‘Lớn lên con nhất định sẽ ngồi trên cỗ xe ngựa sang trọng to lớn thế này!’
Đây là lời Lưu Bị từng hét lên khi nhìn cây dâu tằm lớn trước nhà ngày xưa.
Dù sau đó bị thúc phụ mắng mỏ một trận nhưng từ đó có thể thấy ít nhất Lưu Bị không phải người tính tình nhút nhát là chắc chắn.
Và trong số những người như vậy thì Lưu Bị lại thuộc dạng… đặc biệt nổi bật.
‘Ư a a! Mẹ ơi──!’
‘Bị đánh một cái mà còn dám khóc nhè?! Lại đây ngay!’
Thời thơ ấu Lưu Bị từng đánh đập lũ trẻ con vô ý thức dám trêu chọc mình là “đứa trẻ không cha”,
‘Lưu Bị con ranh kia──! Lại định trốn học nữa sao──!!’
‘Thầy cầm gậy đuổi theo rồi! Mau chạy đi!!’
Dù có cơ hội học hỏi danh sư đương thời là Lư Thực nhưng vẫn thích đi chơi hơn,
‘Nên là thế này. Ta đã hạ lũ côn đồ ấy như thế nào thì…’
‘Ha ha! Quả nhiên là đại ca!’
Lưu Bị từng tụ tập băng nhóm rồi giả làm du hiệp khiến tên tuổi vang dội khắp vùng quê.
Nhưng khi lớn lên có lẽ đã nhận ra mẫu thân đã nỗ lực thế nào để nuôi mình.
Những hành vi lệch lạc nhỏ nhặt của Lưu Bị dần dần giảm bớt theo năm tháng.
Đầu tiên là giảm việc ra ngoài vô ích.
Tiếp theo là đọc sách suy tư về các giá trị, dệt chiếu để góp phần sinh kế bằng hết sức mình.
Thậm chí đối xử với mọi người đều khiêm nhường lễ độ nên nếu ai biết quá khứ Lưu Bị mà thấy dáng vẻ hiện tại chắc chắn sẽ kinh ngạc không giấu nổi.
Tuy nhiên điều đó không có nghĩa tính tình Lưu Bị đã hoàn toàn bị dập tắt.
Sau loạn Khăn Vàng, khi đang làm huyện lệnh thì Đốc Bưu đến tìm Lưu Bị đòi hỏi điều khó nói thành lời.
Nếu không có Trương Phi ở gần trói Đốc Bưu vào cây rồi đánh đòn thì chuyện gì xảy ra?
Chuyện gì xảy ra ư.
Chính Lưu Bị sẽ tự tay cầm gậy đánh Đốc Bưu đến sắp chết.
Sau thời gian dài tu dưỡng thì vẻ ngoài lưu manh đã biến mất nhưng khi ai đó vượt quá giới hạn thì vẫn bộc lộ cơn giận dữ mãnh liệt.
Người bình thường không hay nổi giận mà một khi giận thì càng đáng sợ hơn phải không.
Lưu Bị chính là loại người ấy.
“…….”
Và hiện tại.
Lưu Bị đang cực kỳ không vui.
Từ lúc rời Thọ Xuân, cụ thể là từ khi nghe lời nói kinh thiên động địa của Tào Tháo thì Lưu Bị đã ở trạng thái này suốt.
Không khí căng thẳng đến nỗi Trương Phi bình thường nói không ngừng miệng cũng phải dè chừng.
“Vân Trường tỷ. Làm gì đó đi.”
Trương Phi tiến lại gần người trợ thủ đáng tin cậy rồi nhỏ giọng nói.
Tuy nhiên Quan Vũ cũng không có cách nào.
“…Ngươi bảo ta làm gì đây.”
Quan Vũ chỉ biết cách phụng sự ai đó và dâng hiến lòng trung thành chứ không biết cách chiều lòng cấp trên đang đầy vẻ giận dữ.
Vốn dĩ Lưu Bị là người có khả năng nhìn thấu lời giả dối xuất sắc nên hành động nửa vời chỉ khiến tình hình tệ hơn.
Trương Phi dùng giọng bực bội nói.
“Vậy cứ để không khí khó chịu thế này đi đến Lạc Dương sao?”
“……Cái đó thì.”
Nghe Trương Phi nói thì Quan Vũ không đáp lại được gì.
──Phù hí híng…
Con ngựa Đại tướng quân tặng cho Lưu Bị đang phát ra tiếng hí yếu ớt rồi bước đi.
Không hiểu sao trông nó như sắp chết từ nãy giờ, chắc đang rất vất vả.
Huyền Đức tỷ không dùng sức mạnh đến mức ấy mà sao lại thế.
Trương Phi thoáng nghi hoặc rồi lắc đầu xua đi suy nghĩ.
“Ta không chịu nổi! Nếu Vân Trường tỷ mệt thì chỉ còn cách ta làm thôi!”
“…Chờ chút đã.”
Quan Vũ giữ Trương Phi đang định bật dậy.
Trương Phi quay đầu lại trước hành động của Quan Vũ.
“Hử? Sao vậy?”
“Trước hết phải biết Huyền Đức quân đang thế nào thì mới có thể xoa dịu tâm trạng chứ.”
“…Cũng đúng.”
Trương Phi gật đầu.
Biết địch biết ta thì trăm trận trăm thắng.
Ai đọc sách chút ít cũng biết câu này.
Trương Phi trầm ngâm lẩm bẩm.
“Ưm… Lý do Huyền Đức tỷ giận dữ.”
Hãy nghĩ xem.
Huyền Đức tỷ vốn ít khi nổi giận dù chuyện gì cũng luôn cười hiền hòa.
Vậy chuyện gì khiến Huyền Đức tỷ giận đến mức ấy…
“…Dù nghĩ thế nào cũng chỉ có một chuyện.”
Dáng vẻ Huyền Đức tỷ luôn dõi theo từng cử chỉ của Đại tướng quân.
Hành vi nhất quyết từ chối chức tướng quân chỉ giữ chức Hiệu úy.
Từ lần đầu gặp đã đấu khí với Tào Tháo một cách kỳ lạ thì kết luận chỉ có một.
“…Cha đứa bé là Đại tướng quân sao?”
Rõ ràng trước khi chia tay đã nói gì đó về đứa bé tên gì đó mà.
Theo Trương Phi thì Tào Tháo có dáng vẻ giống trẻ con thích chọc ghẹo người mình thích.
Vì vậy ban đầu Trương Phi nghĩ đó là trò đùa ác ý nhưng nghĩ kỹ thì không có lý do gì để đùa kiểu ấy.
“Điều này… không hay rồi.”
Trương Phi nhờ trực giác xuất sắc tìm ra đáp án thì lộ vẻ khó xử.
Nghe từ “con của Đại tướng quân” mà ngực đau nhói thì rõ ràng tình hình nghiêm trọng.
Huyền Đức tỷ còn hơn cả nàng chứ không kém.
“…Đứa bé sao.”
Nghe Trương Phi nói thì Quan Vũ lẩm bẩm bằng giọng điềm tĩnh.
Quan Vũ đặt tay lên bụng rồi suy nghĩ.
Đã thề dâng cả đời cho nhân nghĩa bao năm.
Chỉ nghĩ đến việc chạy theo con đường chính nghĩa nhưng mỗi lần thấy trẻ con trong lòng người khác thì ánh mắt không rời được.
Nhưng nếu thân là nữ nhi mà mang thai thì phải mất bao năm.
Giao đứa con cho người khác nuôi thì lương tâm trách nhiệm của Quan Vũ không chấp nhận.
Sinh ra sinh mệnh mới thì phải chịu trách nhiệm đến cùng mới là đạo lý chứ.
Nếu Trương Phi biết chắc sẽ gật đầu nói đúng là Vân Trường tỷ nghiêm túc mọi việc.
“Vân Trường tỷ. Có vẻ chúng ta đã bị vượt mặt rồi.”
“…….”
“Nghĩ xem. Nữ nhân ấy mang thai con Đại tướng quân tức là đã làm chuyện ấy rồi chứ?”
Nói vậy thì Trương Phi dùng ngón trỏ và ngón cái tạo vòng tròn rồi đưa ngón tay vào ra theo động tác thô tục.
Quan Vũ thấy vậy thì thở dài trách cứ hành động của Trương Phi.
“Nhiều người nhìn kìa làm gì mà thô lỗ thế.”
“Ôi chà xấu hổ thế này thì sau này làm sao đây?”
Trương Phi trêu chọc rồi cười hì hì thì Quan Vũ khẽ nheo mắt.
“…Giả vờ mạnh mẽ.”
“Hả?”
“Ích Đức ngươi chỉ giỏi nói mồm thôi ta biết mà.”
Quan Vũ biết Trương Phi khi thực chiến thì mặt đỏ bừng không làm được gì.
Nữ nhân chưa từng thấy thân thể nam nhân mà giỏi giang gì.
Bị Quan Vũ đâm trúng tim đen thì Trương Phi lộ vẻ xấu hổ.
“Cái, cái đó thì…”
“Hừ…”
“Dù sao! Giờ không phải lúc quan trọng cái đó!”
Trương Phi vội đổi chủ đề.
“Nếu đã bị người khác vượt mặt thì chúng ta cũng phải đuổi theo mau lên!”
“…….”
“Ban đầu ngoài Tào Tháo còn có người đáng ngờ nữa!”
“Cái gì?”
Quan Vũ kinh ngạc mở to mắt.
Lưu Bị đang lén nghe cuộc trò chuyện của hai nghĩa muội thì thân thể khẽ run nhưng hai người không nhận ra.
“Có hai người mạnh hơn chúng ta mà.”
“…A.”
Quan Vũ nhận ra Trương Phi muốn nói gì.
Lúc ấy ánh mắt chỉ hướng về Tào Tháo nhưng nghĩ kỹ thì có người hành động lạ.
Nếu có nữ nhân lạ nói mình mang thai con Đại tướng quân thì hai người sẽ phản ứng kịch liệt nhất.
Một cô nương giữ biểu cảm bình thường nhưng tỏa ra khí thế kinh người.
Một cô nương đỏ mặt trút hết cơn giận.
Ngay trước khi đối đầu Viên Thuật khi Tào Tháo quyến rũ Đại tướng quân thì không phải đã lộ khí thế đáng sợ sao.
‘…….’
‘Hừ.’
Nhưng hai người ấy lại bình thản vượt qua tình huống này.
Như thể đã không còn bận tâm chuyện ấy nữa.
“Không công khai như nữ nhân kia nhưng chắc chắn đã làm đủ trò rồi chứ?”
“Đủ trò…”
Nghe lời gần như dâm đãng thì Quan Vũ đỏ mặt nhớ ra gì đó.
Trương Phi không kiêng dè nói ý kiến.
“Giờ chúng ta cũng phải vượt lên.”
“…….”
“Chờ đợi không phải cách hay. Ngẩn ngơ là thứ tự càng lùi sau thôi?”
“Cũng, cũng phải…”
Đối diện ánh mắt kiên định thì Quan Vũ khẽ nhỏ giọng.
Thấy vậy Trương Phi mở miệng.
“Ôi chà, vẫn chưa quyết định được sao?”
“……Cái đó thì.”
“Ta giúp. Chỉ trả lời cái này thôi. Thích? Không thích?”
Quan Vũ nghe câu hỏi của Trương Phi thì rơi vào trầm tư sâu sắc.
“…Không phải là không thích.”
“Vậy là xong! Đi thôi!”
“Ích, Ích Đức?”
Quan Vũ kinh hãi trước dáng vẻ Trương Phi bật dậy.
“Huyền Đức tỷ──!”
“…Có chuyện gì vậy?”
Lưu Bị quay đầu theo tiếng gọi.
Động lực ấy đã vượt xa Thiên Hạ Vô Song rồi.
1 Bình luận