201-300

Chương 276: Hôn lễ (4)

Chương 276: Hôn lễ (4)

Thời gian luôn trôi qua một cách bình đẳng.

Trong tình huống hôn lễ, thường được gọi là nấm mồ của cuộc đời, đã cận kề mà tôi lại cảm thấy khá nhàn nhã một cách bất ngờ.

Lý do rất đơn giản.

Trong khoảng thời gian tôi lưu lại Lạc Dương thì hai việc duy nhất tôi làm chăm chỉ đã biến mất hoàn toàn.

Từ vài ngày trước hoàng cung không hề triệu kiến nữa, số văn thư dâng lên cho tôi cũng giảm mạnh một cách đáng kể.

Hoàng cung chắc chắn đang bận rộn chuẩn bị hôn lễ.

Đang lúc tập trung làm việc còn chưa đủ thì lấy đâu ra thời gian triệu kiến tôi.

Từ đầu đã không nghĩ có kẻ thiếu nhạy cảm nào dám gọi chồng khi phu nhân còn chưa trang điểm xong.

Nếu thật sự có kẻ như vậy thì bệ hạ chắc chắn không để yên.

Lý do số văn thư dâng lên cho tôi giảm đơn giản thôi.

Những nhân tài xuất chúng dưới trướng tôi đã bắt đầu chính thức xử lý công việc.

Hãy nghĩ xem.

Trong lịch sử gốc Lưu Thiện ủy quyền toàn bộ cho Gia Cát Lượng thì có xử lý nhiều việc không?

Không đời nào.

Cùng lắm chỉ ở trong hoàng cung cùng Hoàng Hạo làm mấy trò tiêu khiển thôi.

Qua đó có thể thấy một điều.

Khi nhân viên dưới quyền cực kỳ hữu năng thì người ở trên sẽ được thoải mái cả thể xác lẫn tinh thần.

Trong lịch sử gốc Gia Cát Lượng cuối cùng chết vì kiệt sức nhưng ở đây có rất nhiều nhân tài để phân chia công việc cho nhau.

“Không, xử lý việc kiểu đó thì sẽ có kẻ trơn tuột như con lươn trốn mất đấy?”

“Vâng, vâng? Có vậy sao ạ…?”

Tư Mã Ý đang bận rộn dạy dỗ Bàng Thống cùng lứa tuổi với mình.

“Ôi trời, ví dụ như thế này…”

Tư Mã Ý thở dài thườn thượt rồi bắt đầu giải thích đến mức tôi còn khó hiểu.

Vậy là con lươn trơn tuột trốn thoát kiểu gì?

“Ư a a…”

Bàng Thống tài năng chưa nở rộ hẳn có vẻ cũng cùng tâm trạng với tôi.

Tư Mã Ý nói một hồi rồi nhìn dáng vẻ căng thẳng của Bàng Thống mà lộ vẻ nghi hoặc.

“…Có đang nghe tử tế không đấy?”

“Đang, đang nghe ạ!”

“…….”

Cảnh tiểu phượng hoàng run rẩy trước con hổ lớn khá thú vị.

Gia Cát Lượng nhìn cảnh ấy thì khẽ cười nói.

“Con hổ đang định ăn tươi nuốt sống chú chim vô tội kìa.”

“…Cái gì cơ?”

A.

Tôi xác nhận tia lửa lóe lên trong mắt Tư Mã Ý thì đại khái đoán được chuyện sắp xảy ra.

“Nhận lòng tốt của người khác kiểu đó thì thật sự có vấn đề về tính cách đấy.”

“Nếu người nhận cảm thấy gánh nặng thì không phải lòng tốt.”

“Ít nhất thì có vẻ sẽ không có ai tốt bụng với ngươi đâu.”

Trước giọng điệu sắc bén hướng về nhau tôi day trán.

Vừa nghĩ sao yên tĩnh quá thì lại xảy ra chuyện thế này.

Bàng Thống đã co ro ở góc khuất không ai để ý rồi nín thở.

Cố tình làm vậy nên khí chất tồn tại mờ nhạt hẳn.

Đây chính là cách động vật ăn cỏ sống sót giữa đám động vật ăn thịt sao?

Đôi khi Tư Mã Ý, đôi khi Gia Cát Lượng chủ động gây sự rồi bắt đầu tranh cãi, không khí khiến người xung quanh khó chen vào nên hành động của Bàng Thống cũng khá thông minh.

Tôi dùng dáng vẻ đã quen thuộc mở miệng với hai người đang gầm gừ lẫn nhau.

“Đừng có cãi nhau hoài chứ?”

“Ưc…”

“…….”

Ngay khi tôi nói vậy hai đứa lập tức ngậm miệng.

Thỉnh thoảng nhìn thì giống như cố tình tranh cãi để thu hút sự chú ý của tôi.

Dĩ nhiên chỉ là cảm giác của tôi thôi.

Muốn thu hút sự chú ý của tôi mà tranh cãi thì quá thật lòng gầm gừ rồi.

“A, nói mới nhớ thì cái này chưa đưa.”

“…Là gì vậy?”

Tôi đưa một vật phẩm cho Tư Mã Ý đang hơi hờn dỗi.

“Quà tặng.”

“…….”

“Trước đây đã nói sẽ đưa mà.”

Khi vừa mới chiêu mộ Gia Cát Lượng chưa lâu, Tư Mã Ý mỗi lần nhìn quạt lông trắng mà Gia Cát Lượng mang theo thì khẽ cau mày.

Lý do rất đơn giản.

Tôi tiếp xúc nhiều sáng tác liên quan Tam Quốc Chí qua các phương tiện nên vừa thấy Gia Cát Lượng đã ủy thác thợ thủ công làm một chiếc quạt tặng.

Quạt của Gia Cát Lượng, tức bạch vũ phiến (白羽扇) là vật tôi tặng.

Chiếc quạt làm từ lông trắng đẹp đến mức ngay cả tôi cũng thấy đẹp.

Dĩ nhiên giá tiền lúc ấy thanh toán ngay thì hơi đắt nhưng…

Tôi vốn là kẻ luôn mang theo túi tiền dày nên trả thoải mái còn dư.

Thợ thủ công xuất hiện trong Tam Quốc Diễn Nghĩa có kỹ năng đáng ngờ đến mức xuất chúng.

Ba huynh đệ kết nghĩa đào viên cũng làm ra vũ khí không tầm thường ở lò rèn làng gần quận Trác.

Tử Hùng Nhất Đại Kiếm, Thanh Long Yển Nguyệt Đao, Trượng Bát Xà Mâu.

Nếu so với game thì là bảo vật truyền kỳ do thợ rèn làng quê làm ra.

Phương Thiên Họa Kích của Lữ Bố cũng chỉ cần tôi đưa ý tưởng nhỏ là làm ra ngay.

Kỹ năng như dùng yêu thuật khiến tôi không giấu nổi kinh ngạc.

Bản thân nói đó là kiệt tác cả đời nên không làm lại được nữa nhưng ai tin chứ.

Nghe nói thế gian có nhiều kỳ nhân nhưng thế giới này còn hơn hẳn.

Tôi dùng giọng đùa giỡn nói.

“Mỗi lần nhìn quạt thì môi lại chu ra nên không thể không để ý chứ.”

“…Vậy mà đưa muộn kinh khủng.”

Vật tôi đưa cho Tư Mã Ý là chiếc quạt lông giống hệt bạch vũ phiến.

Điểm khác biệt quyết định là màu lông đậm màu tím sẫm.

Tôi đáp bằng dáng vẻ đường hoàng.

“Vì nguyên liệu nên không thể làm khác được.”

“Nguyên liệu gì vậy?”

Trước câu hỏi của Tư Mã Ý tôi cười toe toét.

“Cái đó giữ bí mật.”

“……Ơ, gì cơ?”

Tư Mã Ý lộ vẻ ngẩn ngơ trước dáng vẻ tôi giấu điều quan trọng nhất.

Tôi nhìn con bé rồi dùng giọng hài lòng nói.

“Dĩ nhiên là đùa thôi. Là chim Trậm (鴆鳥). Chim Trậm (鴆鳥) đấy.”

“…Hả?”

Tư Mã Ý mở to mắt kinh ngạc.

“Ý là sinh vật sống ở Giang Nam ạ?”

“Ừ.”

Chim Trậm (鴆鳥).

Loài chim được cho là có độc có thể giết người chỉ trong khoảnh khắc (Nhất thuấn - 一瞬, thời gian rất ngắn).

Nơi chim Trậm trú ngụ thì không có loại thực vật nào mọc được.

Đáng kinh ngạc là độc chiết xuất từ loài chim ấy không có màu sắc, không có mùi.

Hoàn toàn vô sắc vô vị.

Lần trước tôi suýt bị trúng độc của hào tộc Kinh Châu chính là từ con chim này.

Tư Mã Ý nghe câu trả lời của tôi thì trầm tư một lát rồi lại mở miệng.

“Lý do lâu như vậy là vì…”

“Ừ. Phải mất thời gian loại bỏ độc.”

Mọi người có biết Cao Hoàng hậu (高皇后) Lã Trĩ ( 呂雉), vợ của Hán Cao Tổ, người được mệnh danh là ác nữ của Trung Quốc thường dùng thứ gì để ám sát kẻ thù chính trị không.

Chính là rượu Trậm (鴆酒).

Rượu ngâm độc từ chim Trậm.

Cách làm cũng cực kỳ đơn giản.

Chỉ cần nhúng lông chim độc vào rượu là có thể tiễn một mạng người.

Không phải rắn ngâm rượu mà còn kinh ngạc hơn.

Tư Mã Ý dùng giọng lo lắng hỏi.

“…Thật sự đã loại bỏ sạch sẽ chứ?”

“Ừ. Thần Y trực tiếp xử lý nên yên tâm đi.”

Độc chiết xuất từ chim Trậm thì Hoa Đà mang đi với tư cách phí ủy thác.

Cụ thể thì nói gì nhỉ.

Độc dùng đúng cách thì cũng thành thuốc.

Thành thật thì tôi không biết độc mạnh thế dùng làm thuốc kiểu gì nhưng chắc có suy nghĩ riêng.

Hoặc chỉ mang đi với mục đích nghiên cứu.

Chim Trậm vốn đã cực kỳ hiếm gặp nên cũng có thể.

“Thợ săn hoạt động ở Giang Đông tình cờ bắt được con đang lảng vảng gần dân cư rồi dâng lên.”

“…….”

“Không biết ý bảo dùng để giết kẻ phiền phức hay gì nhưng vẫn chưa rõ.”

Tôi nói đùa.

Dù sao thì người thợ săn đó cũng được khoản đãi hậu hĩnh vài ngày rồi nhận thưởng ra về.

Việc ngăn chặn được tai nạn trước khi có thương vong về người là hành động đáng được khen ngợi.

“Nhưng khi xem xét thi thể thì thấy màu lông rất hợp với ngươi.”

Chim Trậm toàn thân lông đen nhưng vài chỗ như ngực có lông tím.

Lông đen thì ở chiến trường có thể lấy từ quạ nhưng lông tím thì nhìn thôi cũng biết cực kỳ hiếm.

“Vì vậy mới ủy thác. Để tặng ngươi.”

“…Vậy sao ạ.”

Tư Mã Ý hơi rụt rè vuốt ve chiếc quạt.

“…Này.”

“Hử?”

Khi tôi đáp lại lời gọi thì Tư Mã Ý cúi gằm mặt rồi lẩm bẩm nhỏ giọng.

“…Cảm ơn…”

“Cái gì?”

“Cảm ơn──”

Ầm ầm!

“Đại tướng quân! Có tin khẩn!”

Trước khi Tư Mã Ý nói xong thì một binh sĩ lao vào với dáng vẻ gấp gáp.

Thời điểm đỉnh cao thật.

“…….”

Tôi xoa đầu Tư Mã Ý đang tỏa ra bầu không khí không thể diễn tả một lượt rồi mở miệng.

“Chuyện gì vậy?”

“Bệ, bệ hạ đã quyết định ngày hôn lễ!”

“Ưm?”

Chỉ có vậy thì không cần hoảng hốt đến thế.

Tôi dùng giọng nghi hoặc nói.

“Ngày hôn lễ?”

“Điều đó thì…”

Binh sĩ ngập ngừng một lát rồi hét lên.

“Là hôm nay ạ!”

“…Cái gì?”

Nghe vậy tôi bật dậy khỏi chỗ ngồi.

Vẫn còn hạ tuần tháng Mười Hai mà?

Chẳng lẽ nói sẽ tổ chức hôn lễ vào mùa xuân năm sau cũng là nói dối sao?

“…….”

Thật sự tính tình nóng nảy.

May mà những người tôi gửi thư mời đã đến trước.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!