Hoàng đế bệ hạ đột ngột quyết định ngày hôn lễ.
Thậm chí còn là hôm nay, tin tức gây sốc đến vậy.
Trước tình huống khó lường ấy tôi bắt đầu suy nghĩ nhanh chóng.
Hiện tại tôi đang như thường lệ đến phủ Đại tướng quân làm việc, nhìn độ nghiêng bóng và vị trí mặt trời thì vẫn chưa đến giờ ăn trưa.
“Bệ hạ có nói gì với ta không?”
Tôi vội hỏi binh sĩ đang báo cáo.
Binh sĩ đáp lại.
“Sắp bắt đầu hôn lễ nên Đại tướng quân hãy lập tức dừng mọi công việc và trở về phủ riêng theo lệnh!”
Nghe vậy tôi sinh nghi vấn.
Không phải lập tức chạy đến hoàng cung mà là trở về phủ riêng?
…Rốt cuộc ngài ấy định làm gì vậy.
Dù sao cũng phải tuân lệnh nên tôi đại khái gật đầu.
“Ta biết rồi. Sẽ lập tức trở về phủ riêng.”
“Vâng!”
Binh sĩ cúi người một lượt rồi nhanh chóng lui khỏi chỗ.
Tôi nhìn người kia rồi nói với các tiểu mưu sĩ đang ở gần đó.
“Cả các ngươi hôm nay cũng về trước đi.”
“Về rồi làm gì ạ?”
“Ừm.”
Tôi nhún vai trước câu hỏi của Tư Mã Ý.
“Bệ hạ đã nói sẽ tự lo chuẩn bị nên ta cũng không rõ lắm.”
“…….”
Tư Mã Ý nghe lời tôi thì lộ ánh mắt như nhìn kẻ vô dụng.
Cái đó thì hơi tổn thương đấy.
Tôi tiếp tục nói như không có gì.
“Tiệc chính thức sẽ bắt đầu từ ngày mai nên hôm nay cứ nghỉ ngơi đi.”
“…Sao ngài biết được vậy?”
“Có cách cả.”
Cụ thể thì nhờ Điêu Thuyền giúp đỡ.
‘Có lẽ sau ngày đầu tiên thì mới bắt đầu tiệc chính thức ạ.’
‘Vậy ngày đầu tiên thì làm gì?’
Trước câu hỏi của tôi thì Điêu Thuyền dùng biểu cảm điềm tĩnh hỏi ngược lại.
‘Ngài thật sự muốn biết ạ?’
‘……Không, thôi.’
Lúc ấy đôi mắt Điêu Thuyền như ánh sáng hơi mờ đi… ừm…
Chỉ nói rằng có gì đó đáng sợ là được.
Đây là bí mật không thể nói với ai.
Tôi thu dọn chút hành lý ít ỏi rồi vội vã bước đi.
“Ta về trước đây! Các ngươi cũng mau về nhà!”
“……Haa.”
Tư Mã Ý nhìn dáng vẻ tôi thì thở dài thườn thượt.
──────────
“…Thật sự, không thể tin nổi.”
Ngay khi Đinh Lăng biến mất thì Tư Mã Ý lẩm bẩm như vậy.
Gia Cát Lượng nghĩ Tư Mã Ý lại nói xấu Đại tướng quân nên dùng giọng điềm tĩnh mỉa mai.
“Nhận được món quà quý giá từ chủ công mà còn bất mãn gì vậy?”
“…Không nói với Đại tướng quân nên im đi.”
“Vậy thì được thôi.”
Tư Mã Ý lập tức chặn nguồn gốc tranh cãi nên Gia Cát Lượng ngoan ngoãn lui lại.
Tư Mã Ý biết rõ nếu tranh biện với tiểu quỷ đáng ghét ấy thì chỉ nàng mệt mỏi.
Như thể thuộc lòng toàn bộ sách vở mà trích dẫn điển tích điển cố ngay cả nàng không biết, rồi moi móc từng chi tiết nhỏ nhặt thì thật sự phát ngán.
Hơn nữa lời lẽ lưu loát đến mức Tư Mã Ý, người hiếm khi thua trong tranh luận, cũng phải lắc đầu.
‘…Chỉ dựa vào thân phận mình mà hành động tùy tiện thế kia.’
Tư Mã Ý vẫn nhìn theo hướng Đại tướng quân biến mất mà nghĩ.
Hoàng đế cần lập kế hoạch kỹ lưỡng hơn ai hết lại hành động nhẹ nhàng thế này thì trong mắt Tư Mã Ý không đẹp đẽ gì.
Ngay lúc này thôi quyết định bốc đồng ấy đã khiến quản lý hành chính rối loạn rồi.
Tư Mã Ý nhìn đống trúc giản chất chồng trên bàn rồi thở dài.
‘Dù sao cũng không phải hoàn toàn không suy nghĩ nên may mắn.’
Ít nhất không phải đang điên cuồng muốn biến Đại tướng quân thành của riêng mình.
Thế lực này là tập hợp dị biệt của những nhân tài không thể dễ dàng hòa hợp, tất cả chỉ hướng về một người duy nhất.
Thiên Hạ Vô Song không nghe lời bất kỳ ai trừ Đại tướng quân.
Người có thể giữ được nữ nhân giống dã thú ấy hiện tại chỉ có Đại tướng quân.
Hộ vệ tướng quân bên cạnh còn hơn hẳn.
Không mở miệng với bất kỳ ai trừ Đại tướng quân thì cần nói gì nữa.
Nữ nhân luôn cười mỉm mà không biết đang nghĩ gì, cùng với những tướng lĩnh theo sau nàng như bóng với hình.
Những người chỉ hướng về Đại tướng quân mà tụ hợp lại, nếu ra lệnh không được gặp ngài ấy thì sẽ hành động thế nào.
Thì còn gì nữa.
Một số kẻ liều lĩnh sẽ lập tức bất phục mà nổi dậy.
Những kẻ đầu óc xoay chuyển sẽ tìm cách lợi dụng kẽ hở.
Thế lực khổng lồ này sẽ lập tức chia làm hai.
Với Tư Mã Ý thì tình huống ấy cũng không tệ…
‘Nhưng giờ chưa phải lúc.’
Hoàng đế đang nhắm mắt làm ngơ trước việc nhiều nữ nhân tiếp cận Đại tướng quân với tình cảm.
Tương tự thì những nữ nhân bên cạnh Đại tướng quân cũng giả vờ không biết hành động ngang ngược của hoàng đế với Đại tướng quân.
Khoảnh khắc mối quan hệ vi tế ấy sụp đổ chính là lúc Hán quốc (漢) sụp đổ.
‘Nếu Hán quốc sụp đổ… Ai sẽ lên ngôi hoàng đế tiếp theo thì đoán được rồi.’
Dĩ nhiên đây chỉ là tình huống xấu nhất có thể xảy ra.
Nếu Đại tướng quân giữ chặt những người yêu của mình rồi để họ tùy ý theo đuổi thì chắc chỉ nói chuyện đêm nào chịu được bao lâu mà thôi.
Hai người hộ vệ bên cạnh Đại tướng quân dường như đã rơi vào tình cảnh ấy rồi.
Tư Dữ và Lữ Bố.
Hai nữ nhân trông khí thế mạnh mẽ bị biến thành như vậy thì thật sự đáng kinh ngạc.
‘Tin đồn ấy… có thật không nhỉ…?’
Tin đồn Đại tướng quân ngoài ra thì chuyện ban đêm thì hơn người.
Đã đến tuổi biết hết những gì cần biết nên Tư Mã Ý cũng hiểu cụ thể điều đó nghĩa là gì.
Tư Mã Ý đang đỏ mặt vì tưởng tượng lung tung thì Bàng Thống nghiêng đầu.
Bàng Thống hỏi Gia Cát Lượng đang ở gần.
“Ơ… Có phải bị bệnh gì không ạ?”
“Không cần lo lắng đâu.”
Gia Cát Lượng đáp câu hỏi của Bàng Thống bằng giọng không quan trọng.
“Nhìn thôi cũng biết đang tưởng tượng kỳ quái rồi.”
Tư Mã Ý thoáng giật mình nhưng không lộ ra ngoài.
Tư Mã Ý che miệng bằng chiếc quạt màu tím sẫm mà Đại tướng quân tặng.
Đúng vậy. Giống như Gia Cát Lượng thường làm.
“…Hừ.”
Tư Mã Ý khịt mũi một cái rồi dùng giọng đắc ý nói.
“Có phải ghen tị vì ta nhận được quà quý không?”
“…….”
“Thật đáng xấu hổ. Đại tướng quân đáng lẽ nên thấy bộ dạng ấy của ngươi mới phải.”
Gia Cát Lượng nheo mắt như thách thức, Tư Mã Ý thì cười khẩy như chẳng quan tâm.
“Ư a a…”
Trong khi đó Bàng Thống vô tội bị kẹt giữa thì khổ sở.
──────────
Nhận báo cáo từ binh sĩ, tôi di chuyển bước chân nhanh hơn bao giờ hết.
Không phải chạy khắp phủ Đại tướng quân mà chỉ là bước nhanh thôi.
Tôi đi qua những binh sĩ chào hỏi mỗi khi thấy mình rồi nhảy lên ngựa, lập tức nắm chặt dây cương.
Tôi điều khiển ngựa với kỹ năng tuyệt diệu mà nghĩ.
‘…Chẳng lẽ đang chờ trước cửa nhà sao.’
Nói sắp bắt đầu hôn lễ gì đó nhưng với tính cách liều lĩnh của bệ hạ thì dù đang chờ trước cửa nhà cũng không lạ.
Ngay cả hôn lễ dự kiến mùa xuân năm sau cũng đột ngột đẩy lên hôm nay thì chờ một chút có là gì.
Dù vậy để hoàng đế chờ lâu thì hình tượng sẽ rất tệ.
“Vừa nãy có cái kiệu trông đắt tiền kinh khủng…”
“Rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy…”
Tôi nghe lỏm câu chuyện người dân trên phố thì biết dự cảm xấu đã trúng.
Không biết vội vàng đến mức nào mà bệ hạ đã đến phủ riêng của tôi rồi.
Thời gian trôi qua bao lâu không biết.
“…Chủ nhân.”
Tư Dữ vừa thấy thứ gì đó trước cửa nhà thì lập tức gọi tôi,
“Hừ, lo bị đẩy lùi thứ tự sao.”
Lữ Bố đang điều khiển Xích Thố Mã thì lẩm bẩm bằng giọng không hài lòng.
“…….”
Về đến nhà tôi buộc phải im lặng.
Kiệu trông cực kỳ xa hoa chỉ nhìn thôi cũng biết.
Đống vàng bạc châu báu chất chồng trước cửa nhà.
“…? ……??”
Ngay cả mẹ cũng còn đang ngơ ngác với dấu chấm hỏi trên đầu như chưa hiểu tình huống.
“A, cuối cùng cũng đến rồi.”
Khi tôi đang im lặng một lát thì giọng nói quen thuộc vang lên gần đó.
Tôi biết chủ nhân giọng nói ấy nên lập tức nhảy xuống ngựa rồi hét lên.
“Bái kiến hoàng đế bệ hạ…!”
“Khoan đã.”
Hoàng đế chưa đợi tôi nói xong đã dùng biểu cảm nghiêm khắc giả vờ nói.
“Ngươi nghĩ trẫm đích thân giá lâm để thấy bộ dạng ấy sao?”
“Điều đó thì…”
Tôi không đáp ngay được mà ngập ngừng một lát.
Lúc ấy hoàng đế nói.
“Nào, nắm tay trẫm đi.”
“…Bệ hạ?”
Hoàng đế đưa tay ra với tôi đang quỳ một gối rồi cười mỉm.
“Trẫm đích thân đến đón.”
“…….”
Nghĩ lại thì một trong truyền thống hôn lễ Trung Quốc là đưa tân nương lên kiệu rồi rước về nhà.
Hoàng đế nắm lấy tay tôi đưa ra một cách ngẩn ngơ rồi quay đầu nói.
“Những lễ vật ấy thì ngươi cứ tùy ý sử dụng.”
“…Ơ? A, thần biết rồi ạ…”
Mẹ tôi vẫn dùng giọng chưa hiểu tình huống mà đáp.
…Không hiểu sao tôi cứ có cảm giác mình bị bán đi ấy nhỉ.
Được bàn tay ngọc ngà của Hoàng đế nắm lấy, tôi bước lên kiệu.
0 Bình luận