201-300

Chương 227: Đương Đồ Cao (當塗高) (3)

Chương 227: Đương Đồ Cao (當塗高) (3)

Về việc Viên Thuật xưng đế thì tôi đã chuẩn bị riêng một phương án đối phó.

Tôi đã đoán được rằng tên đó rồi sẽ có ngày bộc lộ dục vọng của mình.

Hơn nữa dù lục tung Lạc Dương cũng không thấy bóng dáng ngọc tỷ đâu khiến tôi rất bận tâm.

Truyền Quốc Ngọc Tỷ (傳國玉璽), vật tượng trưng cho quyền uy của hoàng đế.

Thực tế thì ngọc tỷ này đã phát huy tầm ảnh hưởng cho đến trước khi nhà Đường diệt vong, trở thành biểu tượng chính thống thuần túy.

Nhưng nó lại biến mất rồi?

Việc đánh mất ngọc tỷ, biểu tượng của hoàng đế, là chuyện nghiêm trọng làm tổn hại đến uy nghiêm và quyền lực của hoàng thất.

Dĩ nhiên ngay sau khi đuổi Đổng Trác đi tôi đã dốc hết sức để tìm lại Truyền Quốc Ngọc Tỷ, thứ đã mất từ loạn Thập Thường Thị.

Dĩ nhiên tôi không định dùng nó để xưng đế mà là tìm để trả lại cho hoàng đế.

Tôi đã lật tung mọi cái giếng giống như trong tiểu thuyết để tìm ngọc tỷ nhưng chẳng thấy đâu.

Trong loạn Thập Thường Thị thì xác chết rơi xuống giếng chết đuối thì tìm được mấy cái nhưng thứ quan trọng nhất lại không thấy.

Đến nước này thì tôi không thể không nghĩ đến tình huống xấu nhất.

Nếu ngọc tỷ không mọc chân tự chạy mất thì khả năng lớn nhất là có kẻ đã lén lấy đi trong loạn Thập Thường Thị.

Lúc loạn Thập Thường Thị xảy ra thì tôi vừa mới rời khỏi Tinh Châu nên không thể tham gia vào đó.

Trong lịch sử gốc thì Tôn Kiên là người tìm lại được ngọc tỷ nên tôi nghi ngờ ông đầu tiên nhưng Tôn Kiên lúc ấy cũng đang hoạt động ở vùng Kinh Châu.

Những người hoạt động ở Lạc Dương trong loạn Thập Thường Thị.

Ở đó có cả Tào Tháo và Viên Thiệu nhưng hơn hết là Viên Thuật, tên hoàng đế mật ong đến lúc chết vẫn tìm nước mật ong.

Tại sao lại là Đương Đồ Cao (當塗高).

Không phải Đường (糖, kẹo đường) để diễn tả vị ngọt nhưng vì tên là tên nên không tránh khỏi liên tưởng.

Ý nghĩa cụ thể của Đương Đồ Cao (當塗高) là thế này.

Người cao lớn oai phong đường hoàng bước đi trên đại lộ.

Đường hoàng oai phong?

Không có từ nào không hợp với Viên Thuật hơn thế nữa.

Tên đó lúc nào cũng dùng mưu kế âm hiểm như ám sát hay ly gián mà đường hoàng là cái gì.

Có lẽ hắn nhận ra năng lực quân sự của mình kém cỏi nên mới dựa vào những thủ đoạn ấy.

Nhờ vậy mà uy tín của thế lực Viên Thuật trên thiên hạ giờ đã chạm đáy.

Ngay cả Công Tôn Toản và Đào Khiêm, những người có thể coi là đồng minh của Viên Thuật, cũng không mấy ưa hắn thì còn nói gì nữa.

Dù sao thì ngoại hình cao lớn đẹp trai thì đúng là có thật.

Tôi chưa từng gặp trực tiếp nhưng quả nhiên là hậu duệ chính thống của danh môn Viên gia thì ngoại hình cũng được trời phú cho rất khá.

Vấn đề là chỉ có mỗi cái đó để khoe khoang.

Nghĩ lại thì hơi tức thật.

Nói một cách lạnh lùng thì tôi bị một tên không biết mặt mũi liên tục quấy rối sao nổi.

Giờ đến lượt tôi quấy rối lại Viên Thuật.

Phải nướng chín tên này thế nào đây.

Đúng rồi. Cách ấy là tốt nhất.

Viên Thuật từng gọi bạn bè đến đánh hội đồng tôi nên tôi cũng sẽ trả lại y chang như vậy.

──────────

Trong lịch sử gốc thì sau khi xưng đế Viên Thuật sụp đổ với tốc độ cực nhanh.

Hắn viện dẫn đủ thứ lý lẽ để lập quốc gia mới nhưng các quân hùng khác làm sao công nhận.

Viên Thuật tự xưng Đương Đồ Cao rồi lập nước Trọng thì sau đó bị mọi thế lực đánh cho tơi bời.

Lúc ấy Tôn Sách, thuộc hạ của hắn, lập tức độc lập ngay khi Viên Thuật xưng đế rồi cắt đứt quan hệ.

Lữ Bố, người từ chối liên minh hôn nhân, thì biến cả vùng Thọ Xuân thành bình địa.

Sau đó Tào Tháo lại vượt biên giới đến đánh Viên Thuật như bắt chuột.

Dù vậy hắn vẫn cố cầm cự không diệt vong nhưng vì xa xỉ phóng túng liên tục nên quốc khố cạn kiệt.

Cuối cùng hắn phải lên đường tìm chỗ dựa ở Viên Thiệu, người thân mà hắn ghét cay ghét đắng, thì giữa đường tìm nước mật ong uống rồi phẫn uất mà chết (Phẫn tử - 憤死).

Hành động tôi định làm bây giờ cũng không khác gì.

Gọi hết những kẻ muốn đánh Viên Thuật lại rồi đánh hội đồng thật mạnh.

“Quả nhiên. Ngươi định triệu tập hết các thế lực xung quanh tên nghịch tặc ấy.”

“Đúng vậy.”

Màu đen giống bầu trời đêm.

“Hừ… Tên này tên kia gần đây liên tục dồn dập thật.”

Hoàng đế thở dài một lượt rồi dùng đôi mắt lấp lánh như dải ngân hà nhìn tôi nói.

“Ngươi cứ làm theo ý mình đi.”

“Cảm tạ.”

Hoàng đế dùng giọng điềm tĩnh mở miệng rồi đóng dấu ấn chương cộp một cái lên văn kiện trước mặt.

Diễn tả là cộp nghe dễ thương phết.

Dù sao thì văn kiện có ấn chương của hoàng đế giờ đã trở thành chiếu thư (勅書) mà thần tử phải tuyệt đối tuân theo.

Nội dung văn kiện có ấn chương ấy trở thành nghĩa vụ (義務) phải thực hiện.

Nếu từ chối chiếu thư thì sẽ thế nào.

Thì sao nữa.

Ở quốc gia quân chủ chuyên chế mà dám từ chối lệnh hoàng đế?

Nếu quốc gia còn nguyên vẹn thì lập tức trở thành kẻ đại nghịch với vương giả, đầu rơi xuống đất.

Còn ở thời đại như hiện tại khi quốc gia chia năm xẻ bảy thì trở thành cái cớ tốt để công kích.

Vì vậy Lưu Bị dù biết là kế của Tào Tháo nhưng vẫn xuất quân đánh Viên Thuật rồi bị Lữ Bố cướp mất Từ Châu.

Dù ý đồ thế nào thì bề ngoài Lưu Bị vẫn là người theo hoàng thất nhà Hán.

Nếu là kẻ ngang ngược công khai như Viên Thuật thì có thể bỏ qua chiếu thư nhưng với những kẻ ít nhất vẫn cúi đầu bề ngoài thì đây là phương tiện cực kỳ tốt.

“Điều trẫm có thể làm cho ngươi chỉ có thế này thôi.”

“Không dám ạ, bệ hạ.”

Tôi cúi người cung kính hành lễ.

“Chỉ cần bệ hạ không gặp biến cố gì mà vẫn vững vàng ở vị trí ấy đã là sức mạnh lớn lao với chúng thần.”

“Hừm…”

Hoàng đế nghe lời tôi thì suy nghĩ một lát rồi chậm rãi bước đi.

Dù tôi đang cúi người nên không thấy phía trước nhưng tiếng bước chân dần đến gần cho thấy ngài đang tiến về phía tôi.

…Bình thường vào lúc này thì ngài sẽ đột nhiên tăng tốc rồi nói những lời khiến người ta khó xử.

Cụ thể nghe gì thì mỗi lần khác nhau nhưng dù sao cũng là lời rất khó xử là chắc chắn.

Tôi đại khái dự đoán chuyện sắp xảy ra nên chuẩn bị tâm lý rồi khẽ căng thẳng cơ thể.

“…….”

Chờ một lát thì hoàng đế đang bước đi đã đến ngay trước mặt tôi.

Dù đang cúi người nhưng chiều cao tôi vẫn lớn hơn.

Trong khi tôi đang phân vân có nên quỳ xuống vì dáng vẻ bất kính khi Hoàng đế phải ngước nhìn tôi không thì Hoàng đế đưa tay chạm vào má tôi.

“…….”

Cử chỉ cực kỳ dịu dàng và cũng cực kỳ đột ngột.

…Cái gì vậy.

Trường hợp này thì lại là lần đầu.

Tôi cố gắng trấn tĩnh trái tim đang giật thót trong lòng.

Khi tôi định mở miệng thì hoàng đế nói trước.

“Trẫm là sức mạnh lớn lao sao.”

“…….”

“Trong ‘chúng thần’ vừa nói thì Đinh Lăng, ngươi cũng nằm trong đó sao?”

Hoàng đế, người bình thường gọi chức vị của tôi, hiếm hoi gọi tên tôi.

Nghe vậy thì tôi nhận ra.

Chỉ trong khoảnh khắc nhưng khi hoàng đế gọi tên tôi thì giọng nói mang theo bầu không khí dính nhớp như đầm lầy.

…Thì ra vì vậy mà những kẻ công khai kiềm chế tôi mới biến mất đâu đó.

Những kẻ bất mãn trong hoàng tộc ngày càng cảnh giác khi quyền lực của tôi lớn dần rồi đòi hỏi quyền lợi hoàng tộc.

Đặc tính của quốc gia suy đồi nên kẻ có đầu óc tỉnh táo hầu như không có.

Dù sao thì cũng có thể gọi là cùng phe hoàng thất.

Hoàng đế đã không chút do dự xử lý những kẻ ấy.

Từ trước tôi đã nhiều lần đoán nhưng khi xác nhận thì cảm giác thật kỳ lạ.

Tình hình đã đến nước này thì tôi biết làm gì.

Tôi dùng giọng cung kính nói.

“Đương nhiên ạ, bệ hạ.”

“Vậy sao.”

Nghe câu trả lời của tôi thì hoàng đế càng tiến gần hơn.

Đồng thời mùi hương thơm ngát thoảng qua, tôi dùng biểu cảm ngẩn ngơ nhìn hoàng đế.

…Vừa nãy xảy ra chuyện gì vậy?

Tôi chớp mắt vì cảm giác kỳ lạ còn đọng lại trên môi.

Hoàng đế rút đầu về sau thì dùng giọng như thấy thú vị nói.

“Giờ thì cũng không còn gì phải kiêng dè nữa.”

“…….”

“Ngươi khá hoảng hốt đấy.”

Hoàng đế nhìn tôi rồi dùng giọng nhỏ lẩm bẩm.

“Chắc chắn có rất nhiều nữ nhân thể hiện hảo cảm với Đại tướng quân.”

“…Điều đó thì.”

“Trẫm biết mình đang dẫn đầu là được rồi.”

Hoàng đế nhà Hán, Lưu Biện (劉辯), thì thầm bên tai tôi.

“Ngươi có biết không? Tự (字) của trẫm là Bá Luyến (伯戀).”

Trong lịch sử gốc vì chết quá sớm nên cái tên ấy không lưu truyền hậu thế.

Hoàng đế nhắc đến tự (字) của mình rồi dùng giọng ngọt ngào nói tiếp.

“Khi chỉ có hai ta thì cứ gọi như vậy cũng được.”

“……Vâng.”

Bá Luyến (伯戀).

Nghe cái tên này thì tôi thực sự cảm nhận được mình đã thay đổi lịch sử.

…Và cảm nhận được sắp có chuyện lộn xộn xảy ra nữa.

Tư Dữ chắc chắn sẽ nhận ra chuyện này, giờ phải làm sao đây?

‘Thứ tốt cho nam nhân’ mà mẫu thân đưa cho tôi vẫn còn được giữ kỹ trong lòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!