201-300

Chương 283: Hôn lễ (11) ♡♡♡

Chương 283: Hôn lễ (11) ♡♡♡

Tôi ôm hoàng đế bằng tư thế bế công chúa rồi cẩn thận di chuyển để tránh trượt chân ngã.

Thân thể hoàng đế theo tiêu chuẩn của tôi thì rất nhẹ.

Vì tôi cũng là người trực tiếp ra trận nên năng lực thân thể vốn dĩ vượt trội hơn nam nhân bình thường.

Thế giới này có cả những nhân vật đạt đến mức độ giống tiểu thuyết võ hiệp như Tư Dữ hay Lữ Bố nên chuyện này không lộ rõ là vấn đề.

“Hừ ư….”

Bệ hạ vẫn ở trạng thái trần truồng hoàn toàn rũ rượi trong lòng tôi.

Dù tự tin chủ động đưa tới nhưng dáng vẻ lại quá sức yếu ớt khiến tôi không còn nghi vấn gì nữa.

Chuyện ngẫu nhiên chỉ xảy ra một hai lần thôi chứ.

Vì đã trực tiếp chứng kiến tất cả nữ nhân từng thân xác với tôi đều kiệt sức nên giờ chỉ còn một kết luận duy nhất.

Chính là tôi đặc biệt mạnh mẽ trên giường.

Trở về tân phòng, tôi chậm rãi đặt hoàng đế xuống trên chăn đỏ rồi dùng khăn khác ở phòng tắm lau sơ qua những chỗ còn nước.

Khăn thì dù tôi có lãng phí cũng không hết vì số lượng cực kỳ nhiều.

Vì một số hoàng tộc sủng ái xa xỉ vô dụng lại kén chọn đến mức kỳ quặc.

Những kẻ từng tồn tại trong quá khứ mỗi lần tắm dùng đến hàng chục khăn.

Chúng ra lệnh cho thị tòng lau người phải nín thở vì không được để hơi thở của kẻ hèn hạ chạm vào thân thể cao quý thì thật khiến người ta câm nín.

Nếu vậy thì đừng nhận thị tòng luôn đi chứ.

Khăn buộc ở thắt lưng tôi tôi tùy tiện ném sang một bên.

“Bệ hạ.”

“…Sao vậy?”

Giờ trên chăn là nữ nhân đáng thương đã hoàn toàn mất chủ quyền chỉ biết nhìn sắc mặt.

Trạng thái trần truồng hoàn toàn không mặc gì.

Tôi tiến sát đầu rồi thì thầm bên tai bệ hạ.

“Ngài đã chuẩn bị xong chưa?”

“Điều đó….”

Nhận câu hỏi của tôi, hoàng đế chìm vào suy tư một lát.

Thời gian trôi qua bao lâu không biết.

Từ khi trở về tân phòng đến giờ vẫn tránh ánh mắt tôi, bệ hạ cuối cùng cũng nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Ta sẽ giao phó cho Đại tướng quân.”

“…….”

“Hóa Hiền hãy di chuyển theo ý ngươi muốn.”

Hoàng đế hoàn toàn giao thân thể cho tôi giống như các tân nương khác trong đêm tân hôn.

Có lẽ vì trận tiền chiến (?) vừa nãy mà phán đoán không thể thắng tôi?

Nhìn dáng vẻ hoàng đế hoàn toàn từ bỏ cuộc chiến chủ quyền, tôi khẽ cười.

“Nếu ý bệ hạ là vậy thì thần sẽ tuân theo.”

“Ừ, ừ.”

Tôi nhìn hoàng đế hiện vẻ mặt căng thẳng cực độ rồi suy nghĩ.

Thường thì căng thẳng thế này thì thân thể sẽ cứng như tượng đá.

“Hức?!”

Đúng thật.

Dù nhìn bao lần cũng không chán những đường cong uyển chuyển.

Tôi vuốt ve một lần bên hông hoàng đế rồi gật đầu.

Có lẽ một lần lên đỉnh vừa nãy vẫn chưa đủ.

Hoặc là vì sau đó cho thời gian thở đã là vấn đề.

Tôi mở miệng với hoàng đế đang cứng đờ như thiếu nữ chưa từng biết gì.

“Cần chuẩn bị thêm một chút nữa.”

“Đợi, đợi đã. Ý là lại làm cái vừa nãy nữa… Kya hức!”

Khi tay tôi chạm vào nơi kín đáo, hoàng đế lại phát ra tiếng kêu nữ tính.

“Tại sao từ nãy chỉ toàn hành hạ trẫm thế này…?”

“Hành hạ gì đâu ạ. Là hiểu lầm.”

Nếu tôi thực sự định hành hạ bệ hạ thì đã sớm đưa vào khe nứt rồi chỉ di chuyển hông điên cuồng.

Tôi thỉnh thoảng làm với Tư Dữ hay Lữ Bố thì họ đều mắt long lanh nước mà run rẩy.

Thật kinh ngạc vì có thể dễ dàng nhìn thấy đôi mắt ngấn nước mà không ai được thấy.

Tôi đáp bằng giọng điệu ngay thẳng hơn bao giờ hết.

“Nếu bệ hạ dùng sức toàn thân thế này thì cả bệ hạ lẫn thần đều đau đớn thôi.”

“Vậy nên lại làm ta bồng bềnh bồng bềnh nữa sao?”

Hoàng đế hỏi tôi với vẻ mặt hơi căng thẳng.

Bồng bềnh bồng bềnh sao.

Lựa chọn từ ngữ dễ thương thật.

Tôi cười rồi nói.

“Vâng. Không phải hành hạ nên xin đừng lo lắng.”

“Hừ ưm….”

Nghe câu trả lời của tôi, hoàng đế nhìn tôi bằng ánh mắt như không tin lắm.

Trời đất.

Đây là lần đầu tiên bệ hạ hoàng đế nghi ngờ tôi.

Lúc này thì chứng minh bằng hành động mới là đúng.

Tôi ngậm lấy đầu vú nhỏ nhắn đang e thẹn tự khẳng định mình rồi nhẹ nhàng lăn lưỡi.

“Hức?!”

Trước kích thích đột ngột, hoàng đế run lên rồi mở miệng.

“Lại, lại bú ngực như trẻ con…!”

Vốn dĩ nam nhân bị thu hút bởi ngực nữ nhân là chuyện đương nhiên.

Ngực hoàn mỹ ở ngay trước mắt mà không hỏi một lần thì chẳng phải bất lịch sự sao.

Nhìn hoàng đế đỏ mặt xấu hổ, tôi lại bắt đầu di chuyển tay.

“──?!”

Hoàng đế bị kích thích đồng thời đầu vú và âm hạch giống vừa nãy thì bịt miệng phát ra tiếng rên khó tả.

Dáng vẻ thân thể run rẩy liên tục dù nhìn thế nào cũng đã lên đỉnh.

Khi tôi lau tay phải ướt nhẹp dịch nhờn bằng khăn thì hoàng đế nhìn tôi bằng đôi mắt long lanh nước.

“Quả nhiên là hành hạ đúng không…!”

Không phải hành hạ mà.

Đã đến nước này thì chỉ còn cách dùng phương pháp cuối cùng.

“Bệ hạ nghi ngờ đến thế thì không còn cách nào khác.”

Tôi đặt khăn xuống chỗ thích hợp rồi nói với hoàng đế.

“Thần sẽ cho ngài thấy thực sự hành hạ là gì.”

“Cái gì…?”

Nghe lời tôi hoàng đế mở to mắt kinh ngạc.

Dù hoàng đế nhạy cảm nhưng không phải loại như Tư Dữ hay Lữ Bố chỉ cần chạm nhẹ là run rẩy nên chắc không sao.

Tôi chậm rãi duỗi tay về phía hoàng đế.

Làm vậy thì lau khăn mất ý nghĩa nhưng… thôi thì lau lại là được chứ gì.

“Đợi, đợi đã. Có lẽ trẫm nói sai rồi… Hí a?!”

Khi tôi bắt đầu di chuyển tay có chủ đích hoàng đế liên tục lên đỉnh.

“…Hức.”

Khi số lần lên đỉnh của hoàng đế đã lên đến hai chữ số tôi mới muộn màng tỉnh táo lại.

Rõ ràng là đêm tân hôn… ngày tân hôn phải tràn đầy tình cảm mà lại trở thành hình thức như điều giáo.

Vì mỗi lần thân xác với nữ nhân khác tôi đều thỏa mãn cảm giác chinh phục nên vô thức hơi lệch về hướng ấy.

Hóa ra Lữ Bố càng ngày càng ngoan ngoãn là vì lý do này.

Không phải chồng nắm kỷ cương trên giường mà rốt cuộc là chuyện gì đây.

“Ư ức….”

Nhìn bệ hạ vẫn chưa thoát khỏi dư âm khoái lạc tôi thở dài.

…Ít nhất việc đưa vào cũng không khó.

Tôi hỏi để xác nhận hoàng đế có ổn không.

“Bệ hạ có sao không ạ?”

“Hoàn toàn… không ổn….”

Hoàng đế thở hổn hển đáp.

Ít nhất không hiện vẻ giận dữ nên may mắn.

Vì tiếp tục hành hạ nữa thì quá đáng thương nên tôi định kết thúc nhanh rồi đặt ███ vào khe nứt.

“Ư ưng…. Cuối cùng cũng đến rồi à….”

Cảm nhận được cảm giác ấy hoàng đế nhìn tôi bằng đôi mắt hơi tỉnh táo.

“Trẫm rõ ràng đã nói rồi.”

“…….”

“Ôm chặt như thế này…. Đừng buông ra.”

Nói đến đó hoàng đế duỗi hai tay ôm chặt lưng tôi.

Hoàng đế thì thầm bên tai tôi bằng giọng ngọt ngào.

“Hãy biến trẫm thành của ngươi.”

Nghe vậy tôi không chút do dự đẩy hông về trước.

Phựtt!

“Hức, ư ức?!”

Cảm giác gì đó bị xé toạc cùng với hoàng đế run rẩy toàn thân.

Tôi hiện vẻ mặt lo lắng.

“Bệ hạ ổn chứ?”

“Ổn, ổn. Không đau như tưởng tượng.”

Không phải nói dối vì bên trong hoàng đế ấm áp ôm lấy ███ của tôi mà không có gì bất thường.

Có lẽ vì liên tục lên đỉnh nên cơ bắp đã thả lỏng.

Cảm giác bám chặt lấy ███ của tôi không chịu rời, hệt như tính cách của chủ nhân nó vậy.

Tôi cảm nhận khoái lạc truyền đến không ngừng từ thân dưới rồi nói.

“Vậy thì thần bắt đầu di chuyển.”

“A a?!”

Mỗi lần tôi di chuyển hông thì âm thanh dâm đãng vang khắp phòng.

Tiếng da thịt va chạm và tiếng dịch nhờn nhầy nhụa.

Hoàng đế đã tiết dịch nhiều đến mức không nghĩ là lần đầu.

“Khục, hức, ư ức──?!”

Lên đỉnh nhanh hơn nhiều so với khi tôi dùng tay vuốt ve.

Nhìn vậy tôi có thể nhận ra chẳng bao lâu hoàng đế sẽ mất ý thức.

Có lẽ nên phóng thích càng nhanh càng tốt.

Mỗi lần di chuyển hông tới lui thì thành tường vốn dính chặt cố gắng không buông ra nên khoái cảm kinh khủng.

“Chậm, chậm lại một chút…!”

“Cái đó… e là khó.”

“Ư hức ư…?”

Hoàng đế tiếp tục cầu xin tôi như mắt hoa lên nhưng tôi không nghe mà di chuyển nhanh hơn.

Và chẳng bao lâu tôi cảm nhận được thời khắc ấy đã đến.

“Sắp, ư, ra rồi sao…?”

Xác nhận ███ run rẩy trong cơ thể mình, hoàng đế nhìn tôi.

Hoàng đế quấn chân quanh hông tôi rồi nói.

“Đây là hoàng mệnh…!”

“Bệ hạ?”

“Nhất định… hãy làm ta mang thai…!”

“…….”

Nghe vậy tôi cảm nhận thứ gì đó dâng trào rồi phóng thích thẳng vào trong hoàng đế.

Tôi và hoàng đế đang run rẩy toàn thân trao nhau một nụ hôn.

“Ư, ư ưng…. Chụt….”

Hoàng đế hôn tôi rồi nhìn bằng ánh mắt mơ màng.

Tôi cười nói với hoàng đế.

“Bá Luyến.”

“Ở, ở lúc này đột nhiên nói vậy thì──”

Tôi vừa mở miệng thì hoàng đế bệ hạ đỏ mặt tía tai rồi ngã xuống tại chỗ.

“A, a──.”

“…Bá Luyến?”

Gọi tên tự (字) của Hoàng đế, tôi nói với giọng hoang mang.

Chẳng lẽ mất ý thức rồi?

Thật sao?

Tôi quay đầu xác nhận mặt trời đang ở đâu.

Mặt trời chỉ hơi nghiêng nhưng vẫn chói chang chiếu sáng đại địa.

“…….”

Nhìn vậy tôi cảm thấy lo lắng càng sâu.

Giờ phải làm sao đây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!