Con người thường ai cũng có một vài vấn đề trong tính cách, dù lớn hay nhỏ.
Hãy lấy Quan Vũ, một trong Ngũ Hổ Đại Tướng Quân, làm ví dụ.
Tôi đã nhắc nhiều lần rồi nhưng Quan Vũ là người khoan dung với cấp dưới, khắc nghiệt với cấp trên.
Hơn nữa vì lòng tự hào về bản thân quá lớn nên sinh ra tính kiêu ngạo.
Hai điều ấy kết hợp lại tạo nên hiệu ứng cộng hưởng khủng khiếp.
Kết quả là Quan Vũ, người được gọi là quân thần, không tránh khỏi cái chết.
Vậy Trương Phi thì sao?
Trương Phi ngược lại với Quan Vũ, tôn trọng và khoan dung với người có năng lực, nhưng với kẻ không có năng lực thì không ngần ngại trừng phạt khắc nghiệt.
Theo lời Lưu Bị thì Trương Phi ngày nào cũng roi vọt binh lính, thậm chí còn giết người.
Nhìn vậy thì rõ ràng không phải là một thượng quan tốt đẹp.
Cuối cùng Trương Phi cũng bị điểm yếu thiếu sự bao dung kìm hãm, bị thuộc hạ phản bội mà chết.
Quan Vũ và Trương Phi, hai người được gọi là Vạn Nhân Chi Địch, đều vì tính cách của chính mình mà phải chịu cái chết.
Mã Siêu sinh ra ở Tây Lương được gọi là cối xay thịt người thì sao?
Ông là một trong những quân hùng sừng sững giữa loạn thế, chiếm giữ vùng Tây Lương.
Ông là kẻ lạnh lùng, dễ dàng từ bỏ cả gia đình khi còn trẻ.
Biết cha và anh em mình đang ở Lạc Dương mà vẫn khởi loạn, thực tế góp phần khiến hầu hết nhất tộc bị giết chết.
Có nên gọi đó là quả báo hay không thì Mã Siêu cũng mất cả vợ con trong chiến tranh.
Ông mắc bệnh tâm lý, chỉ còn lại vẻ vô lực, cuối cùng để lại lời trăng trối nhờ cậy tốt cho huyết tộc Mã Đại rồi sớm rời bỏ nhân thế.
Trần Thọ, tác giả Tam Quốc chí chính sử, bất kể năng lực xuất chúng đến đâu, nếu nhân phẩm có khiếm khuyết thì không ngần ngại hạ thấp.
Ba nhân vật vừa nêu trên được ông bình phẩm như sau.
Quan Vũ Cương Nhi Tự Căng (剛而自矜, cứng cỏi mà tự phụ), Trương Phi Bạo Nhi Vô Ân (暴而無恩, hung bạo mà không ân nghĩa) nên vì khuyết điểm của chính mình mà bại vong.
= Chết là đáng.
Mã Siêu ỷ vào tộc Nhung và dũng lực mà khiến nhất tộc tan nát, thật đáng tiếc!
= Kẻ chỉ tin vào sức mạnh của mình mà vứt bỏ gia đình.
…Có phải hơi quá không?
Dù sao thì ông ấy cũng đã thở dài tiếc nuối là đúng.
Đến đây thì hẳn ai cũng tò mò về đánh giá của hai người còn lại.
Hoàng Trung, người khiến người ta nhớ đến Lão Đương Ích Tráng (老當益壯), đại diện cho lão tướng?
Hay Triệu Vân, được gọi là Hổ Uy Tướng Quân (虎威將軍) vì uy thế như hổ?
Hai người này rốt cuộc có khuyết điểm gì.
……Không có.
Thật sự không có.
Nếu ba người vừa nêu đều vì khuyết điểm tính cách mà tự tạo điều kiện cho cái chết thì Hoàng Trung và Triệu Vân nhờ tính cách hậu đức ôn hòa mà hưởng thọ.
“Cảm, cảm tạ! Tướng quân!”
“Không có gì đáng để cảm tạ đâu.”
Hiện tại danh tiếng của Triệu Vân vẫn đang tăng vọt theo thời gian thực.
Tính tình thanh liêm nên không ngần ngại bố thí tài vật của mình.
Dù gặp chuyện gì cũng không nổi nóng mà bình tĩnh ứng phó nên hiện tại được binh sĩ đánh giá rất cao.
Việc lang thang ở Tinh Châu tiêu diệt man di cũng là sự thật nên dân chúng mỗi khi nhìn thấy Triệu Vân thì khuôn mặt đều rạng rỡ.
Năng lực xuất chúng, tính cách không có chỗ nào để chê bai.
Đây chính là nhân tài đỉnh cao.
Dù sao thì việc hoàn thành bộ sưu tập Ngũ Hổ Đại Tướng Quân khiến tôi cảm thấy tự hào.
Tôi từng nghĩ đến việc tạo ra danh hiệu Ngũ Hổ Đại Tướng Quân giống như trong diễn nghĩa.
Nhưng trước hết là Ngũ Hổ ‘Đại Tướng Quân’ mà.
Trừ khi quan vị của tôi còn cao hơn cả Thừa tướng thì mới có thể, nhưng tôi không điên nên làm chuyện ấy.
Tôi không phải nghịch tặc, cũng không muốn giữ quan vị như vậy.
──────────
Hiện tại ở quận Thái Nguyên Tinh Châu có một đạo quân sở hữu quy mô mạnh mẽ nhất trên đất Hán.
Binh tinh nhuệ không hề thua kém man di, những kẻ lấy chiến đấu liều mạng làm sinh hoạt hàng ngày.
Và trong số binh tinh nhuệ ấy còn có đội hộ vệ thân cận nhất, chỉ trung thành với Đại tướng quân, Đại tướng quân bảo chết thì sẵn sàng chết.
Thường gọi là Kết Thảo Báo Ân (結草報恩, dù chết cũng không quên ơn mà báo đáp).
Họ đều là tập hợp những người trực tiếp hoặc gián tiếp nhận ân huệ từ Đại tướng quân, tụ họp lại để báo đáp.
Thời đại con người không được coi là con người mà chỉ là phương tiện đạt mục đích.
Những chính sách Đại tướng quân ban bố cho bách tính, coi đó là việc đương nhiên phải làm, trở thành sợi dây thừng lớn cứu vớt những người bị ném vào thế giới khắc nghiệt, phải vất vả sống sót.
Cũng có kẻ được cứu khỏi nước lại đòi cả bọc hành lý, kiểu người vong ân bội nghĩa.
Nhưng cũng rõ ràng tồn tại những người không quên ơn đã nhận, thậm chí dâng cả mạng sống để báo đáp.
Họ thực chất có thể gọi là tư binh cá nhân của Đại tướng quân.
Nếu muốn thì có thể lật đổ triều đình trung ương bất cứ lúc nào.
Nhưng những câu hỏi lo ngại ấy dưới sự ủng hộ toàn diện của hoàng đế thì tự nhiên bị chôn vùi.
Dù là nghĩa bóng hay nghĩa đen thì cũng vậy.
Và những người được trao quyền chỉ huy một phần trong bộ khúc của Đại tướng quân.
Những người có thể gọi là Hiệu úy (校尉) theo quan vị hiện đang tụ họp trong tòa nhà.
“…Nhưng Huyền Đức tỷ tỷ, sao lại gọi bọn ta? Ta còn phải làm việc nữa.”
Trương Phi, nữ nhân mắt đỏ hiếm thấy buộc tóc đen sang bên, hỏi.
“…….”
Quan Vũ, người có đôi mắt xanh lam đối lập với đôi mắt đỏ của Trương Phi, cũng nhìn về phía người ở trung tâm với vẻ nghi hoặc.
“A, thật sự không có gì to tát đâu.”
Cảm nhận được ánh mắt đổ dồn về mình thì Lưu Bị dùng biểu cảm hiền lành như thường lệ nói.
“Gần đây ta nghe được một tin khiến người ta chú ý.”
“……?”
Tin khiến người ta chú ý?
Quan Vũ và Trương Phi lộ vẻ tò mò rồi hướng ánh mắt về nghĩa tỷ của mình.
Nhìn phản ứng đương nhiên ấy thì Lưu Bị mỉm cười ở khóe miệng rồi mở miệng.
“Cả hai còn nhớ quan vị hiện tại của chúng ta là gì không?”
“…Không phải là Hiệu úy (校尉) sao?”
“Đúng vậy.”
Lưu Bị chậm rãi gật đầu.
Trong doanh (營, doanh trại) của Đại tướng quân có tổng cộng năm bộ (部), dưới bộ có nhiều khúc (曲).
Dưới khúc (曲) lại có đơn vị gọi là đồn (屯).
Và quan vị cai quản một trong năm bộ ấy chính là Hiệu úy (校尉).
Ít nhất trong bộ khúc có thể gọi là tư binh của Đại tướng quân thì đây là quan vị cao nhất.
Nếu từ Hiệu úy (校尉) thăng thêm một bậc thì có thể trở thành Tướng quân (將軍), chức cao nhất trong võ quan.
Nhưng Lưu Bị và các nghĩa muội đã từ chối thăng tiến, hiện vẫn giữ chức Hiệu úy.
Lưu Bị nhìn Quan Vũ và Trương Phi rồi nói.
“Gần đây có một võ tướng xin Đại tướng quân đưa mình vào chức Hiệu úy.”
“……Hả?”
Trương Phi phát ra giọng nghi hoặc.
“Người kỳ lạ thật. Vậy là cùng cấp với chúng ta sao?”
Quan Vũ cũng lập tức nói.
“Nếu không phải bổ nhiệm bằng cách bất chính thì không có vấn đề gì chứ?”
Quan Vũ và Trương Phi lần lượt đưa ra ý kiến của mình.
Quả thật lời ấy đúng.
Trong doanh (營) của Đại tướng quân có năm bộ (部), nghĩa là có năm vị trí Hiệu úy.
Nhưng Lưu Bị nhờ trực giác xuất sắc nên nhận ra.
“Ưm… Có lẽ nếu người ấy được bổ nhiệm làm Hiệu úy thì sẽ xảy ra chuyện phiền phức.”
Lưu Bị hiếm khi nói như vậy nên các nghĩa muội cũng phản ứng.
“…Người ấy là ai ạ?”
“Đúng vậy. Rốt cuộc là ai?”
Quan Vũ và Trương Phi lộ vẻ tò mò.
Lưu Bị đáp lại.
“Triệu Vân.”
“…….”
“Hai đứa cũng biết chứ?”
Lưu Bị mỉm cười hỏi.
Quan Vũ và Trương Phi đều biết rõ nhân vật ấy.
Gần đây tên của người ấy được nhắc đến khắp nơi ở Tinh Châu.
Hai người cũng từng tận mắt chứng kiến.
Dù chỉ nhìn thoáng qua nhưng khí thế tỏa ra nhàn nhạt cũng đủ khiến biết rằng thực lực không thể xem thường dù là chính mình.
Vị tướng ấy được bổ nhiệm làm Hiệu úy rồi ở bên cạnh Đại tướng quân giống như bọn họ?
Trong lúc Quan Vũ và Trương Phi im lặng một lát thì Lưu Bị suy nghĩ.
Bản thân từng tạm thời nhận chức Tướng quân để đối phó với Duyện Châu Mục Tào Tháo.
Sau khi mọi chuyện kết thúc thì đã trả lại quan vị.
Đại tướng quân từng lộ vẻ nghi hoặc trước hành động ấy của nàng.
‘Lần này cũng thật sự không muốn làm Tướng quân sao?’
‘Vâng.’
‘…Thật sự không muốn?’
‘Đúng vậy.’
Khi nàng từ chối chức Tướng quân thì phản ứng ngẩn ngơ của Đại tướng quân đến giờ nghĩ lại vẫn thấy thú vị.
‘Thật kỳ lạ. Có lý do gì mà nhất quyết từ chối chức Tướng quân, cứ muốn giữ chức Hiệu úy mãi thế?’
‘Thần muốn ở bên cạnh Đại tướng quân để quan sát và tìm hiểu một số điều.’
‘…….’
Đại tướng quân nghe câu trả lời của nàng thì thở dài thườn thượt.
‘Gần đây cứ nhìn thấy ta là nói những lời khó hiểu, cảm giác người như vậy ngày càng nhiều.’
‘…….’
‘Được rồi. Ta chấp thuận yêu cầu của ngươi.’
Khi còn nhỏ từng nói muốn ngồi xe lớn, vậy tại sao giờ lại từ chối quan vị cao?
Và các nghĩa muội của nàng tại sao lại im lặng, trầm tư suy nghĩ điều gì?
Lưu Bị chỉ lặng lẽ mỉm cười.
1 Bình luận