Sau khi hoàng đế dùng lời đe dọa không phải đe dọa ấy thì hoàng cung vẫn giữ được không khí như thường ngày.
Tôi cứ tưởng sắp xảy ra chuyện lớn gì đó chứ, không ngờ lại thế này.
Tình hình trở nên như vậy thì từ khóa “hai mươi tuổi” mà hoàng đế nhắc đến chính là từ then chốt.
…Hoàng đế bệ hạ hiện tại bao nhiêu tuổi nhỉ?
Trước hết chắc chắn là cuối tuổi thiếu niên.
Bây giờ là Quang Hi (光熹, niên hiệu của Lưu Biện) năm thứ mấy nhỉ…
Lúc này thì đơn vị tính ngày tháng khác nhau thật sự bất tiện.
À, đúng rồi. Quang Hi năm thứ năm (194) mà.
Quả nhiên như lời hoàng đế nói thì đến hai mươi tuổi cũng chẳng còn bao lâu nữa.
……Vậy là sang năm sẽ xảy ra chuyện hỗn loạn mà tôi không thể đoán trước sao?
Có nên chuẩn bị tâm lý trước không nhỉ…
“Con trai!”
Lúc ấy giọng nói quen thuộc vang lên từ gần đó.
Người gọi tôi bằng từ thân mật “con trai” thì chỉ có một người.
Tôi quay đầu lại thì mẹ với mái tóc bạc đang chạy ù đến.
Tôi còn hơi lo lắng nhưng trông vẫn rất khỏe mạnh.
Mẹ tôi, tức là Đinh Nguyên(丁原), sau khi đáp lại lời thỉnh cầu của tôi rằng hãy lên Lạc Dương thì đã từ bỏ chức Tinh Châu Thứ sử rồi ở lại Lạc Dương.
May mắn thay hoàng đế bệ hạ đã ban cho mẹ tôi một chức vụ danh dự nên không lo bị ai khinh thường vì không có quan chức.
Dù sao thì ai dám khinh thường mẹ của Đại tướng quân chứ.
Ở Lạc Dương, nơi bàn tay hoàng đế trực tiếp chạm tới, mà dám khinh thường mẹ của Đại tướng quân được sủng ái?
Đó không phải giết người mà là tự sát thì đúng hơn.
Nếu thật sự có kẻ như vậy thì tôi cũng không phụ lòng mong đợi mà đập vỡ đầu hắn.
Mẹ từ chức Tinh Châu Thứ sử thì đã chỉ định Trương Dương (張楊) làm người kế nhiệm.
Tôi cũng không phải lần đầu nghe cái tên ấy.
Không phải Thập Thường Thị Trương Nhượng (張讓) mà là tướng lĩnh xuất thân Tinh Châu Trương Dương (張楊).
Nhưng chỉ nghe tên thôi chứ tôi không nhớ chính xác ông làm gì.
Nếu tôi nhớ hết cả những người như vậy thì đã thành tiến sĩ Tam Quốc rồi.
Theo chút ký ức ít ỏi của tôi thì ông là người nhân phẩm tốt nhưng bị phản loạn của thuộc hạ giết chết.
Dù sao thì có vẻ cũng có năng lực nên mẹ mới giao phó chức vụ cho ông.
Việc bổ nhiệm Trương Dương làm Tinh Châu Thứ sử mới không khó.
Chỉ cần tấu lên hoàng đế bệ hạ là lập tức được thông qua.
Hoàng đế theo lệ thường giả vờ đọc một lượt rồi không hỏi gì thêm mà chấp thuận ngay.
Thế nên tôi mới bị coi là thế lực ngầm…
Mẹ đang chạy đến thì dừng lại ngay trước mặt tôi, tôi trách móc.
“Nhỡ ngã thì làm sao đây?”
“Điều đó thì…”
“Lần sau đừng chạy nữa.”
“Con trai trở về thì sao có thể thong thả bước đi được? Đây là chuyện không thể tránh khỏi mà!”
Mẹ không hề e dè mà bày tỏ ý kiến của mình.
Kỹ năng bỏ qua lời cằn nhằn thật sự xuất sắc.
Thế này thì không biết ai là cha mẹ, ai là con cái nữa.
Tôi thở dài trong lòng rồi nhìn mẹ.
“Vậy nên mẫu thân có việc gì sao?”
“Hử? Chỉ đến xem mặt con thôi mà?”
Dù sao thì bà ấy cũng là người không biết nghĩ xa…
Lúc ấy mẹ lộ vẻ như nhớ ra gì đó.
“À, đúng rồi!”
“?”
Tôi lộ vẻ nghi hoặc trước hành động ấy, mẹ dùng đôi mắt trong sáng nhìn tôi rồi hỏi.
“Con trai.”
“Vâng.”
“Con thân thiết với hoàng đế bệ hạ đến mức nào?”
Câu hỏi này là sao vậy.
Tôi nhìn mẹ với ý bảo giải thích thêm.
Me nhận ra ánh mắt ấy thì nói tiếp.
“Ta ở lại Lạc Dương sau này nhận được rất nhiều quà tặng, con biết chứ?”
“Vâng. Lần trước mẫu thân cũng nói rồi mà.”
Sau yến tiệc ở Lạc Dương kết thúc thì mẹ từng nói chuyện tương tự với tôi.
Các quan lại và hào tộc ở Lạc Dương để lấy lòng tôi nên bắt đầu tấn công quà tặng mẹ tôi.
Tôi đã khuyên mẹ không nên nhận bừa bất kỳ món quà nào.
Mẹ gật đầu với lời khuyên ấy của tôi.
Nhìn cách mẹ khen Gia Hủ thì chắc chắn đã nhận được sự giúp đỡ rất nhiều từ cô ấy.
Đây cũng là một phần của nghệ thuật xử thế.
Dù sao thì tôi không nghĩ xấu về việc Gia Hủ âm thầm góp sức ở nơi không ai thấy.
Mẹ dùng vẻ mặt không biết phải làm sao thì nói.
“Gần đây bệ hạ gửi quà quá nhiều…”
“…Vâng?”
Tôi không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
Hoàng đế bệ hạ không hay làm chuyện như vậy.
Tự nhiên gió nào thổi mà bệ hạ lại hành động thế này.
Mẹ cũng cùng tâm trạng với tôi nên gần như khóc thét.
“Dù sao thì quà bệ hạ ban cũng không thể trả lại được nên đành nhận, nhưng phải làm sao đây?!”
Nghe câu hỏi của mẹ thì tôi suy nghĩ một lát rồi đáp.
“…Thì cứ nhận thôi.”
“Ơ… Thật sao?”
Tôi bình thản trả lời.
“Có món quà nào mẫu thân không thích không?”
“Không phải thế… mà ngược lại, quà nào cũng hoàn hảo quá nên…”
Mẹ tôi khẽ bỏ lửng câu nói.
Mẹ đã quen với quà tặng liên tục từ hào tộc đến mức không còn động lòng với tài vật thông thường mà còn phản ứng thế này?
……Rốt cuộc bệ hạ gửi báu vật gì vậy.
Tôi gạt nghi vấn trong đầu sang một bên rồi mở miệng.
“Vậy thì không cần lo lắng. Bệ hạ chắc chắn không có ý gì đặc biệt khi gửi quà.”
“Không có ý gì đặc biệt……?”
Mẫu thân lẩm bẩm bằng giọng nghi hoặc.
“……Không giống người như vậy…”
Phản ứng ấy không thể bỏ qua một cách đơn giản nên tôi cũng buộc phải hỏi.
“Có vấn đề gì sao?”
“Ưm? À, không có gì đâu! Con trai nói vậy thì chắc là vậy rồi!”
Mẹ nhanh chóng gật đầu rồi nắm tay tôi.
Đôi mắt cùng màu chứng minh quan hệ mẹ con nhìn nhau, mẹ nhìn chằm chằm vào mắt tôi một lát rồi dùng giọng nhỏ hơn nói.
“Con trai.”
“Vâng.”
“Mẫu thân tin rằng con trai tuyệt vời của ta sẽ tự lo liệu được, nhưng đừng cố quá sức nhé?”
Nói đến đó thì mẹ lục lọi trong lòng rồi lấy ra thứ gì đó.
Tôi tập trung ánh mắt vào thứ tròn tròn giống như thuốc.
“……Thứ đó là gì vậy?”
“Thứ tốt cho đàn ông!”
Mẹ giải thích như vậy rồi mở lòng bàn tay tôi ra, đặt thứ đang cầm lên đó.
Thứ tròn tròn…
Theo lời mẹ là “thứ tốt cho đàn ông” thì tỏa ra ánh sáng kỳ lạ.
Trong lúc tôi chăm chú quan sát “thứ tốt cho đàn ông” thì mẹ nói.
“Chắc con trai ta cũng giống phụ thân, ban đêm rất mạnh mẽ đúng không?”
“…….”
Mạnh mẽ cái gì chứ.
Chẳng lẽ là cái đó sao.
Tôi cố gắng giữ ánh mắt đang định nhìn xuống dưới nhưng ánh mắt Tư Dữ đang hộ vệ gần đó thì không thế.
Khoảnh khắc Tư Dữ nhìn về phía kỳ lạ thì như giật mình nên mặt đỏ bừng rồi vội quay mắt đi.
Trong lúc tôi cảm thấy khó xử thì mẹ mở miệng.
“Dù sao thì cũng chuẩn bị để đề phòng vạn nhất thôi!”
Đôi mắt mẹ lúc nói vậy lấp lánh như dải ngân hà.
Tôi hỏi.
“Vậy thì cái này…”
“Thứ tốt cho đàn ông!”
“……Thứ tốt cho đàn ông thì mẫu thân lấy ở đâu vậy?”
Thỉnh thoảng thì tinh thần mẹ cao quá mức thật.
Tôi tò mò không biết ở nơi công cộng mẹ kiềm chế tính cách này thế nào.
“Dĩ nhiên là mẫu thân đích thân đến chỗ y sư xin đấy!”
“…….”
Tôi cảm thấy có gì đó không ổn.
Cảm giác này chắc chắn từng trải qua rồi.
Đúng rồi.
Giống như lúc cả nhà đi chơi mà mua “thực phẩm tốt cho sức khỏe” nào đó kỳ lạ về vậy…
“…Có khi nào bị lừa không…”
“Con trai ta là ai chứ! Ai dám lừa mẫu thân con chứ?”
Cũng đúng.
Trừ phi muốn chơi trò đuổi bắt vui vẻ suốt đời với tôi thì không ai dám dùng thứ kỳ lạ để lừa đâu.
Tôi ngửi thử mùi của viên thuốc tròn kỳ lạ ấy.
Kỳ lạ thật, không có chút mùi nào.
Tôi cứ tưởng sẽ có mùi đắng chát gì đó chứ, bất ngờ thật.
Không có mùi gì chứng tỏ đã được phối hợp rất tốt.
“Mẫu thân đích thân đến chỗ y sư nổi tiếng để nhờ riêng đấy!”
“Y sư nổi tiếng ạ?”
“Con trai cũng biết mà!”
Mẫu thân dùng thái độ cực kỳ tự tin mở miệng.
“Thần Y!”
“…….”
“Là do Hoa Đà tiên sinh đích thân bào chế đấy!”
Trời đất.
Vị thần tiên ấy đích thân bào chế “thứ tốt cho đàn ông”?
Tôi không giấu nổi vẻ kinh ngạc, Tư Dữ gần đó cũng khẽ mở to mắt.
Đàn ông ban đêm cực mạnh và “thứ tốt cho đàn ông” do Thần Y đích thân bào chế…
Nếu nói không hứng thú thì là nói dối.
…Nhưng tôi cứ tưởng chỉ nhận y thỉnh cứu người thôi chứ, hóa ra cũng nhận loại y thỉnh này.
Có chút bất ngờ.
1 Bình luận