Tôi nhìn chằm chằm thân thể của Điêu Thuyền đang tiến lại gần.
“…….”
Làn da trắng trẻo không một vết tì, đường cong cơ thể mịn màng, cả hương thơm dịu dàng tỏa ra từ toàn thân.
Điêu Thuyền mặc y phục mỏng manh dù bị ánh mắt trần trụi của tôi nhìn cũng không hề bận tâm mà vẫn giữ nguyên tư thế.
Run rẩy.
Không phải hoàn toàn vô cảm sao?
Điêu Thuyền vẫn ngồi ở tư thế không thể chê trách nhưng khi tôi khẽ động tay thì cô ấy run lên như thể đang căng thẳng vì chuyện sắp xảy ra.
Thành thật thì mỗi lần gặp đều thấy kỳ diệu.
Cấu trúc cơ thể rốt cuộc thế nào mà lại tỏa ra hương thơm quyến rũ thế này.
Dù mức độ khác nhau nhưng tất cả nữ nhân tôi từng gặp đến giờ đều tỏa ra hương thơm dễ chịu.
Có người tỏa hương hoa thơm ngát, có người tỏa mùi trái cây tươi mới.
Nghe nói cơ thể nữ nhân sẽ tỏa ra hương cơ thể khiến nam nhân hưng phấn.
Tôi lờ mờ nhớ có nghe nói là do sự khác biệt giữa hormone nữ và hormone nam nhưng không rõ chi tiết.
…Nhưng chắc chắn hương cơ thể quyến rũ nam nhân không phải là thứ như thế này.
Không phải dùng xà phòng hay nước hoa mà cơ thể người sao có thể tự nhiên tỏa ra hương thơm thế này.
Chỉ là thế giới này kỳ lạ thôi.
Ưm, khoan đã.
Giờ đã hơi quen với hương thơm của Điêu Thuyền thì tôi đột nhiên nảy ra một nghi vấn.
Nếu nữ nhân tỏa mùi hoa và trái cây thì tôi lại tỏa mùi gì đây?
‘Chủ, chủ nhân….’
Tư Dữ thì không còn thời gian để ngửi mùi gì vì bị cuốn vào khoái lạc nên không phải đối tượng tham khảo.
Em ấy chỉ thay thế mọi cảm giác từ tôi thành khoái lạc nên hơi khó nói.
‘Này con thú kia! Dừng, dừng lại đi mà…?!’
Lữ Bố khi dùng tay yếu ớt chống cự tôi cũng tương tự.
Cô ấy chỉ cố gắng chịu đựng khoái lạc để không mất ý thức, không có phản ứng rõ rệt nào với mùi hương.
Tỷ muội vườn đào thì… mới chỉ một lần nên chưa biết.
Dù làm việc rất nhiệt tình nhưng mỗi khi thấy tôi là lại giật mình tránh xa.
Chắc cú sốc đêm đầu quá lớn.
Dù sao thì lúc ấy tôi cũng hơi buông thả lý trí.
Người duy nhất phản ứng với mùi hương của tôi có lẽ là Tào Tháo.
‘Ngươi tỏa ra hương thơm thật sự hoang dại.’
‘……Đột nhiên nói gì vậy?’
Sau một trận lăn lộn, Tào Tháo ôm tôi từ phía sau, vùi đầu vào gáy tôi rồi lẩm bẩm như vậy.
‘Là lời khen nên không cần bối rối. Ít nhất với ta thì là mùi hương rất hấp dẫn.’
‘…….’
‘Vậy nên… làm thêm lần nữa chứ?’
Sau đó không còn thời gian trò chuyện vì cứ liên tục hôn nhau lăn lộn nên không thể kết luận chắc chắn.
Nhưng có một điều rõ ràng là không có phản ứng tiêu cực.
“Điêu Thuyền.”
“Vâng, chủ nhân…?! ”
Tôi chưa kịp để Điêu Thuyền phản ứng thì đã vươn tay ôm chặt eo cô ấy.
“…? ……?! ”
Điêu Thuyền như giật mình trước hành động của tôi nên không làm gì được mà cứng đờ người.
Tôi thì thầm nhỏ vào tai Điêu Thuyền đang nằm gọn trong lòng mình.
“Ta có điều tò mò, ngươi ngửi ta thấy mùi gì?”
“Mùi… ạ?”
Khi tôi khẽ gật đầu thì Điêu Thuyền càng vùi sâu đầu vào rồi hít một hơi thật lớn.
…Không cần hít đến mức ấy đâu.
Ý chí quá mức rồi.
Tôi nghĩ vậy rồi chờ câu trả lời của Điêu Thuyền, cô ấy tập trung ngửi mùi của tôi hồi lâu rồi cuối cùng cũng phản ứng.
“…Haaa.”
“Hử?”
Hoàn toàn không phải dạng phản ứng tôi dự đoán.
Hình như hơi thở cô ấy không bình thường?
“Sư… haa.”
“…Điêu Thuyền?”
Tôi lộ vẻ nghi hoặc trước dáng vẻ Điêu Thuyền đang cọ người rồi càng vùi đầu sâu hơn vào lòng tôi.
“…Chủ nhân.”
“Sao vậy?”
Lúc ấy Điêu Thuyền chậm rãi ngẩng đầu rồi đối diện ánh mắt tôi.
Cảm nhận được khí chất không bình thường tôi hỏi lại thì Điêu Thuyền nói.
“Xin lỗi.”
“Cái gì mà…?! ”
Giống như tôi vừa nãy, Điêu Thuyền chưa nói hết câu đã lao vào tôi.
“Ưm….”
Trước tình huống xảy ra chớp nhoáng tôi chỉ biết để dấu chấm hỏi trên đầu.
Điêu Thuyền chủ động hôn tôi trước.
“Chụt…”
Điêu Thuyền vẫn cảm thấy thiếu thốn gì đó nên tiếp tục động tác rất chủ động.
Dù hơi vụng về nhưng việc cô ấy chủ động quấn lưỡi vào lưỡi tôi đủ khiến tôi hoang mang.
Phản ứng vượt xa tưởng tượng này là gì vậy.
…Chẳng lẽ là có sở thích ngửi mùi?
Thật sự là sở thích không thể ngờ tới.
Tôi cảm nhận hương thơm càng lúc càng nồng khiến đầu óc choáng váng rồi động tay.
Dù tôi làm gì thì Điêu Thuyền vẫn mải mê hôn tôi, tôi dựa vào cảm giác nên dễ dàng cởi y phục của cô ấy.
“Ư ưm… chụt…”
Không chịu rời ra luôn.
Trường hợp này phải làm sao đây.
Lo sợ nếu ép buộc tách ra thì không khí sẽ kỳ lạ nên tôi cứ tiếp tục như vậy.
Trước mắt chỉ thấy vẻ đẹp run rẩy của Điêu Thuyền nên tôi khẽ nhắm mắt.
Bị chặn đứng tầm nhìn, tôi dựa hoàn toàn vào xúc giác nơi đầu ngón tay, từng chút một vuốt ve cơ thể tuyệt mỹ của Điêu Thuyền.
“Ư ức…”
Chỉ mới chạm môi mà khe đã ướt át, khi ngón tay tôi chạm vào thì Điêu Thuyền run lên ngay lập tức.
Xác nhận cô ấy có phản ứng, tôi liền dồn sức công kích chỗ cô ấy phản ứng.
“Ư ưng─?! ”
Có vẻ kinh nghiệm tích lũy của tôi không uổng phí.
Điêu Thuyền bị ngón tay tôi hành hạ thì nhanh chóng lên đỉnh.
“Ưp…”
Dù vậy vẫn không rời môi nên tham vọng thật sự đáng sợ.
…Giờ thì đại khái biết cách đối phó rồi.
Tôi vốn mặc đồ ngủ nên cũng dễ dàng cởi đồ ra như Điêu Thuyền.
Khi thứ khoe mẽ uy phong lộ ra thì Điêu Thuyền như bị kích thích hơn mà dính sát vào tôi.
Bình thường ít nhất cũng liếc một cái nhưng lạ thật.
Điêu Thuyền dùng sức chân hơi nâng người lên thì tôi nắm lấy vật đã dựng đứng tìm khe hở.
Chỉ dựa vào xúc giác để tìm khe hở thì lại là trải nghiệm mới mẻ.
Như vậy một lát.
‘Tìm thấy rồi.’
Tôi tìm được khoảng trống để chui vào giữa khe hở thì giữ eo Điêu Thuyền rồi không do dự nắm lấy cặp mông xinh đẹp của cô ấy.
Phựt!
“Ư ưng…?! ”
Tôi giữ hông cô ấy ấn xuống, cùng với cảm giác xé rách, Điêu Thuyền lại run lên bần bật.
Tôi thoáng lo cô ấy bị đau nhưng Điêu Thuyền ngược lại di chuyển hông kích thích tôi.
Trước dáng vẻ như yêu nữ ấy, tôi hơi mất lý trí rồi bắt đầu di chuyển thật sự.
Bạch! Bạch!
Tiếng lưỡi quấn nhau cùng tiếng âm thanh dâm đãng từ chỗ kết hợp vang vọng khắp phòng.
Khi giao hoan ở tư thế ngồi đối diện mà tập trung vào nhau thì mấy phút trôi qua.
“Ư ức──!!”
“Khụp?!”
Khi ⏺⏺⏺ đã lên đỉnh nhiều lần co thắt mạnh, tôi phóng dòng dịch trắng xóa vào trong.
“…A.”
Khi vòng một kết thúc thì Điêu Thuyền cuối cùng cũng tỉnh táo lại, rời môi rồi nhìn tôi.
“Giờ mới tỉnh táo sao.”
Tôi dùng giọng đùa giỡn nói với Điêu Thuyền đang dần lấy lại tỉnh táo.
“Suýt nữa thì môi ta sưng lên mất.”
“A, a a…”
Điêu Thuyền nghe lời tôi thì hiếm khi cúi gằm mặt đỏ bừng.
“Tiện thiếp phải phụng sự chủ nhân mà lại vội vàng thỏa mãn dục vọng nên đã bỏ bê bổn phận…”
“Không sao cả. Ta cũng thấy khá mới mẻ.”
“…Không phải ạ.”
“Hử?”
Điêu Thuyền lẩm bẩm rồi nâng hông rút vật đang chôn trong cô ấy ra.
Tôi không hiểu cô ấy đột nhiên làm gì thì nhìn hành động cúi đầu của Điêu Thuyền mà giật mình.
“Khoan, giờ đang làm gì vậy?”
“Tiện thiếp đang dọn dẹp… thân thể đã bị tiện thiếp làm bẩn của chủ nhân…”
“Cái đó để sau đi.”
Điêu Thuyền lộ vẻ nghi hoặc nói.
“Nhưng trong sách thần học thì…”
“Vì vậy nên để sau mà.”
“…Vâng ạ.”
Khi tôi kiên quyết ngăn cản thì Điêu Thuyền ngoan ngoãn thu lại ý kiến.
Có vẻ định làm thổi kèn dọn dẹp nhưng tôi nghĩ giờ vật của mình không phải thứ con người nên liếm.
Dù sao thì để cô ấy liếm thứ dính máu cũng hơi quá.
Chỉ vì cảm giác chinh phục của bản thân mà bắt cô ấy làm thế thì thật cắn rứt lương tâm.
Tôi nhìn thẳng Điêu Thuyền nói.
“Thay vì cái đó thì nên làm vòng hai thôi.”
“…….”
“Ta mong chờ xem ngươi chịu được bao lâu.”
“…Tiện thiếp sẽ cố hết sức.”
Điêu Thuyền lộ biểu cảm quyết tâm gì đó.
Dù sao thì xét kết quả thì Điêu Thuyền chịu được tương đương Tào Tháo.
…Khuynh Quốc Chi Sắc mà đến mức này.
Không biết là do Tào Tháo giỏi bằng Điêu Thuyền hay Điêu Thuyền giỏi bằng Tào Tháo nữa.
Có một điều chắc chắn là cả hai đều chịu lâu hơn nữ nhân bình thường.
Dĩ nhiên vẫn chưa đủ để khiến tôi gục ngã nên khi Điêu Thuyền nghỉ ngơi thì tôi túm lấy Tư Dữ đang đứng trước cửa phòng mà hưởng thụ.
Tư Dữ dù đã giao hoan nhiều lần nhưng vẫn yếu ớt trên giường.
…Vì vậy mà dù tôi thêm nữ nhân cũng chẳng phản ứng gì.
0 Bình luận