Tôi như mọi khi dùng dáng vẻ chậm chạp lề mề bước ra khỏi tòa nhà thì nhìn thấy sứ giả từ Lạc Dương đến.
Thân hình trông cực kỳ gấp gáp và sắc mặt trắng bệch như chết.
Chỉ nhìn thoáng qua cũng thấy sứ giả này không bình thường nên tôi lập tức trực giác nhận ra có chuyện gì đó rối tung.
Chưa kịp thu dọn hết tổn thất từ Hung Nô tộc thì nội dung sứ giả mang đến cho tôi là gì.
“Viên Thuật Công Lộ đã xưng đế!”
Cuối cùng tên nghiện mật ong kia đã công khai bộc lộ lòng tham muốn lên ngôi đế.
Tôi đã nghĩ có lẽ không nhưng hắn thật sự làm rồi.
Ngay cả Lưu Yên ở Ích Châu và Lưu Biểu (đã từng) ở Kinh Châu cũng không làm vậy.
Lưu Biểu và Lưu Yên.
Hai người thừa kế huyết mạch hoàng tộc ấy tại sao lại không công khai xưng đế.
Dù miệng thì nói nhà Hán đã sụp đổ vân vân nhưng cái tên nhà Hán vẫn còn lưu lại trong lòng mọi người.
Có bách tính phẫn nộ đứng lên hoàn toàn xóa bỏ cái tên ấy, cũng có sĩ phu không quên cái tên ấy mà thề trung thành.
Vì vậy Lưu Biểu và Lưu Yên cũng không thể công khai vượt ranh giới.
Việc bộc lộ dã tâm lớn nhất cũng chỉ dừng ở việc bí mật bắt chước hoàng đế.
Dù sao thì hai người chỉ là tông thân nên tính chính thống để phủ nhận hoàng đế hiện tại và xưng đế mới cũng thiếu.
Trước hết Viên Thuật cũng không nói “Dù sao ta là hoàng đế!” mà nói “Vì lý do này nọ nên ta xứng đáng lên ngôi!” rồi mới xưng đế.
Vậy thì Viên Thuật rốt cuộc lấy danh nghĩa gì để xưng đế.
Nho học thời Hán trọng Sấm Vĩ (讖緯) và Ngũ Hành (五行), Viên Thuật lấy điều đó làm danh nghĩa lên ngôi đế.
Nói Sấm Vĩ (讖緯) thì nghe có vẻ rất khó hiểu nhưng ý nghĩa thực tế chẳng có gì to tát.
Lời tiên tri (Dự ngôn - 豫言).
Tức là Viên Thuật lấy cuốn tiên tri giả mạo làm cho mình cùng luận lý kỳ lạ ngũ hành tương sinh để kiến quốc.
Có người sẽ hỏi cái này có lý sao.
Nhưng ngạc nhiên thay, lý thuyết này lại có tác dụng ở mức độ nào đó.
Nho học cuối thời Hán đã lẫn lộn với Đạo giáo và tín ngưỡng dân gian thành thứ hỗn tạp gần như dị giáo.
Học vấn được tạo ra như vậy trở thành cơ hội để Viên Thuật lấy lý do dự ngôn giả mạo và ngũ hành tương sinh mà ngồi lên ngôi đế.
Những lời dạy phá bỏ quái lực loạn thần của các nho gia trở nên vô nghĩa.
……Nhưng ở thế giới này thật sự có người dùng đạo thuật và yêu thuật nên khó mà nói trước được.
Có kẻ lạ lùng đông chớp tây chớp thay đổi cả thời tiết thì bách tính và sĩ phu gọi là thần tiên cũng không có gì lạ.
Với nho gia thì hẳn là ôm cổ đau đầu.
Nhìn kìa. Giờ cũng có gì đó hơi lạ.
“…Cái gì vậy? Bình thường giờ này gió từ phương Bắc thổi mà?”
Lữ Bố, người bản địa Tinh Châu, cũng cảm thấy điều gì đó kỳ lạ thì lẩm bẩm.
“Sao gió lại từ phương Nam thổi thế?”
Tôi đáp lại câu hỏi của Lữ Bố, người đang điều chỉnh tốc độ để đi song song bên cạnh tôi.
“…Ai biết được.”
Tôi nói vậy nhưng không phải hoàn toàn không nghĩ ra người có thể làm chuyện này.
‘Nếu là thay đổi hướng gió thì có thể làm được phần nào ạ.’
‘Thật sao?’
‘Vâng.’
Tôi từng hỏi Trương Giác một cách đùa cợt rằng có thể gọi gió đông nam không.
Có lẽ là lúc đi tìm để hỏi xem có chữa được Tôn Kiên bị nhiều mũi tên cắm sau lưng đang thập tử nhất sinh không.
‘Dĩ nhiên vì trời đất vốn thất thường nên cũng có nhiều lúc thất bại ạ.’
Trương Giác đáp lại câu hỏi của tôi rồi mỉm cười nhẹ nhàng về phía tôi.
Quả nhiên là kỹ năng phụ thuộc cực kỳ vào may mắn.
Nếu thay đổi hướng gió đã thế này thì thay đổi thời tiết rốt cuộc khó đến mức nào.
Tôi nhớ lại đôi mắt màu hổ phách của Trương Giác.
Lúc ấy Bàng Thống đang nằm gọn trong lòng tôi thì dùng giọng nhỏ lẩm bẩm.
“May, may mắn thật. Nếu ngược gió thì tốc độ hành quân sẽ bị ảnh hưởng lớn…”
“…Đúng vậy.”
Chân còn đau mà vẫn cố gắng chịu đựng hành quân thì nếu gió cũng nổi loạn thì tình cảnh còn thảm hơn.
Tinh Châu nhiều đường núi nên nhiệt độ tương đối thấp.
Hơn nữa là vùng phía Bắc Trung Quốc nên so với Tư Lệ Châu thì lạnh lẽo vô lý.
Hiện tại đang đầu thu nên có binh sĩ cảm thấy lạnh run cũng không có gì lạ.
Nhìn kìa.
Giờ nếu khẽ quay đầu lại thì sẽ thấy binh sĩ run rẩy…
……Không có?
A, nghĩ lại thì tôi đã chọn chỉ binh sĩ bản địa Tinh Châu để đi nhanh nhất có thể.
Tính toán rằng người xuất thân Tư Lệ Châu hay Kinh Châu không thể nhanh chóng theo kịp con đường hiểm trở toàn núi của Tinh Châu.
Khi hoàn toàn thoát khỏi dãy Thái Hành (太行山脈), có thể coi là ranh giới thực tế giữa man di và nhà Hán, thì sẽ ra bình nguyên nhưng nơi ấy đã là lãnh thổ Hung Nô tộc.
Dù có ngày nào đó sẽ đến được nhưng giờ chưa phải lúc.
Vấn đề là vì chỉ chọn người Tinh Châu nên số lượng binh sĩ khá ít.
Có thể thắng nhưng tôi lo tổn thất sẽ lớn thì Tư Mã Ý lập tức bác bỏ.
‘Ngài lo lắng chuyện kỳ lạ thật.’
‘Hử?’
‘Dù sao cũng thắng chắc chắn nên đừng lo lắng cứ đi đi.’
Vị quân sư nhí sắp làm lễ thành nhân lại thề thốt như vậy thì tôi biết làm gì.
Tôi nghe theo lời Tư Mã Ý mà xuất chinh và quả nhiên như dự đoán Hung Nô tộc vừa thấy Lữ Bố đến đã chạy thục mạng.
‘Chiến tranh đúng là phải cơ động.’
‘Cũng có nhiều lúc an toàn tiến từng bước mới tốt hơn.’
‘Lý thuyết không tệ nhưng nếu tổn thất lớn hơn thì sao.’
‘Phải triệt để nội chính để từ đầu không tạo ra tình huống ấy.’
‘…….’
‘Từ đầu thì có chiến thuật nào không nguy hiểm đâu ạ?’
Không hiểu sao tôi lại có cảm giác nghe được cuộc đối thoại của hai đứa nhóc ở Lạc Dương.
Chẳng lẽ tôi không có mặt nên hai đứa đang đấu khí ở Lạc Dương sao.
“…….”
Trong lúc tôi vừa đi vừa nghĩ linh tinh thì Tư Dữ từ nãy đã nhìn tôi chằm chằm.
“Hik.”
…Chính xác hơn là đang nhìn Bàng Thống đang nằm gọn trong lòng tôi.
Bàng Thống cảm nhận được gì từ ánh mắt Tư Dữ thì dùng biểu cảm sắp khóc nhìn tôi.
“Đại, Đại tướng quân…”
Bàng Thống đã từ chối lời mời lên xe ngựa của tôi để chọn đi cùng tôi nhưng dù vậy cũng không thể làm ngơ khi một đứa trẻ xinh xắn sắp khóc.
Tôi dùng giọng điềm tĩnh mở miệng.
“Sau này sẽ làm giống vậy với ngươi nên đừng nhìn nữa.”
“…Vâng. Chủ nhân.”
Tư Dữ lúc ấy mới tỏ vẻ hài lòng rồi quay đầu đi.
…Dĩ nhiên với người khác thì trông vẫn là biểu cảm vô cảm như thường.
Thực ra tôi cũng chỉ đoán mò theo trực giác.
Lúc ấy từ bên cạnh lại có giọng khác vang lên.
“Cái, cái gì! Đừng chỉ hai người mà cũng làm cho ta nữa!”
“…….”
Tôi nhìn Lữ Bố đang nhảy dựng lên trên lưng Xích Thố Mã và mè nheo.
Giống trẻ con quá.
──────────
Trong tòa nhà nhỏ, nữ nhân tóc bạc đang xem xét nhiều cuốn trúc giản và xử lý công việc như thường lệ.
Nữ nhân ấy đột nhiên nghe được tin tức khó tin từ tai mình thì chớp mắt ngẩn ngơ.
“Cái gì? Tên ngốc ấy làm cái gì?”
Nữ nhân tóc xanh lam đậm báo cáo cho nữ nhân tóc bạc thì nghĩ rằng đã lâu lắm rồi mới thấy biểu cảm ngẩn ngơ của Mạnh Đức như vậy.
Hạ Hầu Đôn mở miệng.
“Viên Thuật ấy. Hắn công khai xưng đế rồi.”
“…Có phải Viên Thuật mà ta biết không?”
“Đúng vậy.”
Hạ Hầu Đôn gật đầu.
“Ưm…”
Tào Tháo dừng công việc đang làm rồi trầm ngâm suy nghĩ.
Sau khi suy nghĩ một lúc về ý đồ của Viên Thuật thì Tào Tháo buột miệng.
“Tên ngốc ấy cuối cùng cũng điên thật rồi.”
“Ta cũng nghĩ vậy.”
Hiện tại nhà Hán vẫn còn tồn tại mà đã lập quốc gia mới thì chẳng khác gì trao danh nghĩa chiến tranh cho mọi thế lực trên thiên hạ.
Hạ Hầu Đôn lộ vẻ như nhớ ra thêm gì đó rồi tiếp tục nói.
“Hắn còn đổi quận Cửu Giang (九江郡) của mình thành Hoài Nam Doãn (淮南尹) luôn.”
“Đã xưng đế thì giờ không còn gì phải kiêng dè nữa sao.”
Doãn (尹) là chữ chỉ dùng cho khu vực quản lý kinh đô.
Tức là Viên Thuật đã chính diện phủ nhận nhà Hán với lịch sử mấy trăm năm.
“Tên vẫn đang vật lộn chưa vượt nổi Trường Giang mà lấy đâu ra tự tin xưng đế chứ.”
“Hắn viện dẫn tiên tri kỳ lạ rằng Đương Đồ Cao sẽ kế thừa nhà Hán.”
Khi ánh mắt Tào Tháo hướng về mình thì Hạ Hầu Đôn nhún vai.
“Dĩ nhiên không phải muốn hiểu đâu. Hiểu suy nghĩ của tên điên thì cũng chỉ thành tên điên khác thôi.”
“…Hừm.”
Tào Tháo không nói gì.
“Giờ định làm gì?”
“Làm gì thì làm.”
Tào Tháo nhận câu hỏi của Hạ Hầu Đôn thì khẽ cười đáp.
“Ta sẽ về Trần Lưu.”
“Thật sao?”
“Ừ.”
Tào Tháo đặt trúc giản xuống rồi đứng dậy.
“Phải nghênh đón sứ giả hoàng thất cho tử tế chứ.”
“A…”
Hạ Hầu Đôn hiểu ra thì gật đầu.
“Lão già Đào Khiêm kia cũng may mắn thật.”
“…….”
“Biết đâu lại được gặp mặt sau thời gian dài.”
Tào Tháo đứng dậy rồi rời khỏi tòa nhà.
Quyết định của Tào Tháo rất nhanh, đạo quân đã đến sát mũi Đào Khiêm dừng lại tại chỗ.
Với Đào Khiêm, người liên tiếp bại trận dưới tay Tào Tháo và chỉ biết lùi về sau, thì đây là tin tức may mắn ngàn lần.
1 Bình luận