Yến tiệc được tổ chức không phải ở hoàng cung mà ở một tòa nhà khác.
Tòa nhà khác ấy cuối cùng cũng là một trong những tòa nhà mà hoàng tộc sử dụng.
Tôi không biết người xây dựng tòa nhà này là ai nhưng ít nhất có thể biết được rằng người đó rất nghiêm túc với yến tiệc.
Một tòa nhà khổng lồ dù mời toàn bộ văn võ bá quan ở Lạc Dương vẫn còn dư thừa không gian.
Thành thật mà nói thì không phải tòa nhà chỉ mang lại cảm giác tốt đẹp.
Chỉ nhìn thôi cũng thấy rõ ràng chứa đựng ý định chơi bời xa hoa.
Có thể nói đây là tòa nhà thể hiện hoàng thất xưa kia đã suy đồi đến mức nào.
Không phải ý nói hoàng cung không có không gian như vậy.
Hoàng đế đời trước là Linh Đế cũng suốt ngày đêm say sưa rượu chè và nữ sắc.
Việc mở một yến tiệc ở hoàng cung thì có gì to tát đâu.
Nhưng việc mở yến tiệc ở không gian mà bình thường họ làm việc thì hơi phá vỡ không khí.
Chính không khí của hoàng cung là như vậy.
Vừa bước vào thì dù là người không quen biết cũng cảm thấy phải nghiêm túc chú trọng lễ nghi.
Chỉ để thay đổi không khí yến tiệc từ hướng nghiêm trang sang hướng khác nên mới đổi địa điểm.
Từ đầu đã có vấn đề an ninh.
Có vài kẻ mang ý đồ xấu có thể động vào vật phẩm của chủ nhân hoặc thậm chí đào bới bí mật nội bộ nên quyết định cẩn thận là hướng đi đúng đắn.
Vốn dĩ là tòa nhà do hoàng thất quản lý từ đầu nên việc sắp xếp địa điểm không khó khăn.
Dù không phải vậy thì hoàng đế bệ hạ chỉ cần nói mượn tạm là họ sẽ quỳ lạy dâng ngay.
“Ngài đến rồi ạ.”
Một nữ nhân tóc đen trông như đã lâu không gặp từ bên trong tòa nhà ra đón chúng tôi.
Lưu Bị Huyền Đức.
Người dẫn dắt bộ khúc của tôi đồng thời đảm nhận nhiều công việc quân sự.
Có lẽ đang hợp tác với kim quân để canh gác.
Khi hoàng đế bận rộn chuẩn bị hôn lễ thì có báo cáo liên quan đến việc này dâng lên.
Cụ thể viết gì nhỉ.
Kim quân hộ vệ hoàng thất và bộ khúc phò tá Đại tướng quân hợp sức để ngầm thể hiện một ý chí với mọi người?
Đây là một trong nhiều ý định để thông báo rằng tôi và hoàng đế đã hoàn toàn trở thành cùng một phe.
“…….”
Khi Lưu Bị hiện thân rồi cung kính hành lễ thì hoàng đế lặng lẽ nhìn cô ấy.
Trước dáng vẻ ấy của hoàng đế tôi dùng giọng tò mò nói.
“Bệ hạ, có vấn đề gì sao ạ?”
“Không có gì. Chỉ là có một điều khiến trẫm bận tâm thôi.”
Hoàng đế đang nhìn chằm chằm Lưu Bị thì tiếp tục lời nói.
“Trước đây là nữ nhân luôn theo bên Đại tướng quân cùng chinh chiến sao.”
“…….”
“Thân hình cũng tốt… Ngoại hình cũng không tệ.”
Tại sao đột nhiên lại bình phẩm ngoại hình vậy.
Tôi bị hoàng đế nắm chặt tay nên lộ vẻ nghi hoặc.
Hoàng đế cười rồi nói.
“Chiến trường là nơi dù chuyện gì xảy ra cũng không lạ.”
“…Bệ hạ?”
“Trong cái nhiệt huyết ấy mà nam nữ giao hoan thì chắc chắn không phải chuyện lớn.”
Tôi nghe lời nói gây sốc ấy thì im lặng.
Giọng điệu như đang châm chọc rằng tôi và Lưu Bị từng giao hoan.
Lưu Bị vẫn bình thản mỉm cười trong tình huống này thì thật sự đáng kinh ngạc.
Đây cũng là một loại nghệ thuật xử thế sao.
Lúc ấy hoàng đế nói.
“Là cùng họ Lưu (劉) nên trẫm khuyên một câu.”
“Xin bệ hạ chỉ giáo.”
“Đừng để dục vọng quyền lực vô ích cuốn theo.”
“…….”
Lưu Bị giữ nguyên biểu cảm cười mà im lặng.
Hoàng đế cũng cười giống Lưu Bị rồi tiếp tục lời nói.
“Nếu xảy ra tranh chấp nội bộ thì Đại tướng quân cũng sẽ buồn chứ.”
“…Thần sẽ khắc cốt ghi tâm.”
Hai nữ nhân có ngoại hình tương tự như để chứng minh cùng dòng máu thì đối diện nhau.
Điểm khác biệt là Lưu Bị có đôi mắt dịu dàng hơn chăng.
A, và đường cong cơ thể thì rõ ràng hơn rất nhiều…
Rắc rắc.
Chưa kịp kết thúc suy nghĩ thì bàn tay bệ hạ đã siết chặt.
“Đại tướng quân.”
“Vâng, vâng ạ?”
“Ngươi không nghĩ gì bất kính chứ?”
“Thần làm sao dám nghĩ như vậy.”
Tôi hơi toát mồ hôi lạnh rồi vội vàng đáp.
Nhạy cảm với kích cỡ ngực là điểm chung của muôn nơi sao.
Nhưng làm sao nhìn thấu suy nghĩ của tôi được chứ.
“Hừm… Vậy sao.”
“…….”
“Trẫm thấy Đại tướng quân nhìn chằm chằm vào ngực nên tưởng đang nghĩ gì kỳ lạ.”
…Thì ra tôi đã làm vậy.
Hoàng đế lập tức giải tỏa nghi vấn của tôi rồi nở nụ cười rạng rỡ.
Nụ cười trong sáng ấy sao lại đáng sợ đến vậy.
Có lẽ vì đã đi đến cùng với Lưu Bị nên mới nhìn ngực mà không chút kiêng dè.
Việc trung thành với bản năng thật sự đáng buồn.
Tôi phá vỡ không khí nghiêm túc trong khoảnh khắc rồi buộc phải hơi tránh ánh mắt hoàng đế.
“…….”
“…….”
Thời gian trôi qua bao lâu không biết.
“Hừ, thôi. Mau di chuyển nào.”
Hoàng đế dùng giọng hờn dỗi rồi kéo mạnh tay tôi bước đi.
Dù sao cũng là lỗi của tôi nên tôi yếu ớt bị kéo đi rồi gửi ánh mắt cảm ơn Lưu Bị.
“…….”
Lưu Bị đúng là nhân tài xuất chúng nên hiểu ý trong ánh mắt tôi rồi khẽ cúi người đáp lại.
Nhìn bộ ngực rung rinh kìa.
Chẳng lẽ cố ý sao?
“…Đại tướng quân.”
Á.
Tôi giật mình kinh hãi rồi trong khoảng thời gian ngắn ngủi di chuyển vào tòa nhà liên tục xoa dịu tâm trạng hoàng đế.
“Có to thì cũng chỉ vướng víu thôi…”
Lữ Bố đang hộ vệ bên cạnh tôi lẩm bẩm như vậy.
“…….”
Tư Dữ thì dùng ánh mắt chứa đựng nhiều ý nghĩa nhìn tôi.
Vì hai lần hành động thiếu suy nghĩ nên trong khoảng thời gian ngắn ngủi vào tòa nhà, tôi bị nhìn chằm chằm dữ dội.
Lần sau giao hoan thì phải cho thấy tôi cũng thích ngực nhỏ mới được.
───────────
Ngay trước tòa nhà khổng lồ được chọn làm yến tiệc trường.
Tại nơi kỷ niệm hôn lễ của hoàng đế thì những nữ nhân xinh đẹp lộ diện.
Một nữ nhân khác tiến lại gần nữ nhân tóc đen rồi mở miệng.
“…Đi rồi sao?”
“Ừ. Đã đi rồi.”
Nữ nhân mắt đỏ buộc tóc đen sang một bên, Trương Phi, nghe câu trả lời của Lưu Bị thì thở phào như nhẹ nhõm.
“Hừ, may quá. Đột nhiên xuất hiện nên giật mình thật.”
“Rốt cuộc định kéo dài đến bao giờ?”
Nữ nhân mắt xanh ở bên cạnh dùng giọng trách móc hỏi.
Trương Phi nhìn Quan Vũ, nghĩa tỷ của mình, rồi nói.
“Ai da, Vân Trường tỷ tỷ cũng vậy thôi chứ khi đến gần Đại tướng quân thì cứng đờ như tượng ấy?”
“…Ta vốn dĩ là vậy.”
Quan Vũ giữ im lặng kỳ lạ một lát rồi đáp như vậy.
Trương Phi dùng thái độ đắc ý nói.
“Hừ hừ, chúng ta ở bên nhau bao năm mà không phân biệt nổi một chuyện ấy sao?”
“…….”
“Ta hiểu việc vì tự tôn mà tỏ ra mạnh mẽ nhưng trong quan hệ nam nữ thì càng thế càng trông kém hấp dẫn hơn đấy.”
Quan Vũ nghe vậy thì định cho một phát búng trán như thường lệ nhưng dừng lại.
Lời nói hơi đáng ghét nhưng xét kỹ thì lại đúng một cách bất ngờ.
Khổng Tử trong Luận Ngữ từng nói dù là kẻ yếu hay trẻ con cũng có điểm đáng học.
Bất Sỉ Hạ Vấn (不恥下問). [note90185]
Thường ngày hành vi nhẹ nhàng nên hay bị trách mắng nhưng em gái này cũng có điểm đáng học…
“Ư hu, Vân Trường tỷ tỷ không có ta thì làm sao đây?”
“…….”
“Huyền Đức tỷ, đúng không? Vân Trường tỷ tỷ nhìn kỹ thì cũng hơi hậu đậu… Kyaa!”
Quan Vũ không nhịn nổi biểu cảm tức giận đặc trưng nên cuối cùng búng trán.
Nếu để yên thì chắc chắn sẽ nói thêm một hai câu nữa rồi ăn đòn.
Lưu Bị nhìn Trương Phi ôm chỗ bị đánh rồi ngồi xổm xuống thì cười khổ.
“Lần này lời Vân Trường đúng đấy.”
“…Hử?”
Trương Phi nghe lời Lưu Bị thì quay đầu lại.
Có lẽ khá đau nên mắt long lanh nước mắt, Lưu Bị nhìn dáng vẻ ấy thì cười một lượt.
“Nếu cứ tiếp tục lề mề thế này thì công sức dẫn đầu trước đó sẽ đổ sông đổ biển đấy?”
“…Thật sao?”
Trương Phi dùng giọng kinh ngạc hỏi lại thì Lưu Bị bình thản gật đầu.
Lần trước đáng tiếc không mang thai nên nếu người khác muốn vượt lên trước thì có thể vượt bất cứ lúc nào.
“Có lẽ Ích Đức muốn coi chuyện một đêm là trò đùa thôi sao?”
“Không, không đời nào.”
Trương Phi, người thường không dám cãi Lưu Bị, dùng giọng phản kháng nói.
“Ừ. Vậy thì không có vấn đề gì.”
Lưu Bị nhìn cảnh ấy rồi cười.
“Nếu muốn quan hệ sâu sắc hơn thì nên có con của Đại tướng quân…”
“…Ưm.”
“……?”
Lúc ấy nghe tiếng động lạ từ xung quanh thì Lưu Bị và Trương Phi đang trò chuyện đồng thời quay phắt đầu.
“…A.”
Quan Vũ buộc tóc đen thành kiểu đuôi sam.
Quan Vũ dùng tay không cầm vũ khí che miệng như vừa phạm sai lầm lớn.
“Chẳng, chẳng lẽ…”
“…Là hiểu lầm đấy, Ích Đức.”
“Hiểu lầm cái gì mà hiểu lầm!”
Trương Phi run giọng hét lên.
“Đã thề cùng ngày cùng chết mà lại một mình dẫn đầu?! Đây là gian lận đấy!”
“Đến, đến mức ấy sao?”
Quan Vũ dùng ánh mắt cầu cứu nhìn Lưu Bị.
Nhưng giờ Lưu Bị cũng không phải đồng minh của Quan Vũ.
Lưu Bị mỉm cười rồi vỗ tay nói.
“Tuyệt vời thật. Vậy thì đại tỷ trở thành Vân Trường sao?”
“Huyền, Huyền Đức quân?”
Từ lời ấy thì đôi mắt Quan Vũ run rẩy như động đất.
“Lời Huyền Đức tỷ đúng rồi. Ngay gần đây đã có người dẫn đầu chúng ta rồi!”
Trương Phi hét lên rồi gật đầu như đã quyết định lớn.
“Giờ không phải lúc xấu hổ! Nhân cơ hội thì chúng ta cũng hành động thôi!”
Những binh sĩ đang bận rộn di chuyển xung quanh thì dừng lại ngẩn ngơ như không hiểu chuyện gì xảy ra.
1 Bình luận