201-300

Chương 260: Hoàng đế (6)

Chương 260: Hoàng đế (6)

Tin tức về người phối ngẫu của Hoàng đế đã được quyết định.

Tin tức này đủ sức gây biến động lớn trong cục diện quyền lực nên nhanh chóng lan truyền khắp Lạc Dương.

“Cái, cái gì? Kết, kết, kết hôn?!”

Dù đã phần nào đoán trước nhưng Lữ Bố vừa nghe tin liền hét lên với khí thế như muốn bật dậy khỏi chỗ.

Lữ Bố dí mặt vào tôi nói.

“Vậy từ giờ quan hệ giữa chúng ta sẽ thế nào?! Hử?!”

Lữ Bố lộ vẻ lo sợ không thể gần gũi với tôi nữa.

Tôi hơi nổi hứng trêu chọc nên cố ý nói úp mở.

“Cái đó thì…”

“…….”

Nhìn phản ứng của tôi thì Lữ Bố run lên một cái rồi lẩm bẩm bằng giọng lạnh lẽo gì đó.

“…Ừ. Đã đến nước này thì chỉ còn cách đứng lên thôi.”

“Hử?”

Cô ấy đột nhiên nói cái gì vậy.

Nghĩ lại thì trong Tam Quốc Chí Diễn Nghĩa, Lữ Bố vì chuyện nữ nhân mà quan hệ với Đổng Trác rạn nứt phải không?

Đổng Trác thấy Lữ Bố lén gặp Điêu Thuyền thì giận dữ ném kích vào Lữ Bố rồi…

Do đó Lữ Bố ôm hận thực hiện màn “báo hiếu” mà tiễn Đổng Trác xuống suối vàng, là câu chuyện nổi tiếng trong độc giả Tam Quốc.

Tôi thấy Lữ Bố định “phát điên” như lịch sử gốc nên vội mở miệng.

“Đùa thôi. Cứ như bình thường là được.”

“…Thật chứ?”

“Ừ.”

“Ưm…”

Nhìn biểu cảm nghi ngờ ấy kìa.

Dù nhìn thế nào cũng không tin.

Phân biệt nói dối thì siêu phàm mà sao lại thế này.

Tôi làm giống hệt Lữ Bố vừa nãy, dí mặt vào.

“……?”

Lữ Bố như chưa nhận ra hành động tôi sắp làm nên lộ vẻ nghi hoặc.

Nhưng cũng chỉ trong chốc lát.

“Chờ, chờ chút… đột nhiên định làm gì…?! ”

Không biết tưởng tượng gì mà mặt đỏ bừng, Lữ Bố bắt đầu run giọng.

Tôi dùng giọng bình thường nói.

“Còn gì nữa. Để cho tin tưởng chứ.”

“Cái này liên quan gì đến tin tưởng chứ…?! ”

Lữ Bố xấu hổ thì thầm nhỏ giọng.

Dù vậy vẫn không kéo giãn khoảng cách nên thân thể thì thành thật đấy.

Tôi đáp điềm tĩnh câu hỏi của Lữ Bố.

“Nhìn là biết.”

“Ư ư…”

Bộp.

Như vậy trán Lữ Bố và tôi chạm nhau, tôi nhìn thẳng vào mắt Lữ Bố ở gần sát.

“Giờ nhìn kỹ đi. Có thấy ta nói dối không?”

“Ư a, ư a a…”

Lữ Bố không đáp được câu hỏi của tôi mà chỉ phát ra âm thanh kỳ lạ.

“…Lữ Bố?”

“A ư a a…”

Không, cái này gọi là lời nói sao được.

Chỉ là rối loạn nên phát ra âm thanh lung tung thôi.

Biết là cô nàng yếu đuối trước mấy cảnh sến súa nhưng không ngờ lại bối rối ngay lập tức thế này.

Tôi nhìn dáng vẻ Lữ Bố rồi không nói gì chỉ khẽ chạm môi rồi thẳng người lên.

“…….”

Ngay khi tôi làm vậy thì Lữ Bố như mất sức chân mà từ từ ngồi sụp xuống.

Tôi lại hỏi Lữ Bố lần nữa.

“Vẫn chưa tin sao?”

“…….”

“Không trả lời là sao? Chẳng lẽ phải cho tin tưởng thêm lần nữa…”

“Tin, tin mà! Tin chứ!”

Khi tôi đe dọa không phải đe dọa thì Lữ Bố giật mình hoảng hốt gật đầu lia lịa.

Đơn giản thật.

Tôi mỉm cười nhìn Lữ Bố đang cố gắng gượng dậy với đôi chân bủn rủn.

“…Chủ nhân.”

“Sao vậy?”

Lúc ấy giọng Tư Dữ vang lên gần đó khiến tôi quay đầu.

Tư Dữ đối diện ánh mắt tôi thì dùng biểu cảm thờ ơ mở miệng.

“Em cũng chưa tin.”

“Hử?”

“Em cũng chưa tin.”

Giọng mang theo khí thế quyết tâm khiến não tôi dừng quay một khắc.

Hơi hoang mang.

Tôi suy nghĩ tại sao Tư Dữ lại hành động thế này thì nhanh chóng tìm ra đáp án.

Vậy là… muốn làm giống Lữ Bố sao?

“…….”

Tôi làm giống với Lữ Bố, chạm trán Tư Dữ rồi nhìn thẳng vào mắt em ấy.

Tư Dữ cũng không chịu thua mà nhìn thẳng vào mắt tôi.

Thời gian trôi qua bao lâu rồi.

“…Ưc.”

Tư Dữ đang nhìn tôi bằng đôi mắt như hút hồn thì phát ra âm thanh quen thuộc rồi bắt đầu đảo mắt.

…Nghĩ lại thì cái này chẳng khác gì mấy lúc đọ mắt chúng tôi hay làm.

Chỉ khác khoảng cách gần và cuối cùng có hôn thôi thì hoàn toàn giống nhau.

Tôi nhìn đôi mắt đang dao động không biết làm sao rồi khẽ chạm môi.

“A…”

Tư Dữ cũng giống Lữ Bố ngồi sụp xuống tại chỗ.

Lần này tôi lại thắng.

“…….”

Tư Dữ ngồi sụp tại chỗ nhìn tôi ngẩn ngơ hồi lâu rồi lẩm bẩm.

“…Càng ngày càng thành thạo nhỉ.”

“Đúng vậy. Cái này mà nói được sao?”

Lữ Bố cũng như hiểu lời Tư Dữ nên gật đầu lia lịa.

Nghe vậy tôi chỉ có thể cười khổ.

Không phải tôi thành thạo mà hai người này quá dễ chứ.

“Nhìn kìa! Lại dụ dỗ như thở vậy!”

“…….”

Cái này là dụ dỗ sao?

Cảm giác khái niệm dụ dỗ bị bẻ cong thế nào ấy.

Lúc ấy Lữ Bố nói.

“Ư ư… Nếu ta không thua thì đã sớm làm ngã rồi…”

“Vậy sao?”

Tôi tiến lại gần Lữ Bố đang lẩm bẩm tiếc nuối.

“Vậy giờ thắng lại là được chứ.”

“…Hử?”

“Theo ta. Gần đây có chỗ nghỉ.”

“Chờ, chờ chút…?! ”

Cuối cùng hôm ấy Lữ Bố cũng không thắng được tôi.

Tư Dữ thì… chỉ nói là bị cuốn vào trận chiến ấy thôi.

──────────

Đương nhiên tin hôn nhân của tôi không chỉ Lữ Bố phản ứng.

Rầm!

“Con trai! Nghe nói sắp kết hôn với bệ hạ hả?!”

Mẹ gần như đạp nát cửa phòng tôi mà xông vào rồi nói vậy.

“…….”

Vẫn còn khỏe mạnh thế này thì chắc sống lâu lắm.

Tôi kiểm tra cánh cửa phòng hơi rách nát rồi thở dài.

“…Vâng. Thành ra thế rồi ạ.”

“Ôi chà! Phản ứng thờ ơ thế kia là sao?”

Mẹ cười rạng rỡ vỗ mạnh lưng tôi.

Đau quá.

Dù không bị đánh nhiều nhưng cảm giác da lưng rách toạc.

Người duy nhất có thể chạm vào tôi thoải mái thế này chắc chỉ có mẹ.

Nếu người khác làm vậy thì Tư Dữ đã đánh thành cháo rồi…

“Mẫu thân biết con trai mình giỏi nhưng không ngờ lại kết hôn với hoàng đế bệ hạ!”

Mẹ dùng giọng cao vút nói.

“Khi nào cử hành hôn lễ hả?!”

“…Nghe nói là mùa xuân năm sau ạ.”

“Vậy là sắp rồi!”

Mẹ cười toe toét.

“Giờ phải khoe khoang chứ! Cháu nội ta là dòng dõi hoàng tộc, sẽ khoe khắp nơi!”

“Mẫu thân…”

“Sẽ có phản ứng gì nhỉ thật sự mong chờ quá?”

Nghe vậy tôi day trán.

Mẹ thỉnh thoảng năng lượng tràn đầy đến mức tôi cũng không kham nổi, có vẻ giờ chính là lúc ấy.

Lúc ấy mẹ đang quá mức hoạt bát thì như nhớ ra gì đó nói với tôi.

“A! Nhân tiện con trai!”

“…Vâng?”

“Cái ‘thứ tốt cho nam nhân’ mẫu thân đưa con ăn chưa?”

Phong cách đặt tên đặc biệt vẫn y nguyên.

Tôi gật đầu đáp câu hỏi của mẹ.

“Vâng. Hiệu quả rõ rệt lắm ạ.”

“Hừm… Vậy sao?”

Mẹ trầm tư một lát rồi cười rạng rỡ.

“Vậy phải bảo làm thêm nữa thôi!”

“…Giờ đủ rồi ạ.”

“Không được! Lỡ đột nhiên ngã quỵ thì mọi người đều khổ!”

Làm việc đêm quá sức cũng không tốt đâu…

Tôi mang ý ấy nhìn mẹ nhưng hoàn toàn không thông.

“Giờ không còn độc thân nữa nên phải giữ gìn thân thể! Vậy mẫu thân đi đây!”

Nói xong mẹ biến mất như cơn gió.

“…….”

Nghĩ đến việc mẹ sẽ mang theo đống “thứ tốt cho nam nhân” nữa thì đầu tôi đau nhức.

Sau này phải tìm Hoa Đà nói riêng thôi.

Dù sao là mùa xuân năm sau…

‘Sang năm Đại tướng quân nhìn trẫm chắc chắn cũng hoàn toàn khác.’

‘…….’

‘Trẫm đang mong chờ lúc ấy.’

Sau khi hôn nhân giữa tôi và bệ hạ được quyết định mà không hỏi ý kiến đương sự, hoàng đế bệ hạ giờ không còn gì phải kiêng dè đã nói với tôi như vậy.

‘Khi nào thì gọi tự (字) của trẫm?’

‘Đến lúc thì thần sẽ nói ạ.’

…Bá Luyến (伯戀).

Bá chủ (伯) với luyến ái (戀).

Bá (伯) thường chỉ người con cả hoặc người đứng đầu, Luyến (戀) thì đúng nghĩa đen rồi.

Tại sao lại đặt tự (字) như vậy.

Trong lịch sử gốc, tự (字) của Lưu Hiệp, em trai Lưu Biện, là Bá Hòa (伯和).

Có lẽ cùng huyết mạch nên sở thích đặt tên cũng tương tự.

Tôi nghĩ đến tự của hoàng đế rồi nhìn lên trời.

Trời vẫn đang rơi tuyết dày đặc chứng minh đang là giữa đông.

…Thật sự rơi kinh khủng quá.

Đống rác trắng này khi nào mới dọn hết đây.

Không hiểu sao tiếng gào thét của binh sĩ vọng đến tận đây.

“Chủ nhân.”

Giọng nói chỉ nghe thôi cũng khiến tim gan tôi rung động.

Người có giọng này đến giờ chỉ có một.

“…Điêu Thuyền sao.”

“Vâng ạ.”

Nữ nhân xứng đáng gọi là khuynh quốc khuynh thành (Khuynh Quốc Chi Sắc - 傾國之色) cung kính hành lễ với tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!