Khi tôi bước vào Tinh Châu thì người đón tôi là Trương Dương, người đã kế nhiệm mẹ tôi để nhậm chức Tinh Châu Thứ sử.
Vị tướng lĩnh trung niên râu rậm đẹp đẽ cúi người thật sâu hành lễ với tôi.
“Chủ công! Thần đã chờ ngài!”
“Ừ.”
Tôi nhìn nam nhân dù ở tình thế bất lợi vẫn không từ bỏ mà dốc hết sức lực đến cùng rồi gật đầu.
“Trĩ Thúc (稚叔, tự của Trương Dương). Ngươi làm rất tốt. Quả nhiên mẫu thân chọn ngươi làm hậu nhiệm không phải vô cớ.”
“Ngài nói vậy khiến thần cảm động vô cùng!”
Tôi tiếp tục nói với Trương Dương đang mở miệng bằng giọng đầy kính sợ.
“Sớm muộn gì ta cũng sẽ ban thưởng, cứ mong chờ đi.”
“Cảm tạ!”
“Trước hết vào trong rồi từ từ trò chuyện. Ta muốn nghe ngươi đã ngăn chặn man di như thế nào.”
“Vâng ạ!”
Trương Dương mỗi khi tôi nói gì thì đều đáp lại từng câu một cách cung kính, giữ lễ nghi nghiêm ngặt.
Có lẽ vì tôi là con của chủ công mà ông từng trung thành?
Trong ánh mắt Trương Dương không chỉ có lòng trung thành mà còn thoáng lẫn chút hài lòng như nhìn đứa trẻ đã trưởng thành.
──────────
Theo Trương Dương vào quan nha thì tôi cảm thấy xúc động trước cảnh tượng đã lâu không gặp.
Thật sự… không phải là nhớ lắm.
Thay vào đó thì Lạc Dương với mọi tòa nhà được sắp xếp gọn gàng mới tốt hơn nhiều.
Mảnh đất điên rồ chỉ có sự kiện man di xâm lược thỉnh thoảng xảy ra thì làm sao có lý do để thích chứ.
Dù chỉ có chút gì đó để gắn bó thì có lẽ đã khác…
Ghế thượng khách dành cho người có quan vị cao.
Tôi ngồi lên đó rồi nhìn quanh những người đang chờ đợi xung quanh rồi mở miệng.
“Vậy thì giờ bắt đầu nghe báo cáo đi.”
“…….”
Khi tôi lẩm bẩm thì các tướng lĩnh đang giữ Tinh Châu đều lộ vẻ mặt căng thẳng.
Đây thực chất chẳng khác gì luận công hành thưởng nên họ căng thẳng cũng là lẽ thường tình.
Người đầu tiên bước lên là Trương Dương.
“Chủ công. Hiện tại tổn thất của quân phòng thủ Tinh Châu là…”
Báo cáo bắt đầu như vậy và kéo dài khá lâu.
Nhìn từng chữ từng câu trôi chảy không vấp thì cảm nhận được ông ấy đã cố gắng hết sức để kết thúc mọi chuyện trước khi tôi đến.
Trong lúc nghe báo cáo của Trương Dương thì tôi đột nhiên nhận ra một điểm kỳ lạ.
Dù số lượng kém hơn nhưng việc đánh bại hàng nghìn Hung Nô tộc là rất xuất sắc.
Nhưng quá trình ấy có phần đặc biệt.
Nội dung là xuyên thủng chính giữa quân địch, phá vỡ vòng hộ vệ rồi đuổi theo thủ lĩnh để tranh thủ thời gian thì với tôi cũng thấy hơi lạ.
Quân phòng thủ Tinh Châu.
Tức là tổn thất của Hắc Sơn Tặc lớn nên chắc chắn độ tinh nhuệ của binh sĩ không chênh lệch quá nhiều.
Nếu chênh lệch binh sĩ không lớn thì trường hợp còn lại chỉ có một.
Đúng vậy.
Đây là chiến thuật mà chỉ vị tướng sở hữu võ nghệ áp đảo mới làm được.
Trừ Lữ Bố, Trương Liêu, hay hai ba người trong nhóm tỷ muội vườn đào thì không phải tướng lĩnh nổi tiếng đến mức ai cũng biết thì không thể thực hiện.
Hơn nữa lại còn một mình thành công?
Nhưng theo ký ức của tôi thì hiện tại ở Tinh Châu không tồn tại vị tướng xuất sắc đến mức ấy.
Tôi mở miệng hỏi.
“Vị tướng một mình xuyên thủng trận địch rồi đuổi theo thiền vu Hung Nô là ai?”
“A, vị tướng ấy ạ.”
Trương Dương gật đầu như đã hiểu.
“Giới thiệu trực tiếp có lẽ nhanh hơn.”
“…….”
“Mau ra đây!”
Khi Trương Dương hô lớn như vậy thì từ phía sau một người bước ra.
Phải diễn tả thế nào đây.
Biển cả mênh mông? Bầu trời xanh thẳm?
Dù là gì thì cũng là mái tóc xanh lam mang bầu không khí cực kỳ điềm tĩnh.
Đôi mắt xanh lam cũng có thể nói là trong veo như gương sáng, lạnh lẽo như băng.
Dù đặt cạnh Quan Vũ đang canh gác bên ngoài thì cũng không hề thua kém.
Đúng vậy.
Ấn tượng nghiêm nghị, trang nghiêm, luôn giữ vẻ mặt nghiêm túc giống Quan Vũ.
Màu mắt cũng xanh lam nên giống nhau luôn.
Dĩ nhiên đây chỉ là ấn tượng ban đầu, tính cách thực tế có thể khác.
Trong lúc tôi nhìn nữ nhân với suy nghĩ ấy thì nữ nhân bước lên hành lễ cung kính với tôi.
Chiều cao khá cao nhưng thân hình tổng thể là kiểu mảnh mai thanh thoát.
“Tại hạ Triệu Vân (趙雲). Được diện kiến Đại tướng quân là vinh hạnh.”
…Người kia lẽ ra phải ở Ký Châu mới đúng, sao lại xuất hiện ở đây?
Công Tôn Toản để đâu rồi?
Nghe tên nữ nhân thì tôi không khỏi hoảng hốt.
──────────
Triệu Vân Tử Long (趙雲 子龍).
Trong số những người biết Tam Quốc Chí thì không ai không biết nhân vật cực kỳ nổi tiếng này.
Trần Thọ, tác giả Tam Quốc Chí chính sử, kỳ lạ thay lại ghi chép sơ sài về nhân vật Thục quốc, Triệu Vân cũng không ngoại lệ.
Chi tiết được nhắc đến chắc chỉ hơn mười dòng?
Có lẽ còn chưa tới.
Vì vậy những thành tích của Triệu Vân mà đại chúng thường biết phần lớn đều xuất phát từ Triệu Vân Biệt Truyện.
Nhưng không có nghĩa là chuyện của Triệu Vân là giả.
Triệu Vân Biệt Truyện cũng không phải bịa đặt mà được công nhận là sử sách chính thống.
Còn có cả thành ngữ xuất phát từ Triệu Vân.
Nhất Thân Thị Đảm (一身是膽).
Toàn thân là mật, nói đơn giản là cực kỳ gan dạ.
Thường thì thấy người không biết sợ người ta hay bảo gan to tày trời đấy thôi.
Giống hệt như vậy.
Giống như Gia Cát Lượng dùng Không Thành Kế thành công với Tư Mã Ý thì Triệu Vân cũng dùng Không Thành Kế thành công với Tào Tháo khiến ông rút lui.
Lợi dụng tính cách cẩn thận của Tào Tháo để giành thắng lợi, lúc ấy binh sĩ Triệu Vân dẫn dắt so với Tào Tháo chỉ là một nắm tay.
Lưu Bị nghe vậy thì cười lớn nói Triệu Vân toàn thân là mật.
Dù vậy thì thành tích nổi tiếng nhất vẫn chỉ có một.
Trận Trường Bản Pha (長坂坡).
Bảo vệ con trai Lưu Bị là Lưu Thiện và phu nhân Cam phu nhân, xuyên thủng vòng vây quân Tào Tháo.
Trong Tam Quốc diễn nghĩa thì thay Cam phu nhân bằng Mi phu nhân, Mi phu nhân bảo Triệu Vân cứu Lưu Thiện rồi nhảy xuống giếng chết.
Thực tế thì Triệu Vân không chỉ cứu Lưu Thiện mà còn bảo vệ cả Cam phu nhân ở bên cạnh, thoát khỏi sự truy đuổi của quân Tào Tháo an toàn.
Thậm chí lịch sử thực tế còn giống tiểu thuyết hơn.
Dĩ nhiên không phải như trong diễn nghĩa là công khai đối đầu trực diện rồi giết năm mươi địch tướng, nhưng biết đâu đấy.
Triệu Vân có thể thực sự xuyên thủng mọi kẻ địch cản đường để cứu cả hai.
Sau đó thì là màn Sư Tử Hống của Trương Phi…
Nói đến đây thì cảm giác Tào Tháo thành bao cát của cả làng.
Nếu vị quân chủ có sở thích phụ nữ đã có chồng mà cứ thắng trận thì Thục quốc đã bị diệt từ lâu, Ngụy quốc thống nhất thiên hạ rồi.
Tôi nhìn Triệu Vân đang đứng cung kính trước mặt rồi hỏi.
“Nghe biệt hiệu của ngươi thì có vẻ xuất thân từ quận Thường Sơn (常山郡) thuộc Ký Châu?”
“…….”
“Gì nhỉ. Chắc là Thường Sơn Triệu Tử Long (常山 趙子龍)?”
Khi tôi nhắc đến biệt hiệu ấy thì biểu cảm lạnh lùng từ đầu đến giờ của Triệu Vân thay đổi.
Toàn bộ khuôn mặt hơi đỏ lên.
…Chẳng lẽ xấu hổ?
Tôi thử một lần nữa nhắc biệt hiệu của Triệu Vân.
“Thường Sơn Triệu Tử Long. Biệt hiệu thật ngầu.”
“…….”
“Vân trong mây (雲) và Tử Long (子龍)… nghĩa là rồng bơi lội trong mây sao?”
Thành thật thì đúng là ngầu thật.
Ta chính là Thường Sơn Triệu Tử Long đây!
Câu nói ấy có sức kích thích trái tim đàn ông.
Khi tôi cười tươi nói thì Triệu Vân dùng giọng nhỏ nói.
“Cái… biệt hiệu xấu hổ nên xin ngài đừng nhắc đến…”
“Vậy thì thôi.”
Quả nhiên là xấu hổ.
Triệu Vân đáng tiếc thay không có cảm tính cho rằng biệt hiệu của mình ngầu.
“Triệu Vân, nếu xuất thân Ký Châu thì gần đó có Viên Thiệu và Công Tôn Toản chứ?”
Tôi quay lại chủ đề chính.
“Đi đâu cũng được đãi ngộ hậu đãi như ngươi sao lại lang thang ở Tinh Châu?”
Đây mới là điều tôi tò mò nhất.
Viên Thiệu vốn dĩ trong lịch sử cũng bị Triệu Vân bỏ qua nên còn hiểu được, nhưng ngay cả Công Tôn Toản cũng bị phớt lờ để lang thang ở vùng núi này thì thật ngoài dự đoán.
Dĩ nhiên sau khi làm quan dưới trướng Công Tôn Toản thì cũng than thở với Lưu Bị rằng cả hai đều giống nhau.
Dù vậy vì lòng trung thành nên không dám đổi phe, lấy lý do tang gia mà cáo lui.
Xưa nay tang gia vẫn thường được dùng để chạy trốn cái gì đó.
Khi nhận câu hỏi của tôi thì Triệu Vân lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày.
“Viên Thiệu cũng như Công Tôn Toản, thiên hạ mà họ vẽ ra không có hình dáng tại hạ mong muốn.”
“Ưm?”
“Nhưng khi nhìn nơi này thì tại hạ đã cảm nhận được hy vọng.”
Lời này nghe quen quen ở đâu rồi?
Khi tôi cảm thấy kỳ lạ thì Triệu Vân dùng giọng điềm tĩnh tiếp tục.
“Thương mang nhân nghĩa thì trường thương không gãy.”
Nhưng cô đập gãy không ít rồi đấy.
Còn có cả câu “dùng thương như Triệu Tử Long” nữa cơ mà.
Dĩ nhiên trong tình huống này thì tôi không phải kẻ thiếu mắt nhìn đến mức nói ra.
“Xin thề ở đây.”
Đôi mắt xanh lam trong trẻo của Triệu Vân nhìn tôi.
“Trường thương của thần thuộc về ngài.”
Thường Sơn Triệu Tử Long xấu hổ với biệt hiệu thì không xấu hổ với lời này sao.
……Thật sự áp lực quá.
1 Bình luận