Tôi nghĩ những cuộc trò chuyện nghiêm túc đã kết thúc hết rồi nên lại mở lời với hoàng đế.
“Bệ hạ. Giờ thì nhận lấy ngọc tỷ…”
“A, trẫm quên mất.”
Hoàng đế khẽ gật đầu.
Không hiểu sao từ nãy giờ cách đối xử với ngọc tỷ tệ hại quá.
Cảm giác như Truyền Quốc Ngọc Tỷ được đặt gần tôi đang buồn bã khóc thút thít.
Đây không phải vật phẩm cực kỳ quan trọng với hoàng đế sao?
Ta nhớ trong hoàng thất cũng có chức quan chuyên quản lý riêng ngọc tỷ mà…
Tôi lại cầm lấy ngọc tỷ đưa cánh tay ra phía hoàng đế, hoàng đế đang đứng ngay trước mặt tôi thì bình thản nhận lấy.
Ngọc tỷ lại một lần nữa khoe dáng vẻ oai phong như muốn thay đổi nhận thức về bản thân.
Hoàng đế nhìn ngọc tỷ hồi lâu rồi thốt ra một câu.
“…Nặng quá.”
“Vì kích thước lớn nên…”
Lời đầu tiên nói về ngọc tỷ lại là cái này sao.
Quả nhiên ngọc tỷ nặng thật.
Đối với ấn chương thì thường dù lớn cũng chỉ nghĩ đến kích thước bằng bàn tay thôi mà.
Nhưng ngọc tỷ thì vượt xa kích thước ấy.
Lớn hơn cả bàn tay nam nhân trưởng thành.
Dùng một tay cầm thì cũng không phải không được nhưng dùng hai tay đỡ thì dễ dàng hơn nhiều.
Hoàng đế nhìn ngọc tỷ qua lại rồi mở miệng.
“Nhìn không có gì đặc biệt lắm.”
“Vậy sao ạ?”
Tôi lộ vẻ kinh ngạc.
Những đường nét chạm khắc tinh xảo hay vẻ sáng lấp lánh rực rỡ thì hoàn toàn không lọt vào mắt.
Tôi dù không tham lam vật chất khi lần đầu nhìn cũng không giấu nổi cảm thán mà hoàng đế thì quá đỗi bình thản.
“Hừm…”
Lúc ấy hoàng đế hỏi tôi.
“Ngươi thì sao?”
“…?”
“Vật này trông có vẻ rất tuyệt vời với ngươi không?”
Tôi trả lời chân thật.
“Vâng ạ. Chắc chắn để chế tác nó phải tốn không ít công sức.”
“Vậy sao…”
Hoàng đế nghe câu trả lời của tôi thì khẽ gật đầu.
“Vậy thì quả là tuyệt vời thật.”
“…….”
Cứ như tôi nói tốt thì tự mình cũng nói tốt vậy.
Giống hệt người luôn vô điều kiện đồng ý với ý kiến của người mình thích.
“Cái này thì sau giao cho quan viên khác quản lý…”
Hoàng đế như thấy ngọc tỷ vướng víu nên thản nhiên đặt xuống.
Không, vừa nói tuyệt vời mà.
Khác xa một người nào đó bị truy binh đuổi theo suốt một tuần vẫn ôm chặt ngọc tỷ quý báu.
Hoàng đế đặt ngọc tỷ xuống rồi nói.
“Còn báo cáo gì nữa không?”
“Vâng ạ. Không gì khác, thần đến để thỉnh ý kiến của bệ hạ về cách xử lý tên nghịch tặc dám xưng hoàng đế.”
Trước hết cái chết của Viên Thuật là chuyện đã định.
Nếu muốn cứu thì có thể cầu xin hoàng đế bệ hạ cứu sống, nhưng điều đó cần thiết sao?
Tôi không biết giữ hắn sống sẽ có lợi ích gì.
Dù có cứu thì chắc chắn hắn sẽ ngang ngược nói giờ mới biết hoàng đế thật sự là ai.
“Tên tự xưng là Đương Đồ Cao (當塗高) kia sao.”
Hoàng đế dùng giọng điềm tĩnh nói tiếp.
“Trẫm khi còn nhỏ từng gặp hắn ở hoàng cung… Không ngờ cuối cùng lại thành ra thế này.”
Đương nhiên rồi.
Có thần tử nào dám cướp ngọc tỷ rồi xưng hoàng đế chứ.
Dù là để nâng cao uy quyền của mình thì cũng có việc nên làm và việc không nên làm.
Viên Thuật bị dục vọng quyền lực nuốt chửng chỉ biết làm chuyện vượt quá phận mình.
“Trẫm hỏi ngược lại. Đại tướng quân nghĩ trẫm nên xử hắn thế nào?”
“…….”
Tôi nhớ đến dáng vẻ Viên Thuật đang bị nhốt trong phòng biệt giam.
Hắn giờ chắc vẫn đang bị nhốt trong phòng biệt giam mà gào thét.
Như thể nếu không gào thét thì không chịu nổi vậy.
Tôi không biết Viên Thuật trải qua quá trình trưởng thành thế nào mà lại biến thành thế.
Nhưng kết cục của kẻ tham lam thường giống nhau.
Tôi dùng biểu cảm lạnh lùng đưa ra ý kiến.
“Thần cho rằng nên xử bằng hình phạt Phanh hình (烹刑) hoặc Xa liệt hình (車裂刑) như lần trước là tốt nhất ạ.”
Tôi cũng thay đổi nhiều thật.
Từ việc đề nghị nấu sống hay xé xác người ta, những lời kinh khủng thế này giờ nói ra một cách thản nhiên.
Hoàng đế nghe ý kiến của tôi thì cười nhẹ nhàng.
“Vậy thì làm theo ý ngươi.”
“Tạ ơn bệ hạ.”
Giờ không còn bao lâu nữa là gặp lại tên đáng ghét ấy.
Khi tôi đang nghĩ vậy thì hoàng đế mở lời với tôi.
“Đại tướng quân.”
“…Có chuyện gì ạ?”
Hoàng đế vẫn giữ nụ cười nói tiếp.
“Trẫm suy nghĩ kỹ thì tên Viên Thuật kia, từ trước đã quấy rối Đại tướng quân phải không?”
“Vâng ạ.”
Tôi không do dự chút nào đáp.
Kẻ giả mạo hịch văn lập liên quân gây tổn thất lớn cho tôi là Viên Thuật, kẻ gửi Đích Lư nổi tiếng hung mã để khiêu khích tôi cũng là Viên Thuật.
Ngoài ra còn thường xuyên phái gián điệp, lan truyền tin đồn thất thiệt, toàn làm những hành động âm hiểm, sao tôi có hảo cảm được.
Hắn nghĩ là để kiềm chế tôi nên làm vậy nhưng nếu việc chọc tức tôi cũng tính là kiềm chế thì hắn thành công cực kỳ.
“Thật là… tên khốn kiếp.”
Hoàng đế rõ ràng đang cười nhưng không phải nụ cười vui vẻ.
“Việc quyết định hình phạt nào thì để trẫm tự quyết định được chứ?”
“Đâu có gì phải hỏi ạ.”
Tôi cảm nhận được bất an mơ hồ nên vẫn giữ tư thế quỳ một gối đáp.
Lúc ấy hoàng đế nói.
“Đừng lo. Ít nhất sẽ không để hắn chết một cách dễ dàng đâu.”
“…….”
Nghe vậy càng lo hơn.
Tôi chỉ sợ hoàng đế sẽ hạ hình phạt kinh khủng gì cho hắn.
──────────
Hình phạt của Viên Thuật được thực hiện nhanh chóng.
Với tự tôn cao ngất trời của Viên Thuật thì hắn có thể đột nhiên bi quan mà tự sát không.
Trong lịch sử gốc hắn cũng vì không tìm được nước mật ong mà thổ huyết chết, nên không phải bất khả thi.
Tôi nhìn cái vạc lớn đặt ở hình trường rồi gật đầu.
Có vẻ đã quyết định dùng hình phạt Phanh hình (烹刑).
Các quan viên tụ họp ở hình trường khi nghe có xử lý nghịch tặc thì vừa nhìn cái vạc lớn đã mặt mày xanh mét.
Từ khi xử tử hào tộc Kinh Châu chưa đầy một năm nên trong đầu họ chắc vẫn còn cảnh tượng ấy rõ mồn một.
Tôi thì…
Cố hết sức nhìn sang chỗ khác để không phải nhìn xác người thành thịt hầm.
Trên chiến trường tay chân bay tứ tung quen rồi nên cảnh mã phanh thây thì còn chịu được.
Nhưng hình phạt nấu sống thì vẫn hơi khó chịu.
Bình thường hình phạt kinh khủng thế này không dễ thi hành nhưng Viên Thuật là nghịch tặc không thể tha thứ nên không ai dám dâng sớ phản đối.
“Cái gì, lại Phanh hình sao?”
Lữ Bố đến gần tôi thì dùng giọng như mọi khi lẩm bẩm.
Tôi đáp lại.
“Chỉ riêng bách tính bị Viên Thuật hại oan đã hàng chục vạn người.”
Viên Thuật là kẻ vì xa xỉ mà cướp đoạt vật tư khiến vô số dân chúng chết đói.
Nghĩa là ác tặc ngang tầm Đổng Trác.
Chỉ khác cách gây hại thôi.
Quả nhiên quy mô Trung Quốc lớn thật.
Khi kẻ ở trên phát điên thì thiệt hại cơ bản đã hàng chục vạn.
Nếu như Lưu Hoằng ngồi lên ngôi hoàng đế lật đổ quốc gia thì lên đến hàng triệu…
“Hừ…”
Lữ Bố cũng nghĩ không sai nên không phản đối gì.
Khi mọi người đã tụ họp hết thì hoàng đế dùng giọng điềm tĩnh mở miệng.
“Đưa tội nhân ra.”
“Tuân mệnh!”
Tướng lĩnh quản lý tội nhân hô to đáp, một lát sau tội nhân xuất hiện.
“Cái, cái thân này đang bị kéo đi đâu! Mau trả lời ngay!”
Viên Thuật Công Lộ (袁術 公路).
Viên Thuật bị trói toàn thân bằng dây thừng xuất hiện, như trực giác được số phận của mình nên dùng giọng bất an gào lên.
Điều đáng chú ý là dây thừng binh sĩ đang giữ khá dài, và chỗ họ đứng cao hơn tưởng tượng.
“Hự…!”
Viên Thuật nhìn cái vạc lớn dưới tấm ván thì nuốt nước bọt.
Có vẻ đã nhận ra tại sao bị kéo đến đây.
“Thần, thần đã phạm tội lớn! Xin hãy tha mạng…”
Có lẽ nhận ra nếu còn giữ tự tôn thì thật sự tiêu đời.
Viên Thuật lập tức quỳ sụp xuống cầu xin hoàng đế tha thứ.
So với việc từng xưng hoàng đế thì dáng vẻ thật thảm hại nhưng tôi hiểu được.
Tuy nhiên hoàng đế bình thản ra lệnh.
“Thi hành hình phạt theo dự định ban đầu.”
“Vâng!”
Tướng lĩnh ra hiệu mắt thì binh sĩ giữ Viên Thuật tung một cú đá, Viên Thuật bị đá vào mông thì kêu lên thảm thiết rồi rơi tõm vào vạc.
“Trẫm từ lâu đã có một điều tò mò.”
“…?”
Lúc ấy hoàng đế dùng giọng nhỏ chỉ tôi nghe được thì thầm một mình.
“Đưa người vào nước sôi rồi vớt ra thì rốt cuộc chịu được bao lâu nhỉ.”
“…….”
“Đúng lúc có kẻ đáng bị hình phạt ấy ở kia mà chẳng ai nói gì được phải không?”
Nghĩa là định nhúng người ta vào nước sôi nhiều lần.
Lời nói kinh ngạc đến mức Lữ Bố ở bên cạnh cũng khẽ mở to mắt.
…Tư Dữ thì dù sao vẫn vô cảm như thường.
Tôi nhìn mấy binh sĩ giữ sợi dây thừng dài nối với Viên Thuật mà nghĩ.
Cái này chết thật sự đau đớn đây.
2 Bình luận