Bình thường thì kiệu mà dân thường dùng trong hôn lễ khá nhỏ gọn.
Thường thì chỉ là một chiếc ghế dành cho một người, gắn với thanh gỗ dài.
Dĩ nhiên ở trạng thái ấy thì gần như là xe mui trần vậy.
Vì thế một số người tùy theo sở thích mà dùng vải đỏ tượng trưng cho điềm lành để che kiệu như lều.
Vốn dĩ đây là vật làm để rước tân nương từ nhà về nhà chồng nên không cần làm quá lớn.
Hơn nữa dân thường mà dùng kiệu lớn hơn tầng lớp quý tộc như sĩ đại phu thì sẽ gặp chuyện gì chứ?
Hơn nữa đây là vật chỉ dùng trong hôn lễ rồi cất vào góc nào đó.
Người thời đại này cũng không ngu ngốc đến mức ấy nên họ chỉ chi tiêu đúng mức cần thiết để chúc mừng hôn lễ là thông thường.
…Những kẻ thuộc tầng lớp quý tộc mà tôi vừa nhắc đến thì làm kiệu lớn để phô trương quyền uy thôi.
Vậy thì tôi sẽ đặt một câu hỏi ở đây.
Kiệu kết hôn của chí tôn, hoàng đế, của quốc gia này sẽ xa hoa đến mức nào?
“…….”
Tùy theo từng hoàng đế mà chi tiết có khác biệt nhưng ít nhất không phải là kiệu nhỏ gọn là điều có thể biết được.
Hoàng đế đi kiệu nhỏ thì không phải loại khiến người ta khen ngợi là kiệm ước.
Ngược lại sẽ bị các quyền lực khác coi thường rằng quyền uy hoàng thất chỉ đến mức ấy thôi.
Hơn nữa nếu kiệu ấy là để đón phu nhân của mình thì sao?
Dân thường thì ngoài việc kính sợ ra thì không có phản ứng gì đặc biệt nhưng tầng lớp quyền quý có địa vị cao thì rất có khả năng sẽ nổi giận rằng bị coi thường.
Hơn nữa phối ngẫu của hoàng đế thường là hôn nhân chính trị nên trăm người thì trăm người đều dính líu đến tầng lớp quyền quý.
…Dĩ nhiên đây là trường hợp hoàng đế đích thân mang thân hình nặng nề đi đón phu nhân.
Có thần tử nào dám bảo hoàng đế đích thân đi đón phối ngẫu chứ.
Nếu thật sự có thần tử như vậy thì hoàng đế sẽ nghĩ ‘Tên này coi trẫm là kẻ dưới sao?’ rồi chặt đầu ngay.
Vì thế hoàng đế thường không trải qua quá trình này mà tổ chức hôn lễ ngay trong hoàng cung.
Lý do tôi vừa nãy tỏ vẻ nghi hoặc trước lệnh trở về phủ riêng cũng chính vì điều này.
Hoàng đế phải đứng trên quốc gia một cách cô độc chứ không phải chức vị chạy ra vui mừng đón ai đó.
Nếu không thì cần gì phải phiền phức sai người đến.
Thà đích thân đi đón còn hơn.
Nhưng hoàng đế đích thân ra đón và thậm chí còn chờ đến khi phối ngẫu đến thì nghĩa là gì.
Bệ hạ dùng bàn tay mảnh mai nắm chặt tay tôi rồi mở miệng.
“Đây là hành động mà trẫm đã suy nghĩ rất nhiều.”
“Bệ hạ?”
Hoàng đế tiếp tục lời nói.
“Có lẽ do ý chí của trẫm quá mạnh nên việc chuẩn bị hôn lễ kết thúc sớm hơn dự kiến ban đầu rất nhiều.”
“…….”
“Giờ việc trẫm phải làm chỉ là đếm từng ngày còn lại mà chờ đợi mà thôi.”
Hoàng đế thì thầm bằng giọng khao khát như đứa trẻ đứng trước viên kẹo ngon trước mắt.
“Nhưng trẫm không thể chịu nổi mà chờ đợi thêm nữa.”
Tôi tiếp tục im lặng lắng nghe lời hoàng đế.
“Đến mức ấy thì tự nhiên nỗi lo lắng càng sâu sắc hơn.”
“…….”
“Nếu trẫm độc đoán mà dời ngày sớm thì chắc chắn sẽ có kẻ bất mãn.”
Tôi cung kính nói.
“Ai dám có suy nghĩ như vậy chứ.”
Hoàng đế cười mỉm với tôi rồi đáp lại bằng giọng đùa giỡn.
“Giờ trong đầu ngươi không phải đang nghĩ đến ai đó sao?”
“…….”
Bị đâm trúng tim đen tôi buộc phải im lặng.
‘…Sao lại nhìn như vậy?’
‘Chỉ vậy thôi.’
‘Vậy là gì…’
Trong lịch sử gốc thì chính là quân sư tóc tím đã lật đổ cả quốc gia trong biến Cao Bình Lăng.
Sau khi quan sát lâu dài thì Tư Mã Ý dù nhìn thế nào cũng không phải người đặt giá trị vào Hán quốc (漢), thứ vô hình.
Nói thẳng ra là có chút máu rối loạn nhân cách.
Đúng là mẫu hình của quân sư lạnh lùng.
‘Tóc tai rối hết nên đừng vuốt đầu chứ…!’
…Hay không phải?
Dù sao thì tiểu mưu sĩ tóc tím mỗi khi nghĩ tôi bị coi thường thì nổi giận như việc của mình.
Thật sự đáng biết ơn.
‘Thật sự… Không thể tin nổi.’
Có lẽ sau khi tôi rời đi hôm nay con bé đã thốt ra lời tương tự.
Với Tư Mã Ý mà tôi dự đoán thì chắc chắn sẽ như vậy.
‘Chủ công. Việc ngài giao đã xử lý hết rồi ạ.’
‘Nhanh vậy?’
‘Nếu ở mức độ này mà kêu ca thì làm sao có thể phò tá chủ công được.’
Quân sư tóc trắng, người thể hiện năng lực nội chính khiến ngay cả Tư Mã Ý cũng phải chịu thua một bậc.
Gia Cát Lượng thì hơi mơ hồ.
Trong lịch sử gốc Gia Cát Lượng rõ ràng thể hiện việc nối dõi Hán quốc (漢) hay trung thành với nhà Hán.
Nhưng xét kỹ thì đó cũng là trung thành với Lưu Bị, người đã tam cố thảo lư mà chiêu mộ mình.
Thậm chí trong Tam Quốc Diễn Nghĩa còn công khai khuyên Lưu Bị lên ngôi hoàng đế.
Lưu Bị liên tục từ chối thì Gia Cát Lượng lại thương lượng rằng vậy xưng Hán Trung Vương thì thế nào.
Sau này Tào Phi nhận ‘thiền nhượng’ từ Hán Hiến Đế mà lên ngôi hoàng đế thì Gia Cát Lượng lập tức chạy đến khuyên Lưu Bị lên ngôi hoàng đế lần nữa.
Lưu Bị lại từ chối thì cuối cùng Gia Cát Lượng giả bệnh để giở trò.
Nói gì nhỉ.
Chủ công không chịu lên ngôi thì thiên hạ sẽ ra sao, thần lo lắng đến mức mắc bệnh rồi?
Đại khái nhớ là nội dung như vậy.
Lưu Bị nói được rồi mau khỏi bệnh đi thì Gia Cát Lượng lập tức đứng bật dậy rồi cùng văn võ bá quan gần đó hành lễ.
Cảnh ấy khá vui vẻ.
Nội dung này là sáng tác trong Diễn Nghĩa nhưng việc Gia Cát Lượng khuyên Lưu Bị lên ngôi cũng được ghi trong Thục thư – Gia Cát Lượng truyện.
Tức là trong chính sử Gia Cát Lượng cũng khuyên Lưu Bị lên ngôi.
Nếu họ của Lưu Bị khác đi thì có lẽ lại dùng chuyện khác để khuyên lên ngôi không chừng.
“Thế nào?”
Lúc ấy hoàng đế hỏi tôi.
“Ngươi thật sự có thể tự tin rằng những nhân tài theo ngươi sẽ không có chút bất mãn nào với trẫm không?”
“Điều đó thì…”
Dù chỉ suy nghĩ một lát mà đã nghĩ ra những nhân vật như vậy thì làm sao gật đầu được.
“Trẫm không làm vậy thì Đại tướng quân cũng sẽ tự nói tốt với họ nhưng không cần tạo ra bất mãn vô ích.”
Nói đến đó hoàng đế trước mặt mọi người phủi bụi bẩn trên người tôi.
Bụi bẩn rơi từ y phục tôi bay tứ tung rồi làm bẩn y phục đã trang điểm đẹp đẽ của hoàng đế.
Tôi dùng giọng kinh hãi nói.
“Bệ hạ, không cần làm đến mức ấy đâu ạ…”
“Yên lặng.”
Vì vừa nãy tôi quỳ gối hành lễ với hoàng đế nên toàn thân dính đầy bụi bẩn nhưng hoàng đế không hề bận tâm.
“Hừm… Quả nhiên dùng tay phủi thì có giới hạn.”
“…….”
“Thôi, không sao. Ngược lại trông giống nhau nên tâm tình trẫm khá tốt.”
Long bào màu đen tượng trưng cho hoàng đế nhà Hán.
Y phục trông cực kỳ quý giá đã dính đầy bụi bẩn ở khắp nơi trở nên xấu xí.
Tôi nhìn y phục của hoàng đế vẫn đang kéo lê trên mặt đất.
Quả nhiên không phải y phục để mặc ra ngoài.
Ít nhất cũng nên chỉnh kích cỡ nhỏ lại thì tốt hơn nhưng bệ hạ có vẻ thích trạng thái này.
Hoàng đế nhận ra sắc mặt tôi thì cười mỉm.
“Vẻ ngoài của trẫm khiến ngươi bận tâm sao?”
“Vâng ạ. Thần nghĩ nên nhanh chóng trở về cung là tốt hơn.”
“Hừ hừ, nếu ngươi đã nói vậy thì không thể tránh được.”
Hoàng đế nói với tôi.
“Có vẻ trẫm sẽ bị ngươi giữ chặt mà sống rồi.”
“…Bệ hạ.”
Tôi ý thức được ánh mắt xung quanh nên dùng giọng khó xử gọi dù hoàng đế chỉ bình thản cười.
Những người theo hầu hoàng đế đã lộ biểu cảm không thể diễn tả.
Hoàng đế đột ngột ôm tôi rồi thì thầm.
“Hãy giữ chặt trẫm và đừng buông ra.”
“…….”
Dù người hầu bên cạnh kinh ngạc thì hoàng đế cũng không bận tâm.
“Thời gian kéo dài khá lâu. Giờ thì bắt đầu thôi.”
Hoàng đế nắm tay tôi rồi chậm rãi dẫn dắt.
“Đây là ngày trẫm đã chờ đợi rất lâu.”
Kiệu khổng lồ đến mức cần đến hai chục tráng đinh mới khiêng nổi.
Hoàng đế và tôi chỉ hai người lên kiệu ấy.
Ngay khi chúng tôi ngồi vào vị trí thì kiệu được nhấc bổng lên, hoàng đế cười với tôi rồi nói.
“Hóa Hiền (化賢).”
“Ngài gọi ạ.”
“Hãy thong thả tận hưởng nào.”
“Vâng ạ.”
Tôi nhìn cảnh văn võ bá quan theo hầu hoàng đế cùng vô số kim quân xếp hàng chỉnh tề mà tiến quân.
“Ơ… Tướng quân?”
“Sao.”
“Trông ngài bất mãn quá thì không khí xung quanh…”
“Ghét thì xông lên đi.”
“…….”
Lữ Bố tỏa ra khí thế không hài lòng khi hộ vệ đoàn người thì ai nhìn cũng thấy nổi bật.
“…Hự!”
“…….”
“Xin, xin lỗi!”
Chỉ nói rằng không ai dám lại gần Tư Dữ là được.
Trông cực kỳ không vui.
Dù sao thì hôn lễ của hoàng đế đã bắt đầu một cách quá đột ngột.
0 Bình luận