng là mặt dày.

Nhưng tôi không muốn thấy mặt dày của Tào Tháo ở đây.

Tôi cảnh cáo Tào Tháo.

“……Trận chiến sắp đến trước mắt. Đừng nói những lời dễ gây tin đồn.”

“Ý là sau khi đánh bại tên ngốc ấy thì không sao sao?”

“Không, chỉ là đừng nói thôi.”

Trước câu hỏi cứ cố tình đi theo hướng kỳ lạ của Tào Tháo thì cuối cùng tôi buột miệng.

Tào Tháo nghe lời tôi thì lộ vẻ hài lòng.

“Hì hì. Giọng điệu nhớ nhung thật.”

“…Lại nói gì nữa.”

“Không hiểu sao?”

Tào Tháo luôn giữ nụ cười nơi khóe miệng thì nụ cười càng đậm hơn.

“Ít nhất ta đã mong ngóng ngày tái ngộ với ngươi đến khắc khoải.”

“…….”

Tào Tháo là nhân vật có năng lực thì hẳn biết rõ lời mình nói sẽ khiến người xung quanh nghĩ sao.

Vậy rốt cuộc cô ta cố ý nói những lời này để làm gì.

Tôi quan sát Tào Tháo một lúc thì nhận ra ánh mắt cô ta thoáng hướng về Tư Dữ.

…Chẳng lẽ cố ý sao?

……Rốt cuộc tại sao?

Có lợi ích gì chứ?

Tôi suy nghĩ một lát thì nghĩ ra một giả thiết mà chỉ nghĩ kỹ thôi cũng sợ nhưng lập tức gạt bỏ khỏi đầu.

Thôi nào, dù sao thì cũng không đến mức điên đến thế chứ?

Trên đời có nhiều sở thích nhưng ít nhất Tào Tháo thì không đâu.

……Phải không?

Tôi dùng ánh mắt bất an chứa đựng ý ấy nhìn Tào Tháo nhưng Tào Tháo chỉ cười như trẻ con nghịch ngợm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!