Trong lúc tôi đổ mồ hôi lạnh khi nghĩ đến tương lai sắp tới thì cửa phòng mở ra.
Tự nhiên ánh mắt mọi người đều hướng về một chỗ, và ở đó có một lão nhân tuổi đã khá cao đang đứng thẳng tắp.
Người ta già đi mà vẫn đẹp trai thì chắc là dáng vẻ như thế này.
Lão nhân có ngoại hình lịch lãm đến mức gọi là đẹp lão cũng không ngoa, dùng ánh mắt tinh anh của mình quét qua căn phòng một lượt.
Bên cạnh lão nhân đang có hành động như vậy thì đúng như lời Điêu Thuyền nói, còn có thêm một người nữa.
“…….”
Thiếu nữ hơi nép sau lưng lão nhân thì đôi mắt cứ liên tục đảo quanh như đang sợ hãi điều gì đó.
Tôi nhìn cô bé thì lập tức nhận ra ngay.
Cô bé này, cực kỳ nhút nhát.
Lão nhân quan sát căn phòng một lát rồi lập tức bước đi, cô bé phía sau cũng vội vàng chạy theo để không bị rời xa lão nhân.
Lão nhân tiến đến chỗ tôi đang ngồi rồi hành lễ.
“Thần xin hành lễ với Đại tướng quân.”
“Tiểu, tiểu nữ xin hành lễ với Đại tướng quân!”
Dáng vẻ lão nhân nói chuyện nghiêm túc và dáng vẻ cô bé run rẩy nói lắp tạo nên một sự hòa quyện kỳ lạ, khiến người ta thấy vui vẻ.
Không biết có phải cố ý hay không nhưng ít nhất ấn tượng đầu tiên thì không tệ.
Tôi gật đầu với hai người đang cúi người rồi nói.
“Cứ thoải mái đi.”
“Cảm tạ.”
Khi tôi cho phép thì lão nhân chậm rãi đứng thẳng dậy,
“Cảm, cảm tạ!”
Cô bé vẫn còn run giọng nhưng đứng bật dậy như robot.
Thật sự rất căng thẳng.
“…Hừ.”
Tư Mã Ý đang đứng gần đó quan sát thì khẽ nhăn mày.
“Xin thứ lỗi. Vì còn là trẻ con nên hình như mắc nhiều lỗi lầm.”
Lão nhân vừa đứng thẳng thì lại cúi người xuống mở miệng.
Tôi nói như không có gì.
“Không sao. Ai cũng có lúc mắc lỗi mà.”
“Thần cảm tạ lòng khoan dung của Đại tướng quân.”
Cô bé nhận ra mình mắc lỗi qua phản ứng xung quanh thì mặt trắng bệch.
Đáng yêu thật.
Khi tôi mắc lỗi lễ nghi thì hoàng đế bệ hạ cũng nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy sao.
Tôi cũng phần nào hiểu vì sao bệ hạ nhìn tôi như nhìn thứ gì đáng yêu…
Khi cô bé ngẩng đầu lên thì tôi có thể quan sát kỹ ngoại hình của cô bé ở cự ly gần.
Đôi mắt xanh lục vẫn đang co rúm lại, nhìn quanh dò xét như thể đang thể hiện sự tươi mát của khu rừng.
Màu sắc thanh khiết khiến người nhìn cũng cảm thấy sảng khoái như vậy thì thật sự hiếm thấy.
Không chỉ đôi mắt, thứ nổi bật hơn chính là màu tóc, phải nói thế nào đây.
Phải nói là nhiều màu hòa quyện lại thì đúng.
Phần tóc chạm đất ở đuôi tóc là màu đỏ thẫm, phần giữa hơi chuyển sang xanh nhạt pha lục, đến gần gáy thì lại chuyển về đỏ thẫm.
Thật sự là màu tóc đặc biệt.
Màu này có thể tự nhiên sinh ra được sao?
“Ư ư…….”
Cô bé buộc tóc dài đến bắp chân thành hai lọn từ gáy thì mặt đỏ như củ cà rốt.
Có lẽ vì tôi nhìn quá lâu.
Với người nhút nhát thì bị ai đó nhìn chằm chằm thì xấu hổ là chuyện đương nhiên.
Tôi thừa nhận lỗi lầm rồi nói.
“Xin lỗi. Ta đã thất lễ.”
“Không, không sao ạ…”
Khi tôi ngừng nhìn chằm chằm thì cô bé lộ vẻ nhẹ nhõm hơn hẳn.
Tôi lại chuyển ánh mắt sang lão nhân.
“Ngài chính là Bàng Đức Công (龐德公), người nổi danh ở Kinh Châu sao?”
“Vâng. Thần đang nhận những lời đánh giá không xứng với bản thân.”
Lão nhân, Bàng Đức Công (龐德公), dùng thái độ khiêm tốn đáp lời tôi.
“Ngài đáp lại lời mời của ta thì ta rất vui mừng.”
“Đó là vinh hạnh thần.”
Sau khi chào đón Bàng Đức Công một lượt thì tôi hỏi một điều tò mò.
“Nghe nói ngài không muốn ra làm quan, có đúng vậy không?”
“Đúng vậy ạ.”
Bàng Đức Công không chút do dự mở miệng.
“Thần chỉ mong sống bình yên ở nơi hẻo lánh, cày ruộng trồng trọt để an hưởng tuổi già thôi ạ.”
“Hừm…”
Thật sự là tiểu dân thường.
Cũng phải thôi, trong lịch sử gốc thì Bàng Đức Công cũng chỉ xuất hiện đến đoạn cùng phu nhân lên núi hái thuốc rồi biến mất.
Người được mọi người xung quanh ca ngợi là có đức hạnh, con mắt nhìn người rất chuẩn, nhận ra Gia Cát Lượng và Bàng Thống.
Chính biệt hiệu nổi tiếng Ngọa Long (臥龍) và Phượng Sồ (鳳雛) cũng do Bàng Đức Công đặt.
Biệt hiệu Thủy Kính (水鏡) của Tư Mã Huy cũng do người này đặt.
Tôi dùng thái độ thật sự khó xử nói.
“Thật là… Ta mời ngài đến để trọng dụng mà giờ lại khó xử rồi.”
Khi tôi nói vậy thì Bàng Đức Công như đã chờ sẵn mở miệng.
“Thần đã đoán trước ngài sẽ nói vậy nên đã dẫn theo một nhân tài.”
Tốt. Trúng rồi.
Tôi đầy mong đợi hỏi.
“Nhân tài sao?”
“Vâng ạ.”
Bàng Đức Công vỗ nhẹ lưng cô bé bên cạnh.
“Nào, ra đây.”
“Ư, ư a?!”
Cô bé bị đẩy ra trước thì lộ vẻ hoảng loạn cực độ.
Như thể chưa từng bàn chuyện này bao giờ thì nhìn Bàng Đức Công, nhưng Bàng Đức Công chỉ mỉm cười với ánh mắt ấy của cô bé.
…Cảm giác như đang hi sinh người quen để đổi lấy tự do của mình thì mạnh mẽ thật.
Trong lúc cô bé vẫn chưa phán đoán được tình hình thì đang chớp mắt thì Bàng Đức Công nói tiếp.
“Đây là cháu gái thần, Bàng Thống (龐統).”
Khi cái tên tôi mong đợi xuất hiện thì tôi thầm reo hò trong lòng.
“Bàng Thống sao?”
Tôi giữ vẻ bình tĩnh không lộ ra ngoài rồi nói.
“Vâng. Thần dám tự tin rằng nếu ngài trọng dụng đứa trẻ này thì sẽ giúp rất lớn cho đại nghiệp của ngài.”
“Thúc, thúc phụ?!”
Bàng Thống nghe vậy thì giật mình như muốn nhảy dựng lên.
Bàng Đức Công không màng đến phản ứng ấy thì tiếp tục nói.
“Phượng Sồ (鳳雛).”
“…….”
“Thần vẫn gọi như vậy.”
Tôi khẽ mỉm cười.
“Phượng hoàng non… Tên thật khủng khiếp.”
“Là nhân tài xứng đáng với tên ấy ạ.”
Nói đến đó thì Bàng Đức Công lui lại một bước.
“Dĩ nhiên việc phán đoán là quyền của Đại tướng quân.”
“…….”
“Ngài có muốn trọng dụng đứa trẻ này không ạ?”
Trước câu hỏi của Bàng Đức Công thì tôi lại chuyển ánh mắt nhìn Bàng Thống.
“Ư, ư ư… Tiểu nữ thật sự không phải người xứng đáng nhận đánh giá như vậy…”
Vẻ thiếu tự tin cực độ.
Cô bé đang run lẩy bẩy cuối cùng không chịu nổi nỗi sợ thì nhắm tịt mắt lại.
Trở nên nhút nhát thế này chắc chắn cũng có lý do.
Theo ký ức của tôi thì Bàng Thống không phải người nổi bật từ nhỏ.
Tính tình thuần phác và chậm chạp nên không ai công nhận, người duy nhất nhận ra là thúc phụ Bàng Đức Công và Tư Mã Huy, người được gọi là Thủy Kính tiên sinh.
Thậm chí gặp Tư Mã Huy cũng phải đến năm hai mươi tuổi mới xảy ra.
Nghĩa là đến giờ Bàng Thống vẫn sống cuộc đời dựa dẫm vào thúc phụ trong khi bị mọi người xung quanh khinh thường.
Việc nhận ra Bàng Thống lúc này nếu không phải người có con mắt cực kỳ tinh tường như hai người kia thì gần như bất khả thi.
Nếu tôi đứng ở đây mà không có kiến thức tương lai thì tôi sẽ đối xử với Bàng Thống thế nào.
Có lẽ sẽ khinh thường cô bé này như những người bình thường khác?
Dù sao thì đó là chuyện không xảy ra.
“Thường nói khi phượng hoàng xuất hiện thì mọi người cho rằng thiên hạ sắp thái bình.”
“……?”
Bàng Thống đang nhắm chặt mắt chờ đợi lời chê bai thì lộ vẻ nghi hoặc.
“Thiên hạ hiện tại hỗn loạn đến thế này mà phượng hoàng non lại lộ diện, chẳng phải nghĩa là sắp có thái bình đến sao?”
“…….”
Cô bé nhận ra ý tôi muốn nói thì chậm rãi mở to mắt.
Tôi cười rồi đặt tay lên vai cô bé.
“Ngươi nhất định sẽ trở thành phượng hoàng, có thể sánh vai cùng rồng bay lượn trên trời.”
“……Thật sao ạ?”
“Ừ.”
Nghe đến đây thì khóe mắt Bàng Thống đột nhiên ngấn nước.
Nhìn những giọt nước mắt to như hạt đậu thì tôi khá hoảng nhưng vì đoán được lý do nên tôi lặng lẽ chờ lời cô bé.
“Cảm, cảm tạ…”
Giọng Bàng Thống cảm tạ tôi cứ liên tục nghẹn ngào.
“Thúc phụ cũng như Đại tướng quân cũng đánh giá cao tiểu nữ, tiểu nữ không hiểu lý do là gì…”
Cô bé vừa khóc vừa cười toe toét.
“Ít nhất, không phải lời khó nghe…”
Không biết đã chịu đựng bao nhiêu khổ sở mà mới thế này.
Cô bé vừa khóc vừa cười một lúc rồi dùng cánh tay lau nước mắt, sau đó nói đầy sức sống.
“Tốt rồi! Tiểu nữ nhất định sẽ đáp lại kỳ vọng của mọi người!”
“Ừ.”
Dáng vẻ Bàng Thống nói như vậy thì dù có nói dối cũng không thể bảo là xấu xí được.
…Việc Bàng Thống xấu xí cũng chỉ là sáng tác của Diễn Nghĩa nên mới thế.
Thế giới này dường như có ám ảnh rằng liên quan đến ngoại hình thì nhất định phải đẹp và ngầu.
Thật là một thế giới tuyệt vời.
“…Lại tăng thêm rồi.”
Lúc ấy Gia Cát Lượng dùng quạt lông trắng che miệng nhìn Bàng Thống rồi buột miệng nói một mình.
Lời nói cực kỳ khiến người ta để ý nhưng tôi cố tình giả vờ không nghe thấy.
Tôi không nghe thấy gì hết.
1 Bình luận