201-300

Chương 206: Phượng Sồ (鳳雛) (2)

Chương 206: Phượng Sồ (鳳雛) (2)

Bàng Đức Công (龐德公).

Ở Kinh Châu, chỉ cần là người có chút tiếng tăm thì ai cũng biết đến danh sĩ (名士) nổi tiếng này.

Lưu Biểu cũng không ngoại lệ nên đã nhiều lần mời Bàng Đức Công ra làm quan, nhưng mỗi lần đều bị Bàng Đức Công (龐德公) thẳng thừng từ chối.

Vì liên tục bị từ chối nên Lưu Biểu tức giận, đích thân đến chỗ Bàng Đức Công (龐德公) đang cày ruộng rồi hỏi một câu.

───Ngươi không chịu làm quan mà chỉ khổ sở cày ruộng sống qua ngày như vậy thì làm sao để lại được gì cho đời sau?

Có lẽ vì liên tục bị từ chối nên mới bực tức.

Trong giọng nói của Lưu Biểu hỏi Bàng Đức Công đã mang theo chút cảm xúc.

Trước câu hỏi của Lưu Biểu, Bàng Đức Công (龐德公) đáp lại như sau.

───Khi thiên hạ đều để lại nguy hiểm cho đời sau thì riêng ta lại để lại sự an nhàn, sao có thể nói là không để lại gì được chứ?

Nói xong thì Bàng Đức Công lại bình thản tiếp tục cày ruộng.

Lưu Biểu nhìn dáng vẻ ấy thì cuối cùng chỉ thở dài rồi quay về.

Thời đại này, các bậc tiên sinh đều mang chí hướng Lập Thân Dương Danh (立身揚名, xuất thân lập nghiệp để tên tuổi lừng lẫy) mà sống, vậy mà giữa đám tiên sinh ấy, Bàng Đức Công lại đặc biệt khác biệt.

Tuy nhiên, ngay cả Bàng Đức Công, người mang tính cách đặc biệt khác biệt như vậy, cũng không thể cự tuyệt lời mời của Đại tướng quân rằng hãy đến Tư Lệ Châu để phụ tá cho hắn.

“Điều đó… là vì sao ạ…?”

Thiếu nữ cứ lẽo đẽo theo sau lưng Bàng Đức Công hỏi.

“Như đã từng từ chối Lưu Cảnh Thăng thì cũng có thể từ chối lời mời của Đại tướng quân mà…”

“Không phải đâu cháu ta.”

Bàng Đức Công mở miệng nói với đứa cháu gái đang nhìn mình bằng đôi mắt xanh lục.

Mái tóc dài đến tận bắp chân được buộc thành hai lọn dài từ gáy.

Mỗi sợi tóc đều tỏa ra ánh sáng rực rỡ đủ màu, mỗi màu đều thể hiện sức hút riêng, dáng vẻ ấy trông đẹp như đang nhìn thấy phượng hoàng (鳳凰).

“Hiện tại Đại tướng quân… là người có phần khó xử.”

“Khó xử…?”

Bàng Đức Công cười khổ rồi cúi xuống nhìn đứa cháu gái.

“Ta không biết tiêu chuẩn của hắn là gì, nhưng hắn là người một khi đã để mắt đến nhân tài thì dù phải đến mấy lần cũng nhất định chiêu mộ bằng được.”

Có thể lấy ví dụ điển hình là gia tộc Tư Mã (司馬) ở quận Hà Nội thuộc Tư Lệ Châu.

Tư Mã Phòng vì phải chăm sóc con cái nhỏ nên không thể ra làm quan, nhưng đứa con thứ hai của Tư Mã Phòng cuối cùng cũng giương cờ trắng đầu hàng sau những lần Đại tướng quân đến thăm liên tục.

Và con mắt nhìn người của Đại tướng quân quả nhiên chính xác, đứa con ấy giờ đang đảm nhận trọng trách quốc gia bằng năng lực xuất chúng.

Nếu ta từ chối lời mời của Đại tướng quân, người có hành động như vậy, thì sẽ ra sao?

Từ Châu hay Dương Châu (Giang Đông) thì khoảng cách khá xa, lại có nguy cơ bị thế lực khác uy hiếp nên hắn không thể đích thân đến, nhưng thành Tương Dương ở Kinh Châu, nơi ta cư trú, thì lại rất gần với Tư Lệ Châu.

Hơn nữa, ngay cả Lưu Biểu từng cai trị Kinh Châu cũng đã bại dưới tay Đại tướng quân nên giờ Đại tướng quân không còn gì phải kiêng dè, chắc chắn sẽ đến tận nhà ta.

Đúng vậy.

Cho đến khi ta chấp nhận lời mời chiêu mộ.

Có thể coi đây là một loại uy hiếp theo nghĩa khác.

Dù Đại tướng quân bản thân không coi việc bị từ chối là gì lớn lao thì những người xung quanh hắn chắc chắn không nghĩ vậy.

Trong mắt họ, một hào tộc nhỏ bé lại dám ra vẻ oai oai với chủ công của mình, nếu họ nhìn mà không khó chịu thì mới là lạ.

Gia tộc Tư Mã (司馬) là một trong những gia tộc hàng đầu ở Tư Lệ Châu, nơi có kinh đô Lạc Dương, nên tác dụng phụ ít hơn.

Còn gia tộc ta thì sao?

Dù có nổi tiếng nhưng cuối cùng ta cũng chỉ là một hào tộc địa phương.

Ngay cả gia tộc Tư Mã (司馬) còn bị cuốn vào thị phi một lúc, vậy tại sao ta lại tự mình gây ra chuyện rắc rối.

Nói cách khác, vì chính bản thân ta, cũng vì những đứa cháu cùng huyết thống sau này sẽ ra làm quan, nên tốt hơn hết là chấp nhận lời mời của Đại tướng quân.

Có người nói rằng trường hợp Đại tướng quân đến thăm nhiều lần gia tộc Tư Mã (司馬) chỉ là ngoại lệ, nhưng ta lại có linh cảm mãnh liệt.

Rằng gia tộc ta chắc chắn sẽ rơi vào trường hợp ngoại lệ ấy.

Vậy thì lý do khiến Đại tướng quân hành động như vậy là gì.

“…Quả nhiên, thúc phụ thật sự rất lợi hại…”

“Ưm? Ý con là gì vậy?”

Bàng Đức Công lộ vẻ nghi hoặc trước lời khen ngợi đột ngột từ đứa cháu gái.

Đứa cháu gái của Bàng Đức Công cười nhạt nhẽo.

“Vì nếu là người Đại tướng quân để mắt đến thì ở đây chỉ có thể là thúc phụ thôi ạ.”

“…….”

“Người chậm chạp như con thì cuối cùng cũng chỉ có thể bám víu vào ai đó…”

“…Hừ.”

Bàng Đức Công thở dài khi nhìn đứa cháu gái vẫn luôn tự ti như vậy.

“Ta đã bảo con đừng nói những lời như thế sao.”

“Điều đó thì…”

Đứa trẻ bị thúc phụ trách móc thì ấp úng.

Vì lúc nào cũng rụt rè, học hành cũng chậm chạp nên mọi người xung quanh đều khinh thường đứa trẻ này, nhưng riêng ta có thể dự đoán được.

Sau này khi thời gian trôi qua, đứa trẻ này sẽ dang rộng đôi cánh như phượng hoàng rồi bay vút lên trời.

“Hãy tự tin lên. Con nhất định sẽ trở thành nhân vật vĩ đại mà không ai có thể nói gì được.”

“…Làm sao có chuyện đó được ạ.”

“Hahaha, con không tin vào con mắt của ta sao?”

Bàng Đức Công cười sảng khoái rồi lập tức nói tiếp.

“Thực ra từ nãy đến giờ ta đã suy nghĩ rất nhiều lần về việc Đại tướng quân nhìn vào điểm gì của chúng ta mà mời gọi.”

“Dĩ nhiên là vì thúc phụ mà…”

“Không, không phải.”

Bàng Đức Công lập tức bác bỏ ý kiến của đứa cháu gái.

“Nhân tài ở mức độ tương đương với ta thì thiên hạ đầy rẫy.”

“…….”

“Nhưng hiện tại, trước mặt ta đang có một nhân tài có thể ổn định thiên hạ.”

Bàng Đức Công nhắc đến biệt hiệu mà mình đã đặt cho đứa cháu gái.

“Phượng Sồ (鳳雛).”

Từ ngữ mang nghĩa phượng hoàng non.

Dù đứa cháu gái giật mình khi nghe từ ngữ ấy thì Bàng Đức Công vẫn tiếp tục nói.

“Nhân tài mà Đại tướng quân mong muốn không phải là ta, mà chính là con.”

Đứa cháu gái nghe lời thúc phụ thì im lặng một lát rồi mở miệng.

“…Con vẫn không hiểu tại sao thúc phụ lại đánh giá con cao đến vậy…”

“Đó là vì mắt ta chưa từng sai.”

Ngay cả khi mọi người trong gia tộc nhìn đứa trẻ này và cho rằng nó chậm chạp mà khinh thường thì Bàng Đức Công vẫn trân trọng đứa trẻ, thậm chí còn đặt biệt hiệu Phượng Sồ (鳳雛), nghĩa là phượng hoàng non.

Việc một danh sĩ nổi tiếng như Bàng Đức Công đưa ra đánh giá cao đến vậy là chuyện cực kỳ hiếm có, hơn nữa đứa trẻ nhận được đánh giá ấy lại thể hiện vẻ ngoài chậm chạp không hợp với đánh giá, nên những người quen biết xung quanh càng không giấu nổi sự nghi hoặc.

Có người còn trách móc rằng Bàng Đức Công chỉ đang thiên vị huyết thống của mình, nhưng Bàng Đức Công không phải người dễ bị lay động đến thế.

“Vậy thì con có muốn đánh cược không?”

“……Đánh cược.”

“Ừ.”

Thấy đứa cháu gái phản ứng thì Bàng Đức Công gật đầu.

“Về việc Đại tướng quân có coi trọng con hay không, hay sẽ coi thường con như những kẻ khác.”

“…Chắc chắn thúc phụ sẽ thua thôi ạ?”

“Ôi chà, sao dám phán định thắng bại trước khi bắt đầu chứ?”

Bàng Đức Công mỉm cười ở khóe miệng rồi nói.

“Ta sẽ đánh cược nửa năm tiền tiêu vặt của con rằng Đại tướng quân sẽ coi trọng con.”

“Đến, đến mức đó sao ạ?”

Nên coi là hào phóng hay là tự tin đến vậy đây.

“Nhưng nếu con thua thì nửa năm tới sẽ không có tiền tiêu vặt.”

“?!”

Đứa cháu gái của Bàng Đức Công, Bàng Thống (龐統), thoáng chốc rơi vào do dự.

Nếu thắng cược thì có thể nhanh chóng mua được những cuốn sách mình để mắt đến, khi đi dạo mà ngửi thấy mùi ngon thì có thể thoải mái mua ăn.

Nhưng nếu thua cược thì sao?

Không chỉ kế hoạch vừa nghĩ ra tan thành mây khói mà ở kinh đô nhà Hán là Lạc Dương, nửa năm tới sẽ không thể hưởng thụ bất cứ thứ gì.

Dù không thể hiện ra ngoài nhưng Bàng Thống đang trông đợi vào việc được hưởng thụ văn hóa Lạc Dương.

“Ư ư ư…….”

Với bản thân thì rất nghiêm túc, nhưng với người ngoài nhìn vào thì chỉ là nỗi lo lắng non nớt nên Bàng Đức Công mỉm cười mãn nguyện.

Bàng Đức Công khẽ trêu chọc đứa cháu gái.

“Sao vậy? Vừa nãy con còn nói ta sẽ thua mà?”

“…!”

“Thôi đành vậy. Vậy thì chuyện này coi như chưa từng có…”

Đứa trẻ đang do dự thì vừa nghe lời khiêu khích ấy lập tức bước ra với vẻ mặt kiên quyết.

“Được, được thôi! Con nhận lời! Không được hối hận đấy ạ!”

“Sẽ không có chuyện đó nên con cứ yên tâm.”

Đúng vậy.

Chính sự ham muốn chiến thắng như thế này mới là nền tảng cho sự phát triển.

Bàng Đức Công gật đầu mãn nguyện.

“Giờ sắp phải diện kiến Đại tướng quân rồi nên chuẩn bị đi.”

“…….”

Thiếu nữ không trả lời gì mà chỉ chỉnh trang lại y phục, nhưng nhìn kỹ thì miệng khẽ mấp máy, liên tục lẩm bẩm gì đó.

Nói rằng thúc phụ chắc chỉ muốn dọa thôi, rằng Đại tướng quân không có lý do gì để coi trọng mình…

Nghe lời tự nói tự nghe đầy thiếu tự tin của thiếu nữ thì Bàng Đức Công thở dài trong lòng.

Hy vọng con mắt của Đại tướng quân đúng như lời đồn thì tốt biết mấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!